Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần chót

 

NuiDoan-48

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

(tiếp theo và hết)

 

*

Dạo nọ chú Năm Tự nghe chị Năm Khởi véo von, ở ngoài chợ người ta đương xì xào bàn tán chuyện người đàn bà da trắng dẫn con tới làm công quả tại chùa Phụng. Nghe qua, linh tính chú bất giác xao động. Những hồi chuông hoài niệm gióng giã không ngơi. Mười phần hết chín, chú không tin chuyện, cái người mang danh bà Vãi Trắng là bà Bông, nhưng nếu tai chú chưa nghe mắt chú chưa thấy, phần đời còn lại chú khó lòng yên giấc.

Lẽ đó, nhân ngày rằm, rảnh việc, chú xin phép ba má Cẩm đi thăm bà con, nhưng thực ra để lên chùa Phụng, dò la thực hư.

Bên bến sông dưới chân núi Phụng, lúc sớm mai nước lớn, nhiều chuyến đò dọc cặp bến lao xao. Chú Năm nối gót đạo hữu thập phương đi cúng rằm tản bộ lên chùa. Cũng đoạn đường nầy, nhiều thập niên trước, chú tháp tùng gia đình ba má Cẩm lên chùa tránh lụt. Lần nào tâm tư chú cũng thầm kín ngổn ngang những âu lo. Nhưng lần nầy, mối tư lự chỉ riêng mình chú biết. Chú nhớ lại khoảng thời gian đi làm mướn nhà ông bà Bông cùng những dan díu tròng tréo với vợ chồng người chủ da trắng ít nhiều bí ẩn nầy. Thiệt ra họ không phải là người cư xử bất nhơn với đầy tớ, tuy vậy bản tánh thực dân thống trị vẫn rành rành đậm nét. Nhiều khuya bật thức, chú Năm dáo dác ngó quanh, tiếng ông Bông sai biểu chó Su những sớm mai đi săn vịt đọng lại trong thính giác, lồng lộng như mắc nghẽn giữa tường vách chiêm bao, lẫn cùng dội âm súng săn giòn tan từng phát một. Bình minh đồng bằng Cửu long thổ huyết ồng ộc. Chim trời oác tiếng nguyền rủa trời đất. Từng con, từng con xụi cánh rơi rụng. Chú thấy mình xắn dầm hớt hải trong đầm lầy phún máu một trăm năm đô hộ. Tiếng hú man rợ của ông Bông và chó Su gọi hồn rậm rật. Viền mặt rậm râu, thớt thịt xoắn lông của gã thực dân da trắng úp lên thân xác thuộc địa, lún sâu. Mồ hôi nhiệt đới ràn rụa. Chú cắn môi dằn xuống cái đau nhược tiểu. Nhịp thở thú vật dồn dập, báo ứng những tai ương.

Chú Năm Tự ngửng mặt. Mái chùa Phụng choáng váng nghiêng theo hướng mây bay. Gió khua dáo dác vòm cây thấp, cuốn theo những bề bộn quá khứ. Bất giác tâm thức chú chạm được ý nghĩa những sát na.

Sau bài thuyết pháp của sư ông, thiện nam tín nữ được mời qua nhà trai dùng bữa cơm chay. Suốt buổi thuyết pháp, chú Năm soi mắt tìm nét thân quen trong số sư cô sư chú tề tựu bên sư ông trên chánh điện, nhưng không thấy. Chú day qua người đàn bà ngồi cạnh, thì thào hỏi thăm:

– Tui muốn gặp mặt bà Vãi Trắng, phải làm sao vậy chị?

Người đàn bà sốt sắng:

– Tui nghe nói, hiện giờ sư cô đương làm công quả trong nhà trai. Chú qua bển, may ra gặp.

Trong nhà trai, thiện nam tín nữ ngồi xếp bằng bốn hàng dài, yên lặng toạ trai. Chỉ nghe tiếng chén đũa va chạm khẽ khàng. Lâu lâu vang lên tiếng thầm thì, dè dặt như sợ xé rách mảnh không gian trai tịnh. Chờ một lát, có người ăn xong, chú Năm tới lấy chén đũa, tới ngồi vô chỗ trống. Thỉnh thoảng, từ trong bếp vài ba sư cô áo nâu bước ra, bưng thêm thức ăn, sớt vô mủng dừa, mo cau, rổ rá lót lá chuối bày biện trên nền nhà lót chiếu trơn. Thấy có tàu hũ xào sả ớt, cà tím nướng, bầu luộc chấm tương chao, canh rau tạp tàng. Chú Năm gắp ăn thờ ơ, không ngớt dõi mắt tìm kiếm.

Chặp sau, bất chợt vang lên tiếng xầm xì:

– Bả ra kìa!

– Bà Vãi Trắng kìa bà con!

– Đó đó, sư cô bưng mo cơm là bả đó!

Ngần ấy cặp mắt, không hẹn, đồng loạt hướng về bà vãi vóc dáng cao lớn, đầu cạo trọc, da trứng gà bóc, tay bưng mo cau đựng cơm, nét mặt tươi tắn, đang im lặng len lách giữa mấy hàng đạo hữu. Lâu lâu bà vãi lại dừng chân, sớt cơm vô rổ. Chú Năm Tự quay mặt ngó. Nhịp tim chú se thắt. Phải, người sư nữ đang chia cơm cho mọi người chính là bà Bông.

Chờ cho sư cô tới gần, chú Năm giơ rổ cơm cạn sạch, ngước mặt chờ. Ánh mắt rạng rỡ của người nữ tu se lại. Tay múc cơm ngập ngừng. Trong khoảnh khắc đối diện, ký ức quá khứ, như trận mưa nghiệp chướng, rớt xuống mặt nước tịnh độ. Những vòng âm ba sóng sánh ngoi lên nhiều khuôn mặt quá vãng. Của ông Bông, của bà Bảy, của những con chiên tân tòng tụ về dâng lễ sáng chủ nhựt.

Chú Năm buột tiếng vấp váp:

– Bông-xua … ma-đàm, … sư cô!

Chữ nghĩa đứt ngang như bị ai bịt miệng.

Bà vãi chớp mắt, lặng thinh sớt cơm vô rổ. Nét mặt bà bình thản trở lại. Chú Năm Tự chắp tay xá tạ ơn. Bất ngờ, bà vãi mọp người, đặt mo cơm xuống đất, nhắm mắt cúi đầu, chắp tay đáp xá trước ánh mắt ngẩn ngơ của đám người toạ trai. Ngẩng mặt, hai ngấn mắt bà mọng nước lóng lánh. Chú Năm xúc động, không thốt ra lời. Bà vãi đứng dậy, bước đi, không ngoái lại. Không dưng, miếng cơm trong miệng chú lạt nhách như nước lã. Chú nhai nuốt vội vàng, xá ba cái, cầm chén đũa đi rửa.

Kể từ đó cho tới hôm chú giã từ Ngàm Long theo gia đình ba má Cẩm lên Sài gòn, chú không trở lại chùa Phụng thêm lần nào nữa.

*

Thiếu phụ lặng lẽ lấy ra mấy thứ đựng nhóc nhách trong xắc, xếp lên mặt bàn. Hai ổ bánh mì, ba hộp cá mòi, một bịch lạp xưởng, một hộp bánh tây, một bịch cà-phê Ban-mê-thuột, hai lon sữa đặc có đường. Bà chủ quán trố mắt ngó. Bà khách buông giọng khuôn sáo:

– Tôi đem mấy thứ nầy cốt ý làm quà cho ông bà nội và cô chú thằng nhỏ. Bây giờ, tôi để lại đây, biếu bà chủ ăn lấy thảo.

Bà chủ quán chớp mắt ngó mớ quà cáp bày biện chật bàn. Chưa kịp nói lời cám ơn, thì bà khách đã vọt miệng:

– Bà chủ chớ ngại, coi như chút quà mọn đền ơn bà và cậu con trai đã cho tôi biết nhiều chuyện liên quan tới bên nội thằng nhỏ.

Được ghi lẹ địa chỉ Cẩm, đưa cho khách. Người đàn bà nhẩm đọc tên đường, số nhà như học bài, gấp giấy, tươi cười:

– Cám ơn cậu, cám ơn bà chủ. Tôi đã không quản công lặn lội xuống đây. Thôi, tôi phải đi, không thôi trễ giờ xe.

Nói xong, bà khách tới lay thức cậu con trai, kêu đi tiểu, uống nước rồi chuẩn bị ra về. Được sốt sắng:

– Cũng đã tới giờ tui trở ra tỉnh, để tui dẫn chị và cháu ra đường cái đón xe lôi chở tới bến xe.

Bà chủ quán gói vội vài cái bánh ú, một mớ mận, dúi vô xách tay bà khách.

– Tui biếu cô với cháu mấy thứ ăn chơi dọc đường.

Nắng xế trưa soi bóng tàn cổ thụ ven quán nghiêng chếch mặt đất. Thiếu phụ nheo mắt ngó cảnh ruộng đất phù sa đẫm mình trong nắng và đoạn đường trước mặt, lấy kiếng mát đeo lên mắt. Đi được vài bước, bà quay lại. Người đàn bà chủ quán đứng nấn nán trong bóng râm tàn cổ thụ, ngó theo, hai cánh tay buông thõng, bất động như hoá tượng. Mấy nén nhang cắm trang thờ thổ địa, thần tài toả khói uốn éo. Tưởng như vong hồn người khuất mặt, hình bóng kẻ ly biệt theo về. Nỗi băn khoăn xa lạ dâng lên. Những chặng đời, những hướng rẽ, những tan tác, những hứa hẹn đãi bôi, … Con nước chia đôi hai bờ đất tâm tình phó mặc thuỷ triều xâm thực lở bồi số phận. Người đàn bà thầm hỏi, tại sao mình lại có mặt nơi đây, một xẻo đất hiu quạnh, lạ nước lạ cái, không một ai thân quen, vỏn vẹn trong tay lá thư của một người ăn nằm mới chỉ một lần? Khuôn mặt ưa nhìn của người thanh niên trước ngày tập kết khoảng mười năm trước hiện về sóng sánh. Chúc, Chúc ơi, bà gọi thầm, nếu anh không biên thơ cho em, bóng gió nhắn nhủ về một ngày hồi hương đoàn tụ, hẳn là mọi chuyện đã khác… Nhiều lúc em tự hỏi, không biết chuyện em nhất định có con với anh, đúng hay sai? Là hành động góp phần vì lý tưởng cách mạng? Hay chỉ là những nông nổi bột phát trong khoảnh khắc yếu lòng, dễ tin dễ nghe theo những chiêu bài đầu môi chót lưỡi? Dẫu gì đi nữa, đứa con tập kết của chúng ta giờ đã lớn. Em đang sắp sẵn câu trả lời, nếu như sau nầy nó thắc mắc, cha nó là ai?

Sau bữa cơm ngon, giấc ngủ thẳng, thằng con trai trở nên linh hoạt, liếng thoắng dẫn đường đi trước. Thỉnh thoảng nó lại giơ tay chỉ trỏ, kêu lớn:

– Má, má, coi kìa!

Thiếu phụ day mặt, che mắt ngó. Một bầy cò trắng vừa khép cánh sà xuống bờ lau sậy bên kia sông. Tiếng cánh quạt, tiếng chim gọi nước lớn nghe như hân hoan. Nơi chân trời xa, đùn lên nhiều ngấn mây xám. Ngước nhìn lên, một cụm mây yên gió vắt ngang trời, hoang mang như lạc hướng.

 

Hết

 

(Đức, 31.07.2014)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)