Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Người quen

 

 

 

Nó vừa đi ngang qua. Nó hình chiếc phễu. Cô có cảm giác mắc nghẹt vào nó chỉ chừng mấy ngày. Cô vừa thoát trở ra. Nó chào cô.

“Hình như chúng ta đã gặp nhau?”

“Ừ, đã có nhiều người khác đến và đi,” cô trả lời. “Nhưng bạn thì cứ hay xuất hiện bên tôi mãi, tôi nhận ra bạn rất quen, đây không phải lần đầu tôi gặp.”

“Cô còn nhớ mùa hè năm ngoái, chúng ta cùng nếm điệu vũ của kem, nó đã tan rất nhanh, và chúng ta đã cùng lướt trên những tấm ván?”

“Ừ, nó thật mỏng và mát lạnh.” Một cảm giác ngọt còn trên đầu lưỡi của cô.

“Chúng ta đã rất hợp nhau, trong từng cử chỉ, từng sở thích.”

“Ừ, chúng ta đã đóng từng vòng tròn vào nhau, từng đốt sống, từng thời gian vào nhau, nhưng tôi chỉ vừa chợt nhận ra bạn là người rất quen.”

“Thế bây giờ cô đi chơi cùng tôi không?”

“Không, tôi đang nằm, bình nước biển vẫn chưa chảy hết, tôi nằm đây và đợi chờ từng giọt của nó.”

“Bây giờ tôi cho cô một đam mê, cô sẽ làm gì?”

“Hiện tại thì . . .” cô ấp úng, “. . . buông, phải như vậy thôi, tôi không vực mình dậy nổi, cả suy nghĩ cũng không.”

“Cô không trung thực, nhìn kìa, cô đang ấp úng,” nó nói và cười, cái hình phễu cười méo mó. “Này cô, sao cô im lặng?”

“Bạn không tin tôi, tôi không suy nghĩ, vậy tôi biết nói gì?”

* * *

Tiếng xe kéo trượt, tiếng người lao xao bên tai. Cô mở mắt. Một màu lạnh toát của những bức tường ốp men trắng. Những thanh inox của những chiếc giường loa lóa. Cả những chiếc áo blouse. Vị bác sĩ cất giọng trầm trầm, “Cô ấy vẫn ngủ? Hôm qua tới giờ bác đã cho cô ấy uống mấy lần sữa?”

“Con gái tôi không uống được sữa nên tôi đã phải dùng nước cháo loãng bác sĩ ạ,” tiếng mẹ cô.

“Hôm qua bác đã hỏi con gái bác dùng aspirin đã bao lâu chưa?”

“Tôi cũng không biết bác sĩ ạ, tôi có gọi điện hỏi chồng cũ của nó, chồng cũ nó cũng không hay biết điều này.”

“Con gái bác bị trầm cảm, chán ăn, mất ngủ nên thường hay khó thở tức ngực, cô ấy bị suy kiệt nặng. Chiều bác cho cô ấy sang phòng siêu âm tim để kiểm tra.”

* * *

Đêm nay nó trở lại. Nó hỏi thăm cô, thì thầm bên tai. Nó ngồi ở đầu giường. Cô nằm đấy và hai cánh tay buông thõng. Những mạch ven đã không còn, chi chít những vết sẹo cũ, có vết đang sưng tấy vì nhiễm trùng.

“Cô đỡ hơn chút nào không?”

“Cảm ơn, vẫn vậy, có lẽ tôi sẽ đi cùng bạn, sẽ đi thật lâu, thật đấy, mùa hè sẽ kéo dài và chúng ta cùng xoay trong điệu múa của kem, tan vào chúng,” cô nói với giọng yếu ớt. “Chúng ta sẽ đi cùng nhau, sẽ tha hồ được cười dưới bàn chân cát nóng bỏng.”

“Cô nhìn kìa, ngoài đường bê tông đã nứt ra và hôm qua nó mọc lên một cụm hoa đấy. Hôm qua đã có một trận mưa thật to.”

“Chỗ nào vậy?”

“Con đường trước ghế đá công viên cô hay ngồi ấy.”

Cô nhìn khuôn mặt nó bây giờ như hình cái phễu úp xuống.

“Trông bạn giống cái vòm hút khói trong nhà bếp quá.”

Nó mỉm cười với cô, “Cô có muốn ăn chút gì đó không? Món ngày xưa cô thích ấy, mì xào khô nhé? Không thịt, không sốt cà chua, chỉ xào với ít rau cải muỗng nhé?”

Cô không nói gì, cảm giác có gì đó đang chảy ào nhanh ở phía dưới, chúng như đang rút trong người cô ra.

“Nó đấy bạn, chính vì nó đấy, lọ aspirin của tôi đâu rồi, tôi đau ngực quá.”

Màu đỏ loang cả chiếc ra trắng. Mẹ cô hốt hoảng gọi bác sĩ. Tiếng xe đẩy lập tức trượt tới. Cô chưa kịp nói lời chào tạm biệt nó.

* * *

Hơn một tháng sau, nó mới trở lại với cô.

“Bạn làm ơn lấy cho tôi chiếc gương đi. Mẹ tôi, bà ấy cứ bảo quên mãi.”

“Mai tôi sẽ mang đến cho cô, cô nhìn xem, đã thu rồi đấy.”

Ngoài cửa sổ, những chiếc lá đã lác đác vàng.

“Cái áo len cô đan bỏ dở đấy, cả quyển sách. Cô đi với tôi, tôi sẽ chỉ cho cô xem điều này, thú vị lắm đấy.”

Cô ngồi dậy. Hai bàn chân đã lâu không cử động bây giờ như đang hụt xuống. Cô níu tay vào thành giường đứng lên. Cô nhìn thấy khuôn mặt nó bây giờ có hình một chiếc phễu đang hứng cô. Đang chờ cô chui lọt vào trong ấy. Nó đang nói dối cô. Ánh mắt nó như đang hút cô vào. Giọng nó thật ngọt ngào làm cô tin. Nó phải níu cô đứng thẳng dậy chứ. Cô nhìn nó trân trối, “Đi đi, hãy đi đi, đừng bao giờ trở lại gặp tôi nữa. Tôi sẽ tự đi được.”

Cô nghe thấy tiếng bước chân của mẹ, mùi mì xào rất thơm bay vào tận trong phòng. Cô đang nghe tiếng mầm nứt bên dưới cuống của những lá vàng sắp rụng. Mùa đang tới.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


1 bình luận »

  • thường mộng viết:

    Cho ngày hôm kia,

    Tôi vẫn nhớ “Câu chuyện của Nàng và lũ ve sầu”.Nhủ lòng,sẽ viết lời cảm ơn.Chúng ta có rất nhiều truyện ngắn như: Giấc Mơ của Bác.Đất Nước Thiên Đường.Dạy Nghề Cho Con.Nhờ Ơn Của Đảng…theo tôi, Nguyễn Hoàng Anh Thư đã viết “rất tới”.

    Cảm ơn Nguyễn Hoàng Anh Thư.Cảm ơn tạp chí Da Màu.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch