Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 56

 

NuiDoan-48

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

(tiếp theo)

 

*

Được rửa xong mớ tô chén ngoài ao nước, bước vô. Lúc anh đi ngang ngưỡng cửa trổ ra gian ngoài, chợt nghe tiếng người thầm thì. Được kê mặt ngó qua kẽ ván, thấy má đang chuyện trò thân thiện với bà khách lạ ăn bận sáng láng, dáng vẻ dân thành thị. Anh toan bỏ đi, chợt nghe má nhắc tới tên Cẩm. Được khựng chân ngẩn ngơ. Khuôn mặt người bạn thời niên thiếu trồi lên tâm tưởng. Anh tần ngần nhớ lại buổi gặp gỡ một ngày đầu năm, thuở nào.

Trưa mồng hai tết năm ấy, theo thông lệ, thằng Ðược sắm bộ quần áo lành lặn, qua nhà Cẩm mừng tuổi ông bà Tư. Ðược hí hửng lắc chuông. Cẩm ra đón, miệng cười nhưng tia mắt rười rượi. Ðược ngạc nhiên nhận ra cảnh nhà vắng lặng, không hoạt náo như tết những năm trước. Trên bàn thờ ông thiên ngoài sân, vỏn vẹn ba cọng nhang tuôn khói lơ đãng. Cửa nhà mở rộng, thấp thoáng chậu mai bồn-tài rộ bông vàng chưng trên bàn. Không thấy ai. Ðược còn lúng túng thì Cẩm đã nắm tay, kéo ra ao nước, thầm thì:

– Mầy ngồi đây chờ, tao đi lấy bánh, rót nước si-rô cho uống.

Ðược vùng vằng:

– Má tao dặn, trước tiên phải vô nhà mừng tuổi ông nội với lại ba má mầy…

Cẩm gạt ngang:

– Lát nữa cũng được. Ông nội tao đương ngủ trưa. Ba má tao đi đằng kia, chưa về.

Nói rồi, Cẩm bỏ đi một mạch. Ðược tháo dép, ngồi xuống cầu ván, chỗ tàn cây rụng bóng lốm đốm, thõng chân đong đưa. Trưa nước ròng thinh vắng. Nắng đầu năm tưới vàng lên đám bèo uể oải bám bờ lau sậy. Gió phe phẩy cành lá. Hai con chuồn chuồn kim chờn vờn theo nhau trên mặt nước nhấp nháy. Tiếng chim trốn nắng rớt lẻ, quạnh quẽ, nhỏ dần rồi mất hút. Không dưng cõi lòng Ðược ứa lên nỗi gì lạ hoắc, không phải tết mà quắt quay như mất mát. Hay là sầu bi? Nó nghiêng mặt ngắm nghía mặt ao xao động tăm cá. Câu ca dao võng ru ấu thời vang vẳng: Cá sầu ai cá chẳng quạt đuôi. Như lan sầu huệ, như tui sầu mình. Tử sanh, sanh tử tận tình. Dù ai ngăn đón, tui cứ mình tui thương. Giây phút nầy đây, Được chợt thấm thía nỗi sầu của lan, của cá, của tui với mình, của chia lìa sanh tử. Những u sầu mù câm, nhưng vô vàn thấm thía.

Cẩm bưng ra ly nước si-rô đỏ và cái chén đựng khoanh bánh tét nhưn chuối, đưa cho Được. Thằng con trai quên hết mấy chuyện sầu tư, ăn uống ngon lành. Cẩm thỏ thẻ buồn hiu:

– Ba má tao nói, năm nay ăn tết đơn giản thôi, vì nhà có đại tang với nhiều chuyện không vui.

Được góp chuyện thờ ơ:

– Tao có nghe người ta nói. Si-rô mùi gì thơm quá vậy Cẩm?

– Mùi dâu tây, ba tao mua ngoài chợ tỉnh. Mỗi năm một mùi khác nhau… Mầy còn nhớ năm trước si-rô có mùi gì không?

– Mùi cam.

– Đúng rồi. Không chừng, mùi dâu tây năm nay là… là lần chót.

Thằng con trai ngừng nhai, day qua ngó bạn:

– Cái gì? Lần chót là sao?

Mặt Cẩm sa sầm. Lặng thinh. Bây giờ Ðược mới để ý tới bộ quần áo của đứa bạn gái. Ðồ bộ bận trong nhà thường ngày, chớ không phải áo đầm tay cụt mới tinh như những dịp tết trước. Ðược nuốt vội miếng bánh, đặt ly chén xuống cầu ván, hỏi tới tắp:

– Có chuyện gì vậy Cẩm? Bộ nhà mầy dọn đi chỗ khác hả? Ði đâu? Tại sao?

Ðứa con gái vẫn làm thinh, mặt cúi gầm. Ðược xẳng giọng:

– Mầy không nói, tao bỏ về tức thì!

Cẩm ngước lên, hai vòm mắt đỏ hoe. Ðược chùng lòng, lính quýnh nắm tay đứa con gái, lúc lắc. Cẩm nói mau:

– Sắp tới nhà tao dọn lên Sài gòn ở luôn!

Thằng con trai chớp mắt ngơ ngác, đực mặt ngó đứa bạn gái thút thít giọt dài giọt vắn. Được bối rối:

– Đừng khóc trù ẻo chớ Cẩm! Xui xẻo cả năm!

Cẩm rút tay về, giơ tay áo quệt nước mắt. Được ngập ngừng giây lát, rồi buột miệng:

– Ờ, ờ, tao có nghe má tao nói, người ta xầm xì nhiều chuyện trời ơi đất hỡi về nhà mầy. Có người kể, chị Châu mầy bị mắc đàng dưới, phải lên Sài gòn kiếm thầy thuốc chữa bịnh. Người khác lại đổ hô, chỉ lậm phải bùa mê thuốc lú của thầy giáo Hoàng. Khi khổng khi không ổng xin nghỉ dạy, bỏ đi mất tiêu, làm chỉ buồn tình, xổ bịnh. Người nầy nói vầy người kia nói nọ, hổng biết đường nào mà mò. Quỉ thần ơi, tự nhiên rồi ai cũng bỏ đi! Trống trơn, hổng còn ai!

Được buông tiếng ủ dột, rồi ngưng ngang, day mặt qua chỗ khác. Cổ họng nó như bị ai chặn tiếng. Cảnh vật trước mắt đổi màu lợt lạt, như giả. Giọng Cẩm sụt sùi:

– Tao cũng hổng biết sao nữa. Bữa đó chị Châu nói đi thăm bạn, sáng đi chiều về. Vậy mà, nửa khuya chỉ mới về. Tao nghe ba má tao rầy chỉ dữ lắm, tra hỏi đủ chuyện. Chỉ làm thinh, chỉ khóc. Mấy bữa sau chỉ bị bệnh, bỏ ăn bỏ uống. Má tao gặn hỏi, chỉ nói sao đó hổng biết, mà cuối cùng ba má tao quyết định bán nhà bán đất, dọn lên Sài gòn. Nghe nói ở trển vui lắm, tao cũng ham. Nhưng nghĩ lại, ở đây quen rồi, bỏ đi không đành… Được, nghe nè!

Nghe kêu, thằng con trai quay lại. Lần đầu tiên Cẩm thấy nó sa nước mắt. Cẩm mềm giọng, lặp lại mấy lời nói nhưn nhuỵ, không nhớ đọc trong sách hay nghe được trong mấy tuồng cải lương cúng đình hằng năm:

– Lên đó, Cẩm sẽ biên thơ cho Ðược thường xuyên. Ðược ở lại mạnh giỏi, cố gắng học tới nơi tới chốn. Sau nầy lớn lên, có việc làm, Ðược để dành tiền, lên Sài gòn thăm Cẩm. Nhớ nghe!

Ðược cười như mếu:

– Nhớ. Ờ, Cẩm nhớ biên thơ gởi cho Ðược đọc đỡ buồn. Mà Cẩm biết chắc ngày đi chưa vậy?

– Chưa, nhưng chắc không lâu đâu, vì thấy chị Ba với lại chú Năm rục rịch đóng gói đồ đạc rồi.

– Nói vậy, chị Ba với chú Năm đi theo à?

– Ba má Cẩm biểu chỉ với lại chú trở về quê làm ăn, nhưng không ai chịu đi, xin theo lên Sài gòn. Chị Ba khóc lóc, kể lể đủ thứ. Chỉ nói, hồi nào tới giờ ba má tao đối xử với chỉ như chén nước đầy, bây giờ là dịp cho chỉ đền đáp. Có cháo ăn cháo có cơm ăn cơm. Chú Năm cũng đòi theo. Má Cẩm mủi lòng, cho theo hết.

Ðược gật gù như người lớn:

– Vậy cũng được.

Vừa khi đó, nghe tiếng ai kêu "Cẩm ơi!" từ nhà trong vọng ra. Cẩm thều thào:

– Ba má Cẩm về rồi đó.

Ðược đứng lên, xỏ dép, phủi đáy quần, vuốt lại nếp áo:

– Được vô nhà mừng tuổi ba má, nghe Cẩm!

Bấy giờ Cẩm mới nhận ra, cả hai không còn xưng hô "mầy tao" với nhau như mọi lần. Không dưng Cẩm đỏ mặt, quay lưng giấu mặt, bước chân nằng nặng chuyện gần xa. Được chùi nước mắt, lẳng lặng theo sau. Gió xua hương tóc đứa bạn gái se se thơm thoảng. Vài con sẻ lúa sà xuống cầu ván, loét choét giành nhau miếng bánh bỏ mứa trong chén.

*

»Bạn thương nhớ,

nhẩm tính lại, đã gần mười năm Cẩm xa Ngàm Long. Vậy mà những chuyện thời quá khứ ở quê Nam vẫn còn mới tinh, tưởng như vừa xảy ra hôm qua. Trong trí Cẩm vẫn đậm nét quang cảnh ngày chia tay. Đồ đạc cồng kềnh đã được chở đi mấy hôm trước. Buổi sáng cuối cùng, ba mướn xe ngựa vô tới cửa, chở cả nhà ra bến xe đò chợ tỉnh. Cẩm còn nhớ, lúc xe chuyển bánh, Được chạy theo vẫy tay cho tới khi đuối sức mới thôi. Cẩm quay mặt ngó, vẫy chào. Bóng bạn mờ nhoè trong màn bụi mỏng. Nước mắt Cẩm tuôn đầm đìa. Chị Ba Khởi khóc rưng rứt như đám tang ai. Chị Châu giấu mặt thổn thức vô vai áo má. Ba đeo kính mát lên mắt. Chú Năm Tự hướng mắt xa vời, như muốn gói lại mảnh trời thửa đất, cất giữ trong tâm khảm.

Nhiều sáng, thức giấc, Cẩm tưởng mình được chuông sớm chùa Phụng lay thức. Nhưng không phải, chỉ là tiếng đồng hồ gióng nhạc mỗi mười lăm phút từ phòng khách vọng lại. Nước mắt Cẩm lăn ướt hai thái dương.

Nhà mới của ba má Cẩm ở miệt Tân Định. Chủ trước là một gia đình người Pháp, quen biết với ba Cẩm sao đó, bán lại với giá rẻ trước khi về xứ. Ngôi biệt thự nằm trong một con đường nhỏ, êm vắng, không thấy trồng cây, nhưng có những trụ đèn điện thắp sáng thâu đêm. Nhà có cửa sắt, chuông điện, không phải cửa gỗ, chuông phong linh lắc tay như ở Ngàm Long dạo trước. Dọn về đây, Cẩm được ba má dành cho một phòng riêng. Nhỏ thôi, nhưng Cẩm có toàn quyền trang trí, bày biện theo ý mình. Cẩm xin ba kêu thợ sơn tường vôi màu mạ non, cửa treo màn vải mỏng màu vàng nõn, hợp với màu cửa màu ve chai. Bàn học của Cẩm kê bên cạnh, cũng là chỗ Cẩm thường ngồi biên thơ cho Được ban đêm, sau khi học bài xong. Chuyện học hành của Cẩm suông sẻ. Có bằng Trung học rồi, Cẩm muốn học tiếp để thi Tú tài, sau đó vô đại học. Ðường học vấn còn dài, nhưng được ba má khuyến khích và không muốn xa bạn xa trường, nên Cẩm cố gắng tiến bước.

Trong miếng đất nhỏ trước nhà, bên cửa sổ phòng Cẩm, chủ trước có trồng một cây mận chua, một cây ổi lão, cạnh tường là một bụi dạ lý. Cuối năm chòm mận kết trái đỏ cành, bắt Cẩm nhớ quay quắt vườn cây ăn trái ở nhà cũ. Những đêm mùa nắng, Cẩm ngủ mở cửa sổ, hương dạ lý lan vào, lịm kín chiêm bao. Cẩm thường xuyên ngủ mộng thấy lại cảnh cũ, người xưa ở quê mình. Những giấc mơ của Cẩm, vì vậy, không những chan hoà màu sắc mà còn thơm ngát hương hoa trái.

Chắc Ðược còn nhớ chuyện chị Châu, Cẩm viết cho Được đọc trong nhiều thơ trước. Long, con trai chỉ bây giờ lên lớp nhì, làm toán đố không giỏi lắm, nhưng viết luận văn hay. Sau khi chị Châu có bằng đánh máy, viết tốc ký, chỉ xin tập sự hành nghề ký giả cho một nhật báo có tiếng ở đây, chủ nhiệm chủ bút và ban biên tập quy tụ nhiều người miền Bắc di cư vô đây sau ngày đất nước chia đôi. Có người thường xuyên ghé nhà thăm chị. Nghe giọng nói, Cẩm bắt nhớ thầy giáo Hoàng. Hình như hồi đó chị Châu với thẩy thương nhau thì phải? Có duyên nhưng không nợ, nên chuyện không thành. Rổi không hiểu sao, ông thầy giáo xin nghỉ dạy, đi đâu biệt tích, không một lời từ giã. Thỉnh thoảng mấy bà bạn làm ăn của má có dẫn người tới coi mắt chị, nhưng chị chưa ưng ai. Tội nghiệp chị Châu, tuy chị không bao giờ tiết lộ cha cháu Long là ai, nhưng đôi lúc Cẩm đọc được trong ánh mắt chị những hoài niệm u uất. Có vẻ như chị muốn chờ ai, hoặc là tâm tư chị vẫn chưa nguôi ngoai những chia lìa đau lòng nhiều năm trước. Chị vẫn còn thích hát tân nhạc như thuở trước. Có điều lạ, Cẩm không nghe chị hát lại ca khúc năm xưa, Cẩm còn nhớ bắt đầu bằng câu: ‘Ngày ấy khi xuân ra đời’. Tuyệt đối không. Có lần Cẩm hỏi, chị đáp, miệng nhoẻn cười mà ánh mắt buồn bã: ‘Chị hết thích rồi em.’

Được ơi, có chuyện nầy vui lắm, Cẩm cứ quên viết cho Được đọc hoài. Chắc Được còn nhớ chị Năm Quắn với lại chị Chín Hí? Đã có lần hai đứa mình được hai chị cho đóng tuồng chung trong đêm văn nghệ tạm biệt sau mùa gặt. Cẩm sắm vai tỳ nữ theo hầu chị Năm, còn Được với anh Chung giả làm tướng cướp. Nhớ không? Hai chị bây giờ là bầu gánh cải lương ‘Phương Nam’ rất ăn khách ở thủ đô, nghe nói tối nào cũng có người mua giàn. Chị Năm Quắn đổi danh thành đào Năm Hương Liên, làm đào chánh, còn chị Chín Hí là đào Chín Ngọc Hoa, sở trường cải nam trang làm kép chánh. Hai chị là cặp bài trùng đóng tuồng sáng giá nhất hiện nay. Một lần, nhân dịp Tết, má dẫn cả nhà đi coi hai chị diễn tuồng ‘Phụng Nghi Đình’. Chị Năm đóng vai Điêu Thuyền, còn chị Chín sắm vai Lữ Bố. Hai chị hoá trang, vận y trang lộng lẫy, hát điệu Nam điệu Quảng tài tình không chữ nghĩa nào tả xiết. Coi cho mãn nhãn vậy thôi, chớ không ai tỏ ý muốn gặp riêng chị Năm chị Chín, ôn chuyện quá khứ. Hai chị giờ đây đã tìm thấy chỗ sáng, tắm đẫm trong hào quang danh vọng rực rỡ. Chúng ta hãy chúc mừng hai chị, và quên đi chuyện cũ.

Có dịp, gặp bà Sáu Phồng Tôm, Được nhớ nhắn bả mấy câu về tông tích chị Năm, chị Chín. Mỗi lần nhớ tới hai đứa con của chị Năm, Cẩm không khỏi sa nước mắt. Không biết hiện giờ, chúng nó ra sao?

Viết tới đây, Cẩm lại mủi lòng. Thôi, Cẩm ngừng ở đây. Viết tiếp, Cẩm lại rơi nước mắt cho mà coi.

Mến chúc bạn và bác Bảy Rạng được nhiều sức khoẻ, công ăn việc làm suông sẻ và mọi sự an lành.

Hẹn Ðược trong lá thơ sau.

Cẩm.«

Những dòng chữ mực đen viết trên giấy pơ-luya xanh da trời bật ra trí Ðược, từng hàng từng hàng, rành rọt. Xấp thơ Cẩm viết đều được đánh số ngoài phong bì. Đằng đẵng gần mười năm chia tay rành rành chín mươi bức được anh cẩn thận ràng dây thun, nưng niu cất giữ trong hộp thiếc đựng bánh cũ, để ở đầu giường. Cẩm biên thơ trau chuốt, hoa mỹ như một áng văn đăng nhựt trình, đọc không biết chán. Nhiều lá, anh đọc đi đọc lại hằng đêm dỗ giấc, tới độ thuộc lòng từng chữ, mỗi đoạn xuống hàng, từng dấu chấm phẩy. Anh tưởng mình có thể sờ níu được nguyên vẹn tâm tư thầm kín của cô bạn gái gói ghém giữa những hàng chữ. Sắc diện người bạn thân tình tuổi hoa niên hiện nét rành rành lên sóng nước hồi tưởng, tinh xảo như dương bản của một cuộn phim chưa úa màu thuốc rửa. Cùng lúc là những hoài nghi trước những đổi thay theo ngày mưa tháng nắng. Không biết, mai nầy gặp lại nhau, anh và Cẩm có còn trò chuyện vô tư như hồi xưa?

Ðược cầm lá thơ của Cẩm mới nhận được tuần trước, kèm theo tấm ảnh đen trắng chụp người thiếu nữ bận áo dài, miệng cười tươi tắn. Mặt sau ảnh nắn nót đôi hàng: "Mến tặng người bạn thân mến thời thơ ấu ảnh chụp mới nhất của Cẩm. Một chiều chủ nhật dạo chơi với gia đình trong thảo cầm viên. Sài gòn, ngày … tháng … năm …" Ðược giơ ảnh ra vạt sáng lạc qua phên cửa. Cẩm, đứa bạn gái nhát nhúa, hay khóc hay hờn lẫy ngày xưa, là cô gái sáng láng, quần áo lượt là thành thị nầy đây sao? Được tự hỏi, lật mở từng trang ký ức, soi tìm những nét thân quen ngày xưa trên khuôn mặt và vóc dáng người bạn học thuở nào. Ánh mắt, khoé cười, mái tóc, … Không còn lại chút gì. Những thay đổi mà Ðược, với sở học khiêm tốn, chỉ có thể tóm vén bằng mớ tĩnh từ "đẹp, tân thời, học thức, …"

Được thở hắt, lấy giấy viết, thủng thỉnh bước ra gian ngoài.

 

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)