Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Câu chuyện của đêm… ♦ Câu chuyện của nàng…

 

 

 

Câu chuyện của đêm, từ hàng cây mất ngủ

Có một chút âm thanh ngớ ngẩn từ một người lớn tuổi như cô, nhưng cô muốn được rõ ràng: cô thuộc về những người muốn được một mình. Một giờ, hai giờ và rất nhiều giờ nữa, cô không cảm thấy khó khăn khi tẻ nhạt. Cô ưa thích đọc sách một mình hoặc nghe nhạc chăm chú hơn về suy nghĩ của những người khác không cần qua ánh mắt. Cô luôn luôn có rất nhiều ý tưởng khi cô ở một mình. Trời hôm nay nóng hơn mọi khi, cô thấy đêm xuống thật muộn, nó trùm qua hàng cây mất ngủ với cô từ hè trước. Cô thấy nó thầm thì trò chuyện, cô đang chờ ai đó thú vị để lắng nghe.

“Chúng tôi thích bạn,” lời thì thầm nho nhỏ. “Chúng tôi kiên nhẫn chờ đợi lắng nghe cô nói.”

“Cô đơn không phải là một nỗi buồn,” cô thầm thì đáp trả. “Tôi tìm thấy một nơi nào đó trên internet, trong một trang sách, hoặc trong lời của những người bạn đang có tâm trạng, hạnh phúc hay được an ủi từ họ.”

Đêm lùi dần về phía sau. Cô ngước tìm chòm gấu trắng, nó đã lặn về hướng Bắc Cực. Cô ưỡn người hít một làn gió mát.

Gió thầm thì với cô, “Chúng tôi thông minh và khiêm tốn, chúng tôi tin con người là tinh túy của những đàn gia súc, và hiểu nhu cầu của người khác, chúng tôi đã đi thật xa, thấy và biết được những mong cầu của con người. Có thể là cầu mưa, hoặc nắng, hoặc những đám mây gợn che bóng cho những đôi tình nhân. Chúng tôi đã bảo mật điều đó, và chỉ tâm sự riêng cô.”

Đêm đã đến gần hơn, trên phía cành cây ngoài ngõ. Đèn vàng hắt, rọi rõ từng mảng vỡ của vòm phủ mái rêu. Cô cảm thấy sự cô đơn giống như một tình yêu cần có thêm đôi cánh, và đôi khi cô lại muốn thưởng thức món thịt phi lê nướng của chúng. Cô cảm thấy hỗn loạn, và cô cần khép cánh cửa lại, cô bắt đầu đếm, như thuở nhỏ tập đếm, để đi vào giấc ngủ.

 

 

 

Câu chuyện của nàng, về thời gian của sự lãng phí

 

Nàng ngồi trước cửa, một người bán rong đi qua, nàng được phép chán chường, qua tiếng sượt dài.

“Nếu có đức tin, tôi cầu nguyện cho người mạnh khỏe đôi chân, người sẽ không bị rã khớp khi bước vào bậc cửa của ngôi nhà mình.”

Nàng cười mỉm, lắng nghe giai điệu của cái thảm nắng đang reo ngoài đường. Nàng cảm thấy làm biếng ngồi dậy, ngồi đó và hít thở cái không gian nhạt phèo bên chiếc điện thoại bị câm.

“Đừng nghe nó,” tiếng gió thầm thì vào tai nàng.

Thật ra nàng bị rơi trong chiếc vỏ ốc, nàng đã lãng quên khá lâu dưới gầm tủ.

“Tôi muốn nghe tiếng nàng nói, nàng nói đi, về chiếc váy hôm qua tuyệt đẹp ấy.” Chiếc váy mỏng mảnh như cánh sen, nàng đã tỉ mẩn thêu ren, những đường ren xoắn lượn, trí tưởng tượng của nàng hôm qua.

Nàng nhìn, màu xanh của bầu trời, nàng nghĩ đến mưa, tuyết trắng, xứ sở nàng không có tuyết (có những bụi cây rã gốc , những con bò chết trơ trụi từ mùa lạnh năm ngoái nàng xem qua ti vi), nàng thả suy nghĩ mình về phía bên kia, nơi đầu địa cầu để kịp nhìn Bắc Cực quang. Đó là tất cả những gì nàng có, nàng cầu xin:

“Cho tôi một chiếc kéo, tôi không phải là thợ may, tôi muốn cắt suy nghĩ, tôi muốn trở về buổi sáng để bắt đầu làm việc.”

Nàng không muốn đi với mưa, tuyết hoặc những câu chữ nàng định viết.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch