Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

Cái xác liệm đã được dự báo trước

 

Bà được khâm liệm vào 10 giờ đêm, xác bà được đưa từ bệnh viện về khi 4 giờ chiều. Sự khâm liệm diễn ra trong yên lặng của tiếng kinh cầu siêu, không một tiếng khóc. Những cô con gái cơ cực đến dửng dưng, mấy cậu con trai không biết chữ chạy ngược xuôi xem ngày giờ. Đám tang của bà bán nước mía đầu xóm.

Ngày hôm trước, cũng mồng năm Đoan Ngọ, cả nhà nháo nhào xúm xít với mấy con vịt. Cháu chắt chút chit ồn ào cả một nhà chật ních. Các nhà còn lại của dãy ấy thì im lìm, họ ở trong những căn phòng máy lạnh mát để trốn cái nắng cháy trời. Nhà bà và đám con cháu mặc, họ hí hửng ăn mồng năm.

Gia đình ấy bán nước mía, họ bận rộn vót, bận rộn ép vào những ngày nắng nóng. Còn mùa đông, họ rảnh rỗi, họ bận rộn vay mượn để đợi mùa nắng tới. Căn nhà của họ lụp xụp chắp vá đầu con đường thật đẹp, trước kia là con đường đất bùn lầy. Vùng đất mà gia đình bà được kéo về đây tiếp tục nghề bán nước mía vốn là cánh đồng ruộng của người địa phương  ở đây. Trước kia họ sống trong ngôi nhà nhỏ ven sông Bến Ngự Huế, nhà nước giải tỏa và họ được cấp 120m vuông, bà bảo như vậy là số bà có hậu vận tốt, vì nhà bà có truyền thống cách mạng, cha bà là liệt sĩ. Trước kia họ sống cả nhà con cháu dâu rể trong căn nhà gần 50 mét ở đó, cả thảy gần 20 người, ba hộ (con trai, con gái, cháu ngoại, cháu nội). Bà có cả thảy 8 người con, ba người biết đọc chữ, 2 đứa con trai bị dở điên dở tỉnh…Có kể cả mấy trang giấy cũng không thể kể hết tiếng chửi rủa nhau cả ngày của họ. Gia đình họ xách đồ bán dạo trên công viên dọc sông Hương cả mấy chục năm nay. Họ rủa nhau cũng như họ vừa chạy và vừa rủa những người đi dẹp trật tự đô thị.

Một ngày bà bị khó thở, bác sĩ bảo quả tim bà đã rất to, gấp rưỡi bình thường. Bà và những đứa con không hiểu gì hơn, chỉ tin vào tờ giấy bảo hiểm y tế người ta phát cho hộnghèo. Những ngày bà nằm bệnh viện, những người bà con và hàng xóm giàu có đã đến thăm bà, tặng tiền với những  thứ quà: sữa  Ensure, nước yến, cam… Bà mang tất cả ra quầy tạp hóa bán lại cho người ta được rất nhiều tiền – bà khoe với hàng xóm. Và bà cứ vài tháng là ốm, lại lên bệnh viện, lại được nhận quà.

Mùa đông năm ấy, bà vẫn khỏe, bà được trời thương là ăn rất ngon miệng. Xe nước mía nằm im đấy. Nhà hết gạo hết tiền, hai đứa con trai khùng của bà hơn 40 tuổi ấy ngày nào cũng cứ đòi tiền, đòi ăn. Bà quyết định ốm. Rồi bà lại được sữa được tiền, lại bán…cứ thế kéo dài đến hết mùa đông năm nay.

Bây giờ trời hạ nắng nóng, mồng năm lũ vịt cạp cạp, bà hì hục cắt tiết, nhúng chúng vào nồi nước sôi, vặt lông, khâm liệm chúng trên những chiếc đĩa rồi đặt vào những cái am. Cái sân nhà mà có ba cái am lớn nhỏ. Mỗi lần thắp hương bà đều khấn vái rồi xin xăm, nhập đồng. Có lần bà thắp hương dưới gốc cây trứng cá, bà lầm rầm rồi quát giọng to sang sảng: “Này ông kia, lại đây ta cho cái lộc đầu năm, số 18, số 32, số con rắn cõng gà…” Người đàn ông tóc bạc hơn 70 tuổi – chồng bà đang bưng nước mía cho khách tựdưng chạy vội lại, cả thằng con trai khùng điên cũng chạy lại, cả hai chắp tay rất thành kính: “Dạ ôn về thăm, dạ chúng con xin đội ơn ôn…” Bà nói một hồi, tự nhiên đứng phắt, gọi chị bán trứng lộn gần đó: “Bán mấy cái trứng lộn cho ôn.” Chị bán trứng lật đật mang tới, thì ra ôn đó là ôn nội của mấy đứa con bà đã nhập đồng. Và nhiều lần như vậy, cảnhà họ lại bán nước mía và đánh đề cho đến hết mùa hè.

Hè này nắng nóng dữ dội, tim bà hình như nghẹt hơn. Bà nôn, bà sặc, bà bất tỉnh. Họ đem bà vào bệnh viện, bà tỉnh lại và vui vẻ với những món quà người ta cho không phải là mùa đông hết tiền. Cả nhà bà hí hửng nhiều hơn khi có lộc. Bác sĩ bảo: “ Bệnh của bà bây giờ phải nghỉ dưỡng, không làm việc nặng.” Bà nghĩ: có sao đâu, đã hơn 3 năm rồi thì nó vẫn vậy, bà vẫn còn thèm được ăn ngon miệng, thèm được nhập đồng đánh đề. Cả nhà bà đã có cuộc sống quá tốt so với ngày xưa ở bên dòng nước đầy rác rưởi.

4h chiều ấy bà ngất. 4h30 tim bà ngừng đập. Nhà bà không một tiếng khóc. Họ chộn rộn lo vay mượn mua áo quan vì đứa con trai đầu đi xem ngày là phải khâm liệm đúng 10h tối hôm ấy. 10h – tiếng kinh nho nhỏ cầu siêu trong một cái cát sét nhỏ. Dãy nhà hàng xóm công chức đã đóng cửa im ỉm. Không một tiếng khóc, đám con cháu không còn xúm xít như với mấy con vịt trong ngày mùng năm Đoan Ngọ vừa rồi. Đứa con trai út hơi khùng của bà mừng rỡ, nó nghĩ về món tiền mà người ta mang đến để cúng đám mẹ nó . Thằng con trai trưởng không biết chữ ấy thấy hiện lên gương mặt rất oai của anh bảo vệ phường hống hách, hắn được hống hách với những người chị em gái, hắn là trai trưởng trong nhà.

Những bó mía bà gọi hôm trước nằm héo queo, có những cây mía đỏ ròng những vệt rượu thâm, buồn bã khóc cho bà. Tiếng phèng la keng …keng …keng…

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch