Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 50

 

 

NuiDoan-48_thumb

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

 

(tiếp theo)

 

18

 

Châu xin phép ba má ngày mai ra chợ tỉnh thăm bạn, nhân tiện mua sắm vài thứ cần dùng, nhưng thật ra để tới chỗ hẹn với thầy giáo Hoàng. Nhằm mùa bãi trường, má kêu Châu dẫn Cẩm theo. Cô không biết tìm cớ gì thối thoát, đành sa mặt dạ nhỏ. Sáng hôm sau Cẩm thức dậy, than chóng mặt. Châu rờ trán em, thấy nóng hổi. Đo thân nhiệt, gần ba mươi chín độ. Cô lấy dầu nóng xoa lên thái dương Cẩm, rồi kêu Cẩm sấp lưng cho cô cạo gió. Lúc cởi áo, Cẩm tự động giơ tay che chỏm ngực mum múp.

Châu tủm tỉm:

– Có ai lạ vô đây mà mắc cỡ, cưng?

Cẩm ngượng nghịu ngả người xuống giường, nghiêng mặt úp gối. Châu khêu sáng tim đèn, lần tay thoa dầu lên sống lưng mềm nhiễu của đứa em gái. Rồi cô kẹp đồng xu, miết nhẹ theo chiều dọc, từ trong ra ngoài, lên hai be sườn. Cẩm trân người cưỡng lại cảm giác phỏng rát âm ỉ lan rần thân thể. Cái đau lạ hoắc lạ huơ, lần đầu tiên trong đời Cẩm cảm nhận.

Châu cao giọng:

– Đừng cứng đơ người chớ Cẩm!

Cẩm khép mắt, hắt hứ vài cái rồi rũ người buông xả. Cái đau từ từ dịu xuống, trở nên dễ chịu. Đột ngột giấc chiêm bao khuya qua trở về váng vất trí Cẩm. Vô số manh áo nhuộm màu diêm dúa phơi nắng sào tre, gió lay phơ phất. Cẩm len lỏi quanh quất, lạc lối trong ngõ ngách mê hồn trận áo sống. Cẩm ngó xuống, thân thể trần truồng, khoanh tay che ngang gò ngực thanh tân. Bất chợt, từ những cánh tay áo sũng nước nhú ra những bàn tay. Đúng rồi, những bàn tay gân guốc vươn dài, trơ trẽn sờ soạng, ve vuốt toàn thân Cẩm. Không biết của ai. Tứ chi Cẩm tê dại, trâng người chịu trận, hứng lấy. Cảm xúc Cẩm bấn loạn, muốn bỏ chạy, nhưng bất động như hoá tượng. Rồi, không biết từ đâu, thần trí Cẩm loé ra những đường sáng bén ngót tựa rãnh nứt cơn sấm sét kinh thiên. Cẩm quơ tay tìm chỗ nắm níu, rồi sa đà hụt hẫng rơi vào khoảng trống mênh mông, không đáy. Tay lạ mọc thêm nhiều ngón ấm hơi người, ủ mầm hoan hỉ lên mặt đất thịt da Cẩm. Bất ngờ, từ những lằn vuốt dọc ngang trên thân thể Cẩm bung ra vô số chồi non. Và mưa từ thinh không rỗng rang ào ạt trút xuống. Cẩm nghe ra từ cổ họng bật khẽ thứ thanh âm lạ tai, tựa giọng nói của cô đồng cậu bóng nào nhập vô sai biểu, hoà theo điệu mưa. Cẩm áp ngực, tì sát sống lưng chị Châu, ú ớ bật thức.

Châu lêu lên:

– Quỉ thần ơi, em trúng nhằm gió độc, hai be sườn tím bầm hết trọi!

Cẩm phồng mũi hít một hơi sâu rồi thở ra thành tiếng:

– Chắc tại khuya qua ngủ không đóng cửa sổ.

– Trời nóng quá mà đóng cửa sổ gì em! Thôi, em xỏ áo vô, nằm đó, chị đi lấy thuốc cho uống. Để chị nói chị Ba nấu cháo cho em ăn với đường phèn, giải nhiệt.

Mặt Cẩm sa sầm:

– Em thấy đỡ nhiều lắm rồi. Em muốn ra chợ tỉnh với chị.

Châu nạt:

– Đau như vậy mà đi cái gì!

Rồi dịu giọng:

– Em ở nhà nằm nghỉ, thích thứ gì, nói chị mua cho.

Cẩm phụng phịu:

– Chị nhớ mua xí muội, cà na cắn chỉ nghe!

– Được rồi.

Sau đó, suốt đoạn đường xe ngựa ra tỉnh, Châu miên man nghĩ tới giây phút hò hẹn với thầy giáo Hoàng cận kề, lần đầu tiên tại một nơi không lo sợ bị ai bắt gặp. Cô nhớ tới mảnh giấy ghi mấy dòng của ông thầy giáo kẹp trong quyển tiểu thuyết "Đoạn tuyệt" của nhà văn Nhất Linh nhờ Cẩm đem về cho cô vài hôm trước mùa bãi trường: "Em tìm cách ra chợ tỉnh gặp thầy tại quán nước Phú Lợi góc đường Bá-đa-lộc trưa thứ năm tuần tới, lúc một giờ trưa. Thầy có chuyện cần nói với em." Châu hoang mang nghĩ thầm, chuyện gì mà gấp rút, và tại sao phải gặp nhau tại một nơi xa xôi dữ vậy? Nhưng điều đó đối với Châu đâu có gì quan trọng. Tâm tư cô từ bấy lâu nay mang mang đầy ắp tình cảm sâu đậm dành cho người đàn ông tha hương cầu thực ấy. Lắm phen cô không khỏi băn khoăn tự hỏi, không biết đó có phải là thứ tình yêu nam nữ đã được nhiều văn nhân thi sĩ ca tụng, hay chỉ là mối thương cảm lẫn thương xót và lòng mến phục tài năng ông thầy giáo?

Châu còn đang lan man tơ tưởng chuyện gần xa, chợt nghe người xà ích chặc chặc nghiến giọng sai khiến ngựa dừng lại. Một nguời đàn bà phục phịch xách giỏ bước lên. Hành khách nhốn nháo nhích đẩy thêm rộng chỗ cho người đàn bà ngồi. Chưa ấm chỗ, bà ta đã bật tiếng hí hửng:

– Ủa, có phải mầy đó hông Mừng? Mầy ẵm con đi đâu đây?

Lâu sau mới nghe nhúm vải nâu rúm ró bật tiếng lúng búng:

– Đi… đi… đằng nầy.

Chừng đó cặp mắt đồng loạt ngoảnh về hướng người vừa cất giọng. Châu nhíu mày ngờ ngợ. Người hành khách tên Mừng ngồi ôm con ru rú trong góc xe, mặt cúi gầm, đầu chít khăn nâu, ngó như bà vãi.

Người đàn bà tới tấp:

– Còn bà Bảy đâu? Đi đâu mà trụi lủi có hai má con vậy Mừng?

Không chờ nghe trả lời, người đàn bà tự động lèn lách tới ngồi cạnh người quen, tươm tướp:

– Mèn ơi, đứa nhỏ bao lớn vậy Mừng? Mầy nuôi nó bằng giống gì mà nó sổ sữa mập ú, ngó muốn cắn quá vầy nè?

Giọng trả lời dùng dằng như phun chữ:

– Hổng nhớ. Đâu chừng sắp… sắp… thôi nôi. Tui cho nó bú nước cơm với lại ăn cháo bí rợ.

– Còn bà Bảy, bả khoẻ hông?

Mặt người đàn bà tên Mừng sa sầm:

– Bà Bảy hả? Hổng… hổng… biết bả làm sao mà té xuống ao, hổng ai thấy. Tui có đi kiếm, cũng hổng ra. Cho tới bữa nọ tui nghe con mực đứng ở bờ ao sủa hung, chạy ra ngó, thấy cái xác chết trôi trương phình nổi lình bình. Nhờ người vớt lên thì biết là… là… bà Bảy. Tui khóc quá trời quá đất.

Câu trả lời lần nầy đầu đuôi rành mạch như được ai nhắc. Người đàn bà chép miệng:

– Tụi nghiệp hông. Còn thầy Ba ra sao rồi?

Giây lâu sau mới nghe con Mừng xăng xẳng:

– Thây kệ ổng. Ai biểu!

– Mầy nói nghe ngộ. Thây kệ là sao?

– Tui, tui… lén ổng bồng thằng nhỏ đi đằng nầy.

– Ba trợn vừa phải thôi nghe Mừng. Ổng đui mù như vậy, mầy bỏ đi rồi ổng làm sao đây?

Con Mừng dửng dưng:

– Kệ bà ổng! Bữa nay chắc… chắc… tui đi… đi… luôn.

Người đàn bà chưng hửng:

– Mà đi đâu mới được?

– Dìa quê ngoại thằng Bùa hay… hay… lên tuốt Sài gòn làm ăn, chưa biết chừng.

– Quỉ thần thiên địa ơi, mầy tính làm ăn cái gì ở trển?

Con Mừng xụi lơ:

– Thì… thì… kiếm chỗ đi ở đợ nhà người ta. Bất quá tui ẵm con đi ăn xin hay vô chùa ở đậu. Ờ, ờ… tui cạo đầu rồi nghe bà con!

Nói rồi, con Mừng tháo khăn, phơi cái đầu lởm chởm chân tóc cạo mứa. Nhiều tiếng khúc khích cất lên. Người đàn bà ré cười hắc hắc:

– Mầy tính đi tu thiệt sao Mừng?

Con Mừng tỉnh rụi:

– Hổng phải vậy, tại chí mén nhiều quá, sợ lây qua thằng Bùa, tội cho nó.

Đám hành khách ngồi gần con Mừng đưa mắt ngó nhau ái ngại. Châu tỉnh táo hẳn. Từ nãy giờ, mẩu đối thoại giữa hai người đàn bà làm cô nhớ lại mấy chuyện trời ơi đất hỡi của chị Ba Khởi lượm lặt từ chợ đem về lê la thuật lại. Thì ra thiếu phụ ngồi ôm đứa nhỏ đang ngủ say, cách Châu vài ba sải tay, là chị Mừng, bà con sao đó với thầy Ba mù, mà Châu đã có dịp biết mặt trong lần chạy lụt lên núi Phụng dạo trước. Bây giờ Châu mới nhận ra và đem lòng nghĩ ngợi về những nghịch cảnh xảy tới cho cái người tên Mừng cũng như nhiều người khác tại vùng đất lắm tai ương như bị âm binh trù ẻo nầy. Có vậy mới hay, số phần của cô nhiều may hơn rủi. Hoặc, như bà nội cô lúc còn sanh tiền thường lặp đi lặp lại, tất cả vận sự trên đời nầy đều do nghiệp duyên mà thành. Gieo nhân nào, được quả nấy.

Lúc xe tới bến, Châu chờ cho con Mừng ẵm đứa nhỏ xuống xe, đoạn tới gần, nhỏ nhẻ:

– Chị Mừng còn nhớ em là ai đây không?

Thiếu phụ ngẩng mặt, nhướng mắt mệt mỏi quan sát Châu một lát rồi lắc đầu, không đáp. Châu mau mắn:

– Em là Châu, gặp chị trong lần tránh lụt ở chùa Phụng đó.

Nét mặt con Mừng vẫn trơ trơ đờ đẫn:

– Lâu quá, hổng nhớ nổi đâu.

Châu biết mình chỉ hoài công, đành tươi mặt từ tốn:

– Em chúc má con chị đi đường bình an, mọi sự may mắn nghe.

Nói rồi, cô lấy chút tiền dằn túi, dúi vô tay con Mừng, siết lại. Đôi tròng mắt thiếu phụ mở lớn, khoé môi mấp máy không ra tiếng. Châu quay lưng, bước một mạch không ngoảnh lại.

 

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)