Trang chính » Kịch, Sáng Tác Email bài này

Chai Rượu Mừng

 

Kịch Ngắn. Hai Màn, Hai Cảnh

Các Vai:

, khoảng 50 tuổi, cựu Sĩ Quan, làm thợ tiện.

Lan, vợ Vũ, khoảng 40 tuổi, chủ tiệm móng tay.

Bích, con gái Vũ- Lan,25 tuổi, đi học và làm thợ móng tay phụ mẹ.

Châu, 52 tuổi, cựu Sĩ Quan bạn tù của Vũ, làm cùng hãng tiện.

Văn, 55 tuổi, anh của Lan, cựu Sĩ Quan, làm kỹ sư .

Long, kỹ sư 30 tuổi, bạn của Bích và gia đình.

Liên , 35 tuổi, em Lan, chủ tiệm móng tay.

Màn một, cảnh một

Câu chuyện xảy ra cách đây mười hai năm, khoảng năm 2000 ở miền Bắc Ca-Li. Cảnh ở bếp của một căn nhà trung bình, có bàn ăn, cửa sổ nhìn ra vườn, vào một buổi chiều thứ bẩy gần Tết. Nhạc đệm bản "Em đến thăm anh một chiều mưa” của Tô Vũ. Nhạc đệm kéo dài 15 giây, rồi nhỏ dần

Vũ mở cửa bước vào, mặc đồng phục theo kiểu thợ thuyền, màu xanh đậm,cởi chiếc áo khoác ngoài mắc lên cửa, mặc dầu biết Lan không có nhà vì không thấy có xe đậu ở ngoài đường, nhưng vẫn gọi vợ, nói lớn :

Vũ :

– Lan ơi ! Anh mới về này…

Nhìn trước sau rồi từ bếp chàng bước vào phòng trong kiếm vợ-không thấy có nhà- đi ra bếp rồi đến cửa sổ nhìn ra ngoài, trời đang mưa, (có tiếng mưa rơi và nước mưa hắt vào cửa kính) buồn rầu, mắt mơ màng, nói một mình giọng nói chậm chạp như than vãn…:

Vũ :

“Lạ nhỉ, ít khi Lan trễ hẹn làm mà sao giờ này chưa ở tiệm nail về để nấu đồ nhậu cho mình? Chiều nay hẹn anh vợ và bạn tù vào lúc sáu giờ –đưa tay lên xem đồng hồ – mà bây giờ đã ba giờ rồi mà chưa thấy về…-ngừng một lát– Mới qua Mỹ có mấy năm mà sao bà này đã thay đổi dữ vậy hả? Lo kiếm tiền và đi hoài, ít khi có nhà. Mỗi lần nói đến việc: thôi bớt làm ở nhà để lo nội trợ, cơm nước, hưởng cái tuổi già –mỉm cười– thì cũng sắp già rồi, thì hai đứa lại bất đồng ý kiến, cãi vã , lộn xộn, không biết giải quyết sao và biết than cùng ai đây… Mình làm thợ tiện mới mấy năm, tay nghề còn non, đâu có kiếm ra đủ tiền mua nhà, sắm xe. Còn Lan có cái tiệm nail cũng đỡ…Hay nói cô ta sang quách tiệm đi rồi đi làm công vậy mà khỏe, giờ giấc nhất định… Vào cuối năm ở Sài-Gòn bên mình trời khô ráo, còn bên này thì lại mưa như tháng Tư bên mình … Vợ chồng đôi ta có nhiều kỷ niệm với nhau, mỗi lần nhìn mưa rơi như thế này… quen nhau cũng trời mưa, lần đầu tiên đưa em đi làm về trời cũng mưa, vào trú bên hàng hiên nhà người ta…từ đó mình yêu nhau… hôm rước dâu lại mưa như lũ…Bao nhiêu năm qua rồi nhỉ? Bây giờ thì khác xưa nhiều, đi đâu cũng có xe hơi, mưa hay không mưa cũng vậy thôi, không thành vấn đề. Vấn để bây giờ là xe nào, kiểu gì, mới hay cũ.. nào phải cần là Mercedes, Lexus, còn như Honda, Toyota thì xoàng quá… Tuổi đời mình cũng đã nhiều rồi mà chưa có sự nghiệp, cơ ngơi nhà cửa gì cả …phải chi đừng có thua Cộng sản thì chắc mình cũng đã xong cái bằng Luật, bây giờ chắc là ông thẩm phán hay luật sư gì đó, chẳng những có danh mà còn có tiền nữa! Đâu có là thợ tiện, cựu trung úy tù nhân HO như thế này…. Bây giờ chắc cô ta đang lo cầm tay cầm chân khách hàng, đâu có thì giờ mà nhìn mưa như mình…” thở dài , than vãn

Có tiếng mở cửa rồi Bích bước vào, ăn mặc sang trọng, trang điểm vừa phải, trông trẻ trung , nhanh nhẹn, tay xách nhiều túi đồ chợ, chồng thư mới lấy, để lên bàn ăn. Vũ quay lại rồi đi về phía giữa sân khấu, vẻ ngạc nhiên vì không thấy vợ đâu lên tiếng hỏi :

Vũ:

-Mẹ đâu con?

Bích:

vừa sắp đồ mua lên bàn, và để chồng thư một bên

– Mẹ nói bữa nầy có khách, không về sớm được, sai con đưa đồ chợ về trước rồi phụ Ba nấu món gì cầy, cầy đó …

Vũ cười rồi phụ con xếp đồ lên bàn, liếc nhìn không thấy có chai rượu nào cả:

Vũ:

– Món giả cầy, tức là giả thịt chó đó mà, con không biết sao? Nhưng mà Ba đâu có biết nấu. Tiệm đông khách thì đông khách, có cô Liên phụ làm không được à? Ủa, còn chai XO của Ba đâu ?

Bích:

ngừng tay nhìn Vũ

– Ba à, tiệm mình lâu lâu mới có vài người khách đến muộn bất ngờ thì phải làm chứ không khách người ta đi chỗ khác hết. Cô Liên còn có tiệm của cổ đông khách lắm, cô ý đâu có ở lâu phụ được, ba. Mẹ nói chai rượu đó mắc quá không mua nữa, Ba uống tạm bia đi. Mẹ còn nói uống rượu mạnh hại gan, ba không nên uống nhiều…Mà ở Việt-Nam ba có ăn thịt chó thiệt hả ?

Hai cha con lúi húi ở bếp để làm đồ ăn

Vũ:

– Có chứ, thịt chó ngon lắm, có thể nói ngon nhất trong tất cả các loại thịt. Nhưng bây giờ chắc ba không muốn ăn nó nữa. Ở mỗi hoàn cảnh, mình một khác. Nhiều khi không biết nên không ý thức hành động của mình, con chó có tình với chủ mà ai nỡ ăn thịt nó … Trước kia lúc ông nội con còn sống, bao giờ cũng muốn có một chai rượu ngon trên bàn thờ cúng giao thừa rồi mấy ngày Tết đãi bạn bè đến nhà chơi. Lâu rồi ba không để ý cái vụ này, bây giờ qua đây, ba muốn làm lại cái truyền thống đó. Nhưng mà thôi không có cũng không sao, rồi sau này con cũng thành Mỹ, đâu có còn cúng bái làm gì nữa. Ố chà cha, hai cha con mình kẹt rồi làm sao nấu cái món này đây ?..

Bích móc áo ra lấy tờ giấy vừa đọc vừa nói với Vũ :

Bích:

– Đây là cách ướp cái chân giò này Ba: mình cần có riềng, yaourt, mắm tôm và một chút bột nghệ rồi ướp, lát nữa Mẹ về Mẹ nấu.

Vũ:

-Ba đâu có biết mấy thứ này để ở đâu?

Bích:

-Để con lấy cho, Ba rửa rau rồi luộc bún đi …

Bích cúi xuống mở tủ kiếm lấy ra từng món ,…

Vũ bắt đầu lấy các thứ ra bếp, vừa làm vừa hỏi thăm con gái :

Vũ:

-Con vừa đi làm nail phụ mẹ vừa đi học, có kẹt thời giờ không? Hay là con bớt đi làm để mà còn học, chứ sinh ngữ mình kém thì không qua được các lớp khó. À này con, mấy cái tờ đơn xin mượn tiền nhà băng vay tiền học ba đâu có biết làm, hay là con nhờ anh Long điền rồi ba ký, được không ?

Bích:

-Con ngại nhờ anh Long quá, mình ở bên này thì phải học theo Mỹ chứ, cái gì mình cũng phải làm lấy Ba à. Còn phải nộp nó vào tuần tới đó nhé ba, ba đừng có quên, con thấy con bác Châu đã làm xong xuôi hết rồi đó. À năm nay Tết nhà mình có làm gì không Ba? Tuần tới là Tết rồi … sao còn chưa thấy nhà mình sửa soạn gì hết vậy ?

Vũ:

-Ba muốn chuẩn bị cho Tết nhưng Mẹ con nói bận rộn quá thì khỏi cần, chỉ cúng qua loa thôi. Mẹ muốn kiếm tiền rồi mua nhà riêng chứ đi ở thuê hoài cũng uổng tiền. Ba cũng không biết sao, mình ở Việt-Nam cực khổ nên nếu có cơ hội làm tiền là làm thôi. Ba Mẹ qua đây trễ, lớn tuổi nên phải gắng làm bù, nhưng Ba cũng không biết tính sao: nhiều khi muốn tiền mà rồi cũng không ham lắm…

Bích:

-Này Ba, cái đèn trước xe con nó bị hư rồi. Tối qua cảnh sát cho con cái warning, Ba thay cho con đi… nhưng ba đừng có nhờ anh Long , con không muốn ảnh hiểu lầm về con, con chỉ coi ảnh như một người bạn thôi…

Vũ:

-Ba muốn hỏi ý kiến con về Long thế nào? Ba thấy nó tuy không đẹp trai cho lắm nhưng học giỏi, làm kỹ sư điện toán cho hãng lớn và gia đình cũng đàng hoàng đấy chứ ? Nó có nói chuyện gì nhiều với con không ?

Có tiếng gõ cửa, Bích đi ra mở cửa :

Bích:

– À anh Long. Mời anh vào nhà.

Long bước vào ,mặc quần áo tươm tất sang trọng của tuýt người làm văn phòng, cravate, complet, quay về phía Vũ rồi Bích :

Long :

-Cháu chào bác.

Vũ:

– Chào cháu, ba má cháu bên nhà có khỏe không ? …Mà bên nhà cháu đã sửa soạn Tết gì chưa ?

Long :

nhìn chăm chú vào Bích rồi mỉm cười

-Thưa bác, ba má cháu năm nay đi cruise hai tuần, không có ở nhà. Nhà cháu năm nay coi như không ăn Tết. Ba má cháu muốn đi xa để khỏi lo bận bịu gì về Tết nhất. Mấy bữa nữa cháu rủ Bích đi chợ Tết và chợ hoa, được không bác ?

Vũ:

vẫn vừa lo làm vừa nói

-Cháu hỏi nó, chứ bác đâu có gì trở ngại…Ba má cháu bên nhà may mắn qua đây từ 75, nhà cửa ngon lành, các con cũng đều thành tài. Hai bác qua đây muộn màng nên chịu nhiều thiệt thòi, bác thì bị đi tù nhiều năm, khi về thì chả còn gì . Lúc ở Việt-Nam bác chỉ là thằng lính, không có mảnh bằng gì ráo, qua đây thì đi làm thợ kiếm sống qua ngày…Thôi, nhưng coi vậy bác thấy mình cũng may mắn hơn bao nhiêu người đang còn lao đao khổ cực ở bên nhà…Tuy nhiên cái khó khăn ở bên này cũng có chứ không phải đây là thiên đàng đâu, bác thấy người Việt ta họ hay đua đòi đủ thứ, chạy theo đồng tiền rồi nhà cửa lộn xộn, con cái hư hỏng. Lẽ ra mình qua được đây làm lại cuộc sống mới mà rồi lại hóa ra sai lạc đến như vậy sao! Bác thấy mình phải đừng để bị mất đi cái bản chất làm con người sống lương thiện…Nhưng cái khó là làm sao vẫn hội nhập với văn hóa tây phương ở xã hội này mà còn giữ được bản chất người Việt đây?
vừa lắc đầu vừa chắc lưỡi

Long :

cảm thấy đứng không một mình, nhìn Vũ nói

-Cháu giúp bác và Bích nhặt rau nhe ?

Bích:

nhìn Long cười

-Thôi anh Long à, công tử con nhà giàu mà làm chi cho dơ tay kỹ sư !

Long :

-Cô Bích này! chọc quê cháu hoài, bác à .

Nói xong, Long vẫn đến bên cạnh Bích đứng, phụ làm. Cả ba người đều bận rộn làm đồ ăn. Long và Bích có vẻ không chú ý lắm đến nội dung câu chuyện Vũ nói. Không thấy phản ứng hay đóng góp của ai, nhưng Vũ lại cứ nói tiếp .

Vũ:

-Như việc học hành của Bích cũng vậy, bác khuyên nó nên học cái gì mình thích, chứ đừng nghe bạn bè hùa theo computer để dễ kiếm tiền. Ở bên nhà trước kia thì ai cũng chỉ thích con cái làm bác-sĩ hay kỹ-sư mà coi rẻ các nghề khác, làm như vậy xã-hội đâu có tiến được. Bác sĩ tất nhiên rất tốt , nhưng phải thích hợp với nghề thuốc mới nên theo đuổi, chứ học chỉ vì để kiếm danh vọng tiền tài như nhiều bác-sĩ Việt-Nam thì chẳng nên. Nhưng má nó thì lại khác…Mà thôi , chuyện trong nhà bao giờ cũng sai khác nhau, gây nhiều tranh cãi, rồi đâm ra xích mích không đâu vào đâu cả. Cháu nhỉ?

Long :

-Bác nói vậy chứ tụi Mỹ là tổ sư vật chất, tụi nó chỉ có tiền thôi. Tuy nhiên cũng đúng như bác nói, nếu làm nghề mình thích thì có cuộc sống thú vị và dễ tiến trong ngành nghề. Nhưng ít ai biết mình muốn gì, phải không bác? Cứ kiếm ra nhiều tiền rồi tính sau, bất quá thì đổi nghề khác, có sao đâu bác… Tại vì cháu không biết Bích thích học gì nên cháu khuyên đi học computer, thì cháu có thể giúp được nhiều. Nhưng cũng tùy Bich thôi. Phải không Bích?

Nghe nói về mình, Bich lên tiếng phân trần .

Bích:

-Anh Long lúc nào cũng về hùa theo ba. Con thì đơn giản nghĩ, đi học là để sau khi ra trường có nghề kiếm tiền, kiếm được nhiều tiền bao nhiêu càng tốt bây nhiêu, cho bõ cái công đi học…

Vũ:

nhìn con âu yếm

-Cái con này, giống mẹ mày quá đi thôi! Không có lý luận với nó được, nhất là đang khi cần tiền mua chai XO mà không có …. ( mỉm cười một mình )

Bích nhìn đồng hồ.

Bích:

-Gần năm giờ rồi ba, con phải đi ra tiệm phụ mẹ. À ba nè, có thư Việt-Nam của cô Quỳnh đó, ba mở ra coi đi… Nhưng xe con đi tối đâu có được, hay là con lấy xe ba đi nhe?

Vũ:

-Ờ, con lấy xe ba mà đi. Chìa khóa trên bàn này..Thư từ Việt-Nam thường chỉ mục đích xin tiền, chứ có gì khác lạ nữa đâu. Để đó rồi ba coi sau.

Long :

đứng dậy

– Bích à ! Hay là anh đưa đi rồi tối em về với bác gái, như vậy đỡ tốn xăng, lại vừa tiện hơn..

Bích:

ra đến cửa rồi dừng lại quay về phía Long

-Có phiền anh quá vậy không anh Long?.. Thôi thì như vậy cũng tiện…Con đi nghe ba. Vậy ba nấu cái món thịt chó của ba đi nhe.

Hai người rửa tay rồi bước ra. Vũ nhìn theo Long và Bích. Chàng đặt bếp nấu rồi sắp xếp đồ trên bàn xong, lại ra phía cửa sổ nhìn ra ngoài. Nói một mình (Phát âm lại giọng của Vũ nói từ phía hậu trường, chậm chạp và êm ái..) Cho đèn sân khấu tối lại, chỉ chiếu sáng vào mặt Vũ gần cửa sổ… Ngoài trời vẫn mưa, hạt mưa rơi vào cửa kính..

Vũ:

"Năm nào cũng gửi tiền về Việt-Nam cho nó ăn Tết; mà năm nay thì Lan chỉ lo gửi cho bên ngoại rồi như không muốn gửi cho em Quỳnh nữa, tội nghiệp, nó nghèo quá lại bệnh hoạn … Mấy hôm nay mưa hoài, mưa Ca-Li thì không giống như mưa Sài-Gòn: nó có thể kéo dài dai dẳng, ngày này qua ngày kia; còn ở Sài-gòn thì cơn mưa thường rào rồi tạnh, trời lại sáng …Hồi đó cứ mỗi lần mưa là có Lan bên cạnh, đôi ta hay đi dưới mưa, lúc đó sao ấm cúng và hạnh phúc..Nay thì em cứ đi kiếm tiền và lo tương lai mà quên đi kỷ niệm của chúng mình…Ai mà không cần có quá khứ vì chỉ có nó mới bảo đảm cho tương lai; ngược lại cũng không một ai muốn làm tù nhân của dĩ vãng mãi…Nhưng mình cũng không thể đánh đổi tất cả kỷ niệm để chỉ chăm chú làm lại cuộc đời mới… Mỗi người không chỉ là hình ảnh đang có ở trong gương đây thôi mà là hàng trăm, hàng ngàn hình bóng cũ-mới, chồng chất lên nhau mà tạo nên bộ dạng của khuôn mặt mình. Cá tính của một người là do kinh nghiệm tạo nên, là phản ứng, là cách cư xử trước mọi hoàn cảnh, nhất là hoàn cảnh khắc nghiệt; và mỗi người chỉ khác nhau ở quyết định của mình, hơn nhau là ở chỗ đó, nó tạo nên cá tính của con người.. Nhưng cuối cùng, cái gì sẽ thắng : hoàn cảnh hay tình yêu; truyền thống hay hội nhập; quá khứ hay tương lai? (hát khẽ: …. Người ngồi xuống xin mưa đầy, trên hai tay cơn đau dài. Người nằm xuống nghe tiếng ru, cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ…… – đoạn cuối của bản nhạc Mưa Hồng của Trịnh Công Sơn -).

Quay về bếp ,Vũ loay hoay sắp xếp các thức ăn, bát chén trên bàn. Đang làm thì có tiếng gõ cửa. Vũ ra mở cửa. Văn bước vào, quần áo sang trọng, cravate, complet, như đi làm về, tay cầm chai rượu Martell và ôm két bia Heineken, để trên bàn , ngồi xuống ghế…

Vũ:

– Anh Văn.. mới nhớ tới anh, tính gọi anh mang chai rượu qua thì anh đã đến.

Văn:

-Lan chưa về hả chú. Nó làm việc quá trời vậy? Chắc mới qua nên lại lo kiếm tiền mua nhà chắc?

Vũ:

-Chưa về anh ạ, Em có nói Tết nhất, thôi lo về sớm..Mà chắc không có ai trông tiệm cho…

Văn:

-Anh cứ nghĩ mãi về cái ngày 30 tháng Tư, gia đình chú mà đi theo anh ra bến Bạch Đằng thì đi được rồi. Bao nhiêu người liều mạng đi như vậy mà thoát. Mà cũng chẳng sao đoán trước được: Hồi đó thì không dám đi tàu Hải-Quân , thế rồi sau thì cũng phải đi bằng cái ghe đánh cá nhỏ xíu, biết bao đã chết chìm trên biển cả…Chú hồi đó cứ sợ con Bích vừa mới được có hai tháng tuổi xuống tầu đi ra biển không chịu nổi… Mà cũng là số, bây giờ cô chú qua đây được là may mắn rồi…

Vũ:

vẻ mặt buồn rầu

-Em cũng tiếc không qua được bên này hồi năm 75, khiến gia đình em phải chịu nhiều cảnh đoạn trường với cộng sản. Thôi, đúng như anh vừa nói, cũng là cái số cả. Nhiều người qua đây sớm mà rồi gia đình lại phải tan nát, ly dị, con cái hư hỏng, thì sao? Tụi em lại rất may mắn: có anh chị giúp đỡ lúc khó khăn. Em mang ơn anh chị nhiều….

Văn:

– Chú nhắc đến ơn nghĩa làm chi, chú qua đây có công ăn việc làm là tốt rồi. Theo anh thì gia đình, con cái là quan trọng nhất; kế là đến sức khỏe chứ đâu có phải nhà cao cửa rộng, giàu sang phú quý… Hôm nay chú mời ai đến ăn nữa vậy?

Vũ:

-Đâu có ai đâu anh, chỉ có Châu là bạn em cùng đơn vị rồi đi tù chung một thời gian dài ở ngoài Bắc và Long là bạn con Bích nữa thôi. Chắc trước đây anh có gặp Châu rồi, nó hay đến nhà em chơi mà lâu nay không gặp, có lẽ anh quên. Tụi em cùng chung đơn vị rồi hai đứa đi tù với nhau lâu dài. Nó tốt lắm, trong tù nó cũng giúp đỡ em, em rất quý hai vợ chồng tụi nó…Long nó vừa chở Bích ra tiệm rồi vòng lại đây nhậu với anh em mình. Nó cũng là kỹ sư, học giỏi lắm; nó theo đuổi Bích lâu rồi mà không biết Bích nó có chịu Long không? Em để cho tụi nó có thời gian quen biết nhau rồi tự tính lấy.

Văn:

-Độ rầy tiệm nail có khá không?

Vũ:

-Lình xình thôi anh ơi, bây giờ họ ra nhiều tiệm cạnh tranh nên cũng không khá lắm. Tiệm chỉ có thợ chính là Lan; Liên, Bích thỉnh thoảng đến phụ chút đỉnh; em thì ra phụ don dẹp. Tiệm của Liên thì đông khách lắm, nó có tới mười người thợ lận. Lâu lâu nó cũng đến giúp cho Lan; nó có đề nghị Lan bỏ tiệm rồi qua làm công cho nó cho có nhiều thì giờ ở nhà hơn…

Văn:

-Anh nghe nói cô chú lo gửi tiền về giúp Má ở bên nhà nhiều lắm, anh cũng mừng. Hôm rồi có người quen về, anh gửi Má chút quà. Khi họ qua lại đây, có kể là nhà Má mình dễ kiếm quá vì căn lầu cao nhất xóm vô tới hẻm là thấy nó chình ình. Má cũng hãnh diện về các em lắm… Anh gửi giúp cho Má không bao nhiêu.;anh làm lương vậy chứ chú cũng biế,t bên này lớn thuyền thì lớn sóng mà.

Vũ:

-Em cũng có nói với Lan là bên đó xây nhà xong rồi thì lo đến bên này cho mình có nhà với người ta nhưng cô nói là để lo xong bên đó rồi tới phiên mình. Nhưng mà rồi bây giờ tiệm xuống rồi, không biết tính sao nữa…Thôi kệ, tới đâu hay tới đó, anh ạ.

Có tiếng gõ cửa, Vũ ra mở, Châu đi vào, cũng mặc bộ đồ thợ xanh đậm như Vũ,.

-À anh Châu, mời anh vô…Có anh Văn tới rồi..Mời các anh ngồi vô bàn.

Văn:

đứng dậy bắt tay Châu rồi ngồi xuống

-Vũ mở chai Martell anh mang qua đi. Mình có chờ Long không?

Vũ:

Mở chai rượu, cho đá vào ly, rót rượu rồi rót thêm soda

-Anh Châu này, tôi có hứa mình hôm nay uống chai Hennessey mà bà xã thấy tốn tiền không cho mua, may có anh Văn mang đến chai Martell…

Châu :

-Vũ à, ông cứ bày đặt Martell với Hennessy chứ tôi thấy loại nào cũng vậy, uống đều ngon hết, mình đâu có phải là dân sành nhậu gì đâu mà lo. Chị Lan làm vậy tốt đó…thời buổi kiệm ước … Tôi vẫn nhớ mãi, nhờ mấy chị đi thăm nuôi vất vả trong bao nhiêu năm mình mới có ngày về và vui như hôm nay… Bọn mình đều mang ơn mấy bà vợ .

Ba người ngồi vào bàn. Châu ,Văn nhìn vào mâm cơm

Châu :

-Nghe nói hôm nay có món giả cầy của người Bắc…

Vũ:

– Giả cầy ăn sau vì chưa nấu, mình nhậu gỏi tôm sứa và bê thui trước. Lát nữa bà xã về nấu món đó, mình ăn với bún.

Châu :

– Không được, món giả cầy phải hầm lâu mới ngon mà chờ nội tướng về mới nấu thì hỏng hết. Đâu đưa đây cho tên bắc kỳ này nấu cho: "sống trên đời ăn món giả cầy, chết xuống âm phủ biết có hay không ? "

Vũ:

-Đây, anh Châu, đã ướp sẵn sàng rồi này .

Châu bước ra bếp lo nấu , Long gõ cửa rồi mở cửa đi vào….

Vũ:

– Long vô ngồi luôn đi, cháu biết bác Châu mà hé?

Long :

-Cháu chào hai bác.

Châu và Văn bắt tay Long. Châu vẫn lo nấu ở bếp…. trong lúc đó ai cũng lo sắp xếp bàn ăn, sau một lúc…

Châu :

đi ra bàn ngồi

-Rồi. Để lửa liu riu lát nữa là ăn được rồi. Mình bắt đầu ngồi vô bàn đi các bạn.

Vũ:

đứng nâng ly lên cao

-Xin mời nâng ly, nhân dịp cuối năm, Tết đến, xin chúc mọi người được nhiều sức khỏe và năm mới an khang hạnh phúc.

Tất cả đều nâng ly

Châu :

-Chúc gia chủ, anh Văn, và Long năm mới vui vẻ và phát tài.

Văn:

-Tôi xin chúc tất cả năm mới mọi sự như ý.

Long :

-Cháu cũng xin chúc các bác năm mới an lành, hạnh phúc.

Mọi người cụng ly nhau rồi bắt đầu ăn uống…

Châu :

vừa gắp đồ ăn,

– Nay Vũ à, thật chúng ta không thể ngờ là có ngày hôm nay phải không bạn, bọn mình phây phả ngồi uống rượu ở nơi xứ cờ hoa giàu có này, đâu có biết là lúc trước ở trong rừng sâu Yên Bái, đói quặn ruột, đói dài ngày mà kiếm không ra một mẩu khoai mì để nhét vào cái bụng trống rỗng…Có lẽ cũng vì vậy mà lúc đó nhiều tay chịu không nổi bèn đi làm ăng ten, đâm sau lưng anh em, thật buồn cho thế thái nhân tình…Tụi nó bây giờ cũng đang ở đâu đây, ít có dám ra mặt, tiếp xúc với anh em…Nhưng theo tôi thì bây giờ thôi cũng bỏ qua cho họ…Vũ thấy sao ?

Vũ:

-Tôi cũng thấy vậy.. Nhưng nhiều anh em còn hận sâu trong lòng , họ nhất định không chịu quên đâu nheng.

Văn:

-Tôi qua trước cũng nghe nói nhiều chuyện cực khổ nhục nhã trong nhà tù Cộng Sản. Đã sống như trong địa ngục vậy mà các anh chịu đựng được bao nhiêu năm là quá ư là đáng phục. Bây giờ chắc nhờ vậy mà các anh dễ phấn đấu hơn, so với bọn tôi không hề bị gian khổ?

Châu :

-Không hẳn đâu anh Văn: mọi hoàn cảnh có cái khó khăn riêng của nó cả. Với lại tranh đấu với ngoại cảnh còn dễ hơn là phấn đầu với chính bản thân mình. Bây giờ nhà cao cửa rộng, ăn uống no nê nhưng rồi cũng lại có vấn đề..gay go chứ không giản dị. Bởi vậy qua đây mới xẩy ra nhiều vụ ly dị, cha mẹ xa con cái , hoặc quên đi những truyền thống đẹp của chúng ta..

Vũ:

-Chuyện trong tù thì nói cả ngày không hết. Điều chính yếu có lẽ là bài học của những năm tháng ở tù là gì? Tôi nhớ mãi câu chuyện anh bạn tù nằm kế bên, vào khoảng gần Tết ở Lào Cai, trại Phong Quang, nơi mà ông Nguyễn Chí Thiện đã viết nhiều bài thơ tù bất hủ, lúc đó mỗi bữa ăn chỉ độc có một cục bột luộc to bằng nắm tay, trời thì lạnh, rồi một buổi sáng tụi công an bắt cả trại kiểm tra đồ cá nhân, thế là mỗi tù nhân ra sân ngồi rồi bày đồ đạc, quần áo của mình dưới đất để bị lục soát, tự nhiên, trước sự ngạc nhiên của mọi người, anh ta bầy 5 cục bột, để nằm trên cái chiếu, lúc đó đã khô và teo tóp lại nhưng coi còn ăn được, tên Quản Giáo tới chỗ anh kiểm soát rồi tịch thu mấy cục bột trước sự tiếc rẻ của anh! Đó là năm phần cơm mà anh đã không ăn, trong khi đang đói kinh khủng? mà tại sao lại để dành? Chắc chắn là anh không có âm mưu vượt ngục: anh rất ốm yếu, đi còn muốn không nổi. Trong những lúc khốn cùng, có những phản ứng hết sức lạ lùng, cái đói về sinh lý đã bị sức thuyết phục mãnh liệt chính mình về tâm lý no nó lấn át, nó quyết định: Thà là để dành cho có một chút an tâm còn hơn là ăn xong thì hết, vì dù sao thì đói cũng vẫn hoàn đói…Tôi cứ bị cái cảnh đau khổ đến tận bi thảm này nầy ám ảnh một thời gian rất lâu.

Mọi người gắp đồ ăn, tiếng chén bát kêu lẻng kẻng. Long nâng ly mời rượu rồi lên tiếng.

Long:

Thứ hai nữa là dù ở chế độ nào cũng vậy, câu người xưa vẫn thường nói "nhất nghệ tinh nhất thân vinh" bao

-Cháu xin hỏi hai bác. Đã đi tù lâu năm như vậy thì hai bác đã rút ra bài học gì cho cuộc sống?

Vũ và Châu đều nhìn nhau, cả hai suy nghĩ một chốc rồi Vũ nói trước :

Vũ:

-Bài học lớn nhất của bác là: sau khi sống dưới chế độ Cộng Sản thì mới thấy là ý thức hệ sai lầm không chỉ là một lý thuyết viển vông mà nó đã được tạo dựng để biến thành cái sức mạnh kinh khủng có thể làm khốn khổ nhiều thế hệ và tàn hại cả một nước như Việt-Nam. Bởi vậy trước đây mình cứ nghĩ chính trị chả trực tiếp dính dáng gì đến mình là sai lầm to, có sống dưới chế độ Cộng sản mới thấy mức độ kinh khủng không thể tưởng tượng của nó.

giờ cũng đúng, dù là ở trong tù, ví dụ như ở trong trại nếu được ở Đội nhà bếp thì lúc nào cũng đỡ đói. Bài học thứ ba cho cá nhân bác: Đó là bác tin vào tình yêu thương chân thật giữa con người với nhau, nó luôn luôn sẽ làm cho cuộc đời đáng sống, – nói xong Vũ quay sang Châu– Còn anh Châu thì nghĩ sao ?

Châu :

-Bác Vũ đã nói đầy đủ quá rồi. Bác chỉ thêm một điều là ở trong tù thì như cá ở trên thớt, không có sự lựa chọn nào khác ngoài cái nghĩa sinh tồn để có ngày về với gia đình. Còn vợ con bác ở bên ngoài mới khổ hơn vì phải kiếm sống bằng nhiều cách, chính cái sự chọn lựa kiếm sống theo phương cách nào của họ mới là khó khăn và đáng kể.

Văn:

-Câu chuyện tù chỉ được cô đọng lại mà nghe quá buồn. Thôi tạm quên đi, và chúng ta hãy nhìn về tương lai. Xin mời nâng ly chúc sức khoẻ tất cả…Có điều ở bên Mỹ này thì trên thực tế rất trái khoáy với chuyện Tù Cộng Sản: Trong khi có quá nhiều đồ ăn ngon thì dân đã no lại không dám ăn, sợ cao máu và cholestero! Nói chơi cho vui thôi, chứ thà chết no còn hơn là chết đói, phải không các anh ?

Tất cả đều phá lên cười lớn…. màn hạ .

Màn Hai, Cảnh Hai

Cảnh chiều ba mươi Tết, phòng khách có bàn thờ lớn ở giữa, bộ ghế salon bên cạnh và có kê một bàn nhỏ để điện thoại và vài cuốn sách báo, phía bên phải có cửa sổ nhìn ra vườn, bàn thờ còn trống trải …. Nhạc đệm nổi lên, rồi nhỏ dần….Lan mở cửa bước vào, tay xách nhiều túi trái cây, bánh chưng, mứt, một hộp đựng chai XO. Khi bước vào, Lan phủi quần áo vì đang mưa bên ngoài. Vào trong nhà, Lan để chai rượu khuất sau cột chân bàn thờ bên trái .

Lan:

nói một mình, lâu lâu nhìn ra cửa sổ xem trời mưa

-Năm nay sao trời mưa lâu quá…làm mình nhớ đến cái đêm rước dâu của mình: Cũng mưa như vậy, hồi đó mình còn nhỏ và ngây thơ, anh Vũ bảo sao làm vậy, tiền nong anh ấy nắm hết, bây giờ thì ngược hẳn, có ông chồng không biết lo gì, như đứa con nít…Nhất định mình không để bị đói khổ thiếu thốn như trước nữa, không có ai lo cho mình bằng chính mình. Thấm thoát vậy mà đã hai mươi tám năm rồi, bao nhiêu đổi thay, Bích nó 25 mà cũng còn như đứa con nít, giống hệt ba nó… than thở…Sơ sơ sắm Tết cũng đã mất bộn tiền rồi, nào đồ cúng, chai rượu XO, mà mình lại nghỉ việc chiều nay, may nhờ có Liên ra trông tiệm dùm… mà thôi, tiền nong không biết sao cho đủ, miễn là gia đình êm ấm, hai cha con nó vui là được… Cái tiệm nail của mình có người muốn hỏi sang, hay là bán đi cho rồi, bây giờ cũng đang ế, để xem Liên nó nói chuyện với người ta ra sao, có gì qua tiệm nó làm ở trong Mall đông khách, khỏi lo đủ thứ chuyện mà lại có nhiều thì giờ ở nhà, cơm nước cho hai cha con ….

Có tiếng mở cửa, Bích bước vào ôm bó hoa và mấy túi đồ…

Bích:

-Bông con mua cúng này mẹ. Ba chưa về hả mẹ?

Lan:

cầm bó hoa trên tay con gái rồi đi vào bếp

-Để mẹ mang vô bếp cắt rồi cắm hoa, con lo sửa soạn bàn thờ đi…

Lan đi ra, Bích để đồ trên bàn rồi mang cái hộp đựng chai XO để khuất sau chân bàn thở bên phải …. xong bắt đầu xếp đặt trên bàn thờ, trái cây, mứt

Lan ở trong nhà đi vào lại.

Lan:

-Ba tưởng mình không có cúng giao thừa nên chắc đi nhậu bên bác Châu rồi. Từ ngày qua đây Ba con hư lắm, động rảnh một chút là qua bác Châu nhậu nhẹt, không có biết lo làm ăn, kiếm tiền như người ta. Ba muốn ăn cái món chả cá Thăng Long nhưng lâu lắm mẹ không có thì giờ nấu, thôi để ngày mai mẹ nấu cho ba một bữa. Ba đâu có biết cái vụ có người muốn sang tiệm mình. Mẹ chưa có nói vì cái tính Ba làm gì cũng cứ bàn ra, không có biết tý nào về buôn bán hết, chỉ muốn mẹ ở nhà lo cơm nước, nhưng lương ba làm đâu có đủ trang trải, rồi tiền đâu để dành mua nhà. Kỳ này nếu họ chịu sang với giá cao, thì mình có tiền down mua căn nhà nhỏ cho gia đình mình…À mà con ơi, con với Long như thế nào vậy? Coi nó cũng hiền lành phải không Lan? Ba mẹ không có ý hối con đi lấy chồng nhưng chỉ lưu ý con là phải biết lựa chọn một chút nghe. Bên này trai thừa gái thiếu, mình tha hồ kén chọn nghe con.

Bích:

-Mẹ đừng có lo, con biết tính đời con mà: con muốn đi học cho có nghề nghiệp đâu ra đó rồi mới tính đến chuyện lấy chồng, mẹ ạ. Con với anh Long chỉ là bạn thôi, con cũng chưa biết rõ về Long lắm. Còn nghe nói anh ý chơi bời dữ lắm nên con cũng e ngại.

Hai mẹ con lo sửa soạn tiếp cái bàn thờ, bận rộn lăng xăng…Có tiếng gõ cửa, Bích ra mở rồi Long bước vào, ăn mặc sang trọng, như đi party.

Bích:

vẻ ngạc nghiên

-Anh Long, mời anh vô nhà. Anh đến có chuyện chi vậy đây?

Long :

vẻ sửng sờ

-Em quên là tuần rồi anh có rủ Bích đi party của sở anh sao?

Bích:

-Em chưa có quyết định đi. Mà đêm nay em thường lo phụ mẹ em làm bàn thờ…Hay là để khi khác, được không? Đêm nay anh ở nhà cúng giao thừa với gia đình em, –quay lại hỏi Lan– Phải không mẹ ?

Lan:

-Được chứ, có sao đâu.

Long nghe nói vậy, chần chừ, ra vẻ không bằng lòng. Vừa lúc Liên mở cửa vào :

Liên:

đến gần Lan nói

-Chị Lan, chào Long. Bà Hùng mới ghé tiệm nói chuyện với em, họ có vẻ chịu giá cả chị muốn đó, vậy chị liên lạc tiếp đi nghe. Em ghé báo tin vậy, chìa khóa tiệm đây này. Từ hồi chiều chỉ có thêm hai người khách…em tính tiền với chị sau, nghen. Thôi em về lo cúng bên nhà- ngước nhìn lên bàn thờ -Bông chị mua đẹp quá, mua ở đâu vậy?

Lan:

– Bích nó mua ở Costco đó, rẻ thôi, nó đang sale. Chị cám ơn em nhé, để qua năm rồi tính. Có gì chị qua làm bên tiệm em, hai chị em mình cùng đi xe cho tiện. Rồi đây chị tính để con Bich nó đi học full-time. Ngày mai em qua ăn Tết với gia đình chị cho vui. Qua đây có mấy chị em, suốt năm đi làm lu bu, ít khi được dịp nghỉ ngơi, xum vầy …

Liên đến gần bàn thờ ngắm chậu hoa, rồi đi ra. Một chặp sau thì Vũ mở cửa bước vào, ngạc nhiên :

Vũ:

-Em, con, có cả Long nữa đây, vậy mà anh tưởng không cúng giao thừa! Anh mới thấy xe Liên vừa đi ra…Bàn thờ coi xôm tụ quá. Anh mới ghé anh Châu làm xong giấy tờ vay tiền cho Bích để nó kịp đi học khóa tới…Vui quá, đúng là không khí Tết ở bên nhà. À, Long ở đây đón giao thừa với gia đình bác nghe?

Long:

có vẻ không bằng lòng

-Không được bác ạ, cháu lỡ hẹn với tụi bạn rồi. Thôi cháu xin phép hai bác cháu phải đi cho kịp . – quay về phía Bích để nói– Anh đi nghe Bích.

Long vội vã đi ra thì vừa lúc Văn bước vào .

Văn:

-Long đi đâu mà gấp dữ vậy, như người chạy trốn ? –Nhìn lên bàn thờ khen– Bàn thờ em bầy đẹp mắt quá, có hương vị Tết như bên nhà vậy. Anh chỉ ghé đưa chai XO tặng cho Vũ, thấy nó thèm cái chai này từ mấy bữa nay…Em để cho Vũ nó uống cho đã, một năm có một lần thôi, cũng không bao nhiêu tiền. Ai cũng để dành tiền như hai em thì kinh tế nước Mỹ chắc không phát triển được, phải có người mua mới có người làm chứ? Ngày mai Mùng Một anh qua xông nhà sớm đó. Năm nay tuổi anh tốt lắm. Thôi anh về đây.

Vũ đưa Văn ra cửa
Lan:

nói lớn, vẻ sửng sốt

-Anh Văn ơi, chờ một chút !

Bích và Lan ra bàn thờ lấy ra hai chai XO, để ở dưới hai chân bàn thờ, đưa ra cho mọi người xem.

Chợt tiếng điện thoại reng, Bích ra nghe.Trong lúc Lan và Vũ sắp hai chai rượu lên bàn thờ, đốt nến, hương nhang, bàn thờ trở nên sáng trưng. :

Bích:

nói chuyện điện thoại

-À cu Ty, cả nhà khỏe, cám ơn cháu …Bên nhà nhận tiền được rồi hả…cô đang bịnh? Rồi chị sẽ gọi em sau….(cúp máy ,xong quay lại nói với Vũ, Lan) Cô Quỳnh nhận được tiền mẹ gửi rồi. Sao mẹ gửi nhiều quá vậy?

Vũ:

-Em vừa gửi tiền cho bên nhà anh hả, sao em nói mình đang kẹt ?

Lan:

– Em cũng cố gắng chắt bóp được, còn chai rượu thì em mua cho anh mà Bích nó không biết nên cũng mua một chai nữa! Thôi nhé, vậy là anh có ba chai lận đó, đây là quà cho luôn ba năm . Mấy người bán rượu họ nói rượu này để càng lâu càng ngon, vậy mình khỏi lo mua mỗi năm. Ngày mai anh Văn qua thì mở cho hai anh em nhậu một chai cho đã. Em còn tính nấu chả cá Thăng Long cho hai anh nữa !

Cả nhà cùng cười. Văn bắt tay Vũ rồi vẫy chào đi ra. Ba cha con vợ chồng đứng chắp tay cúng trước bàn thờ…( nhạc bản "Ly rượu mừng của Phạm Đình Chương” trổi lên rồi nhỏ lại ). Tiếng nói của Vũ vang lên nhẹ:

"Xin tổ tiên, ông bà phù hộ cho gia đình chúng con được mọi sự an lành và tốt đẹp trong năm tới, chúng con xin hứa giữ gìn công trình người trước đã gầy công để lại, …cuối cùng tình yêu sẽ thắng và sự tốt lành phải đến.. sau cơn mưa trời lại sáng."

Đèn sân khấu chiếu phía cửa sổ và mưa đã tạnh. Nhạc đệm nhỏ dần rồi dứt.

Hạ Màn, Hết.

bài đã đăng của Ngọc Cường


Bài này không có phần bình luận.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)