Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

Thứ sợ hãi từ bóng tối

 

 

Hắn đã khoác lên mình chiếc áo của đêm, như thể đồng lõa sự lấm lét. Hắn sợ, sợ ánh sáng hắt từ ngoài cửa sổ. Hắn sợ cả hàm răng sáng lên khi hắn muốn hé miệng ra để nói điều gì đó, với hắn. Cẳng chân gập lại, hắn bó gối, bó những suy nghĩ trong đầu. Nỗi sợ bóp nghẹt, hắn rên từ cuống họng: "ai đó cứu tôi". Chỉ có nỗi cô đơn đáp lại, cơ chừng từ đầu dây của chiếc điện thoại bàn đã cũ (từ thời cha nó dùng trước 75 – hắn đã về quê tìm lại và mang vào đây, để ở đầu góc cùng cái tủ cũ kĩ còn lại ở căn nhà cũ). Nỗi ám ảnh màu đen từ cái lý lịch mà hắn mang theo dạo ấy vào Nam. Hắn phải bôn ba vật lộn với màu đen của bão cuốn.
" Lại gần đây…hãy bước đi…"
Hắn nghe rõ tiếng ba gọi, ba đang đứng dưới cái chòi canh gần như sụp xệ. Ba vẫy, mặt ba thật nghiêm nghị, khác hẳn nụ cười hóm hỉnh bông đùa với mấy anh em .
" Tại sao con lại đi lùi vậy?"
Hắn đi nhanh hơn, lùi nhanh vào một bụi cây, nó nằm ở đó như con chim cuốc rã cánh, nó run rẩy, nó gắng sức, nhảy lò cò trên một tổ kiến. Hắn thấy ba đang bước lại gần : gương mặt, bờ vai thân quen, và cả cánh tay, bàn tay, bàn tay trái, ngón trỏ, các đốt xương ngón tay, hắn thấy ngón tay thiếu đi một lóng. Hắn thấy mình được trở về nhà, thật vui vẻ hạnh phúc với ba mẹ, với mệ nội, dưới những gốc dừa mát rượi. Hắn cảm thấy cuống họng rất ngọt, nước dừa từ tay ba chặt ra, có màu đỏ của máu. Máu tung tóe. Và hắn hỏi: " tại sao…tại sao..ba ơi…". Gương mặt ba hắn rất điềm nhiên, ba hắn bảo: "chỉ tại ba sơ ý, ba đã chặt ngón tay trỏ của bàn tay trái, sự sơ ý như thể thói quen, ba hắn sợ cái bóp cò súng từ khi thấy người ta bắn nhau, máu me dầm đìa, và cảnh người ta đưa chú S (hàng xóm) về nhà với thi thể không còn nguyên vẹn. Lẽ ra tay trái ba hắn phải cầm cái rựa để chặt ngón tay phải, ba hắn đã chặt trong vô thức của nỗi sợ hãi.
Và bây giờ, hắn thấy ba đã đi quân dịch, rồi ba hắn chưa về, mẹ con hắn đợi mãi, đợi mãi. Ngoài đường, người ta hò reo…
Và, một ngày mẹ hắn ngất, trên tay cầm tờ lý lịch mà người ta phát về, hắn chỉ biết người ta gọi là đen. Hắn sợ. Từ đó hắn sợ bóng tối. Người ta bảo hắn hơi thần kinh, dù bạn ngày hắn là một vị bác sĩ rất minh mẫn. Hắn đã tốt nghiệp đại học Y Sài Gòn. Hắn đã cùng mẹ và em bỏ Huế vào đây.
Đêm, vẫn tràn ngập bóng, hắn thu mình vào một cái sofa cũ, hắn núp ở đó, hắn mộng mị, sợ tiếng nước dừa róc rách như ngày xưa ba rót vào trong một cái ca, cho hắn uống, biểu hắn mang vào nhà mời nội uống, mời mẹ hắn uống. Hắn cảm thấy vị ngọt đang chảy từ cuống họng, hắn nuốt ừng ực – nơi góc vườn mát rượi dưới những gốc dừa, nơi ấy ba hắn đã chôn một lóng tay đã được khâm liệm cẩn thận.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch