Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 48

 

 

NuiDoan-48_thumb

 

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

 

(tiếp theo)

*

Chỉ còn ba hôm nữa là tới ngày tập kết. Anh Hai thủ trưởng cho phép tổ chức một bữa tiệc từ giã mà anh đặt cho cái tên nghe lạ tai: Đêm liên hoan. Sẽ có đốt lửa ngoài trời, ăn uống rậm đám và trình diễn văn nghệ tự nguyện. Đây cũng là cơ hội để các đồng chí chia tay với thân nhân, bè bạn. Trước đó vài tháng, nhiều buổi đám cưới tập thể được tổ chức gấp gáp như thể chạy tang. Bản thân Chúc cũng được anh Hai ngỏ ý cáp đôi với cô nầy cô kia, nhưng chàng khéo léo thối thoát.

Với Chúc, lễ lạt đêm nay là dịp để tự tâm chàng ngỏ lời ly biệt với đất trời nơi đây. Coi như một lời tạ lỗi với gia đình, với cọng rau hột lúa đất Ngàm long đã dưỡng nuôi chàng khôn lớn, với nắng sớm mưa chiều thảnh thoát hồi chuông núi Phụng, với những mùa xoài mùa cam sành mùa vú sữa. Và nhất là, với nơi chốn sinh trưởng chằng chịt sông ngòi, mưa nắng hai mùa hằng năm. Trời ơi, chuyện bầu bạn với đất với người kể ra tới bao giờ mớt hết! Mà đâu phải chỉ riêng mình Chúc. Nhiều đồng chí trong đội, trong những ngày cuối cùng nơi đất quê Nam, cũng lên tiếng tâm tình chuyện quê nhà và nỗi niềm riêng tư. Tội nghiệp hơn hết là mấy người mới cưới vợ. Những cuộc hợp hôn vội vã nầy làm Chúc ngạc nhiên vô cùng. Dọ hỏi mới vỡ lẽ, do chỉ thị từ trên ban xuống. Gầy duyên kết ngãi, thắt một giềng mối huyết thống bây giờ sẽ có lợi cho sách lược giao liên về sau, khi hồi kết. Chúc thắc mắc về nguyên do đi về khó hiểu nầy, gặng hỏi thêm, nhưng không ai biết rõ tại sao.

Trong những ngày chờ đợi, đội quân kháng chiến rảnh rang, không phải tính toan chuẩn bị đánh phá đồn bót Tây đóng, đi rải truyền đơn tuyên truyền, đêm đêm gõ cửa nhà dân chúng yêu cầu đóng thuế cách mạng, xin gạo mắm cá khô, hay chặn ghe đò kiểm soát bè lũ phản động Hoà Hảo. Tây và đồng bọn cũng bớt ruồng bố như trước. Đôi lúc thơi thả, Chúc mắc võng nằm đong đưa dưới bóng mát tàn cây im gió, tránh cái nóng ban trưa hừng hực tươm mồ hôi. Cả không gian dang lưng hứng lấy trận roi lửa. Tĩnh mịch tuyệt đối. Chúc nằm nhắm mắt, nhẫn nha mường tượng những khuôn mặt đồng đội dưới quyền thủ lãnh của anh Hai. Cả thảy mười một người. Ngoài cô Năm và anh Hai ra, Chúc chưa quen biết ai trước đó. Chàng được nạp vô bộ tam với chú Sâm và thầy Mão.

Chú Sâm mù chữ, nói năng bộc trực chất phác, không ưng bụng chuyện gì, sổ ruột tuồn tuột. Chú kể, trước đó chú hành nghề đồ tể, giết trâu mổ bò thọc huyết heo ngọt xớt. Chú nói:

– Có lẽ vì vậy mà tao bị hồn trâu vía chó ám chướng. Tao đi tới đâu, heo chó né tao tới đó. Con nít thấy tao, mặt mày lấm la lấm lét, sợ bí đái. Cho tới đờn bà con gái, ai cũng ớn mặt tao. Bởi vậy mà tao ế vợ. Mấy bữa trước anh Hai có ý cáp đôi tao với cô nầy cô nọ, nhưng hổng cô nào ưng bụng. Thôi, ở vậy cho khoẻ, cho tao rảnh rang đi theo cách mạng, khỏi bị ai chèo kéo.

Những lúc nằm ngủ cạnh chú, Chúc thường nghe chú mớ máy, nạt nộ, la lối như chửi bới, xua đuổi ai. Sáng ra, hỏi lại, chú cười hịch hịch: "Có gì đâu nà! Cũng mấy con trâu con bò mất đầu, con heo lòi ruột hiện về đòi tao trả lại cái đầu, bộ đồ lòng để đi đầu thai đó mà. Ðuổi hoài, hổng chịu đi!"

Gốc gác chú Sâm nằm đâu đó bên tả ngạn Hậu giang, cuốc bộ nửa ngày đường là thấy biển. Biển ở quê chú, bãi bùn phù sa nhão nhoẹt, là đất sinh trưởng của ốc vòi voi. Chú Sâm trợn mắt, giơ gang tay áng chừng:

– Cái vòi của nó dài chừng nầy nè! Ngó y hệt của quí đờn ông. Ðào bắt giống quỉ nầy mệt trần thân, vì tụi nó trốn dưới đất, sâu cả thước. Nhưng dễ thấy, vì mỗi bận thở, con vòi voi phun nước có vòi. Bắt về, đem luộc sơ, thái mỏng, chấm với nước mắm gừng. Bảo đảm ngon hơn bào ngư, bổ hơn sò huyết! Mấy ông cắc chú chủ tiệm thuốc bắc hỏi mua, trả giá cao. Họ đem phơi phô, xắt làm thuốc tráng dương. Cam đoan, nhất dạ lục giao… không biết mệt!

Chú còn tâm sự, ông bà cha mẹ sanh chú nhằm mạng kim. Xưa nay, theo luật ngũ hành tương khắc, hoả khắc kim, kim khắc mộc, còn chú lại khắc thuỷ. Chú cười hề hề, viện lẽ, kim rớt xuống nước chìm lỉm, bị nước ăn lâu ngày sét mòn, nên số chú không hạp biển cũng chẳng ưa sông. Mang tiếng sanh trưởng miệt sông ruộng, mà chú Sâm chỉ biết lủm chủm bơi chó. Vì cớ đó, tạng chú gần gũi với gươm dao súng đạn. Mỗi bận lặp lại mấy chuyện âm dương ngũ hành thuộc nằm lòng đó, chú Sâm lại rút ra con dao lúc nào cũng giắt kè kè bên hông, giơ ngón miết lên lưỡi kim loại bén ngót. Tia mắt người đàn ông thói thường ngó nhân hậu, khoảnh khắc ấy, lại long lên sắt máu. Khiến Chúc không khỏi tự hỏi, bằng thứ vũ khí ấy không biết chú Sâm đã thủ tiêu bao nhiêu mạng người rồi?

Không cần hỏi, chú Sâm tự động bộc bạch:

– Mầy là ma mới, gà giò chưa cứng cựa. Còn tao hả, dám tới nửa chục thằng địa chủ làm sen đầm cho Tây được tao cho đi chầu diêm vương rồi chớ ít sao.

Nói rồi chú giơ dao, dí cán gỗ sát mặt Chúc.

– Nè, thấy hông mầy, năm vết cứa rành rành đây nè. Mà đâu phải chỉ mình lũ chó tay sai, có cặp vợ chồng thằng Tây thực dân nọ cũng bị tao cho đi hưởng nhan Chúa tuốt. Thằng chồng đi trước, còn con vợ được tụi tao cho sống thêm mấy bữa để nếm mùi đàn ông An nam cho biết với người ta.

Chú Sâm kể tới đó, ngoác miệng cười ha hả, dục tính rậm rực ứa lên sắc mặt. Chú đổi giọng rủ rỉ:

– Không biết Tây tà nó ăn cái giống gì mà đàn bà tụi nó có cái mùi không giống đàn bà mình. Hôi rình hà! Lần nào cáp độ với nó, tao cũng bắt nó đi rửa ráy. Vậy mà có thằng ưng bụng mới chết. Lại thêm thịt da bở rệu, hang hốc lỏng le, không được săn sẻ, khít rịt như người mình. Tụi nó chỉ được mỗi cái tóc tai lông lá mềm mại. Nói vậy chớ lâu lâu cho thằng nhỏ đổi món, cứ ăn hoài mấy thứ cô Năm xào nấu, thét ngán! Đứa nào trong đội mình cũng thử rồi, chỉ mình thầy Mão chê. Vậy mà, tới bữa bốc thăm coi đứa nào đem con mẹ đầm theo chồng đi chầu Chúa, lại nhè ngay thẩy, mới ác!

Thầy Mão nghe nhắc tên, quay mặt ngó, sắc diện không một chút xao động. Chúc cảm thấy bất nhẫn, nhưng làm thinh.

Sau đó, nhân lúc vắng mặt chú Sâm, thầy Mão mới thổ lộ:

– Tui đi theo cách mạng cốt để kháng Pháp, chớ đâu phải hùa nhau làm chuyện cướp của, hãm hiếp, giết người không nương tay như vậy. Để tui kể cho đồng chí Chúc nghe đầu đuôi câu chuyện về số phận vợ chồng người Tây mà đồng chí Sâm nhắc tới bữa trước. Cớ sự như vầy: chúng tôi để ý tới cơ ngơi của vợ chồng người da trắng nầy từ lâu rồi, nhưng chưa ra tay, vì nội bộ chưa hoàn toàn ăn ý nhau. Hơn nữa, người đàn bà lo việc bếp núc cho họ lại có đứa con trai đi theo cách mạng. Vả lại, nói nào ngay, hồi nào tới giờ họ cũng chưa làm chuyện gì thất nhơn ác đức. Cho tới lúc tình thế chín muồi, đồng chí thủ trưởng cho hay, có chỉ thị ra lệnh bứng sạch gốc bọn thực dân Tây cùng bè lũ tay sai, chúng tôi mới quyết định ra tay. Nhân lúc vắng mặt người đầy tớ, cả đội tới cướp phá gia trang vườn tược của vợ chồng người Tây nọ, bắt họ theo, trói bà già làm bếp bỏ thí đó. Số phận của người chồng thì đúng theo lời đồng chí Sâm kể đó. Giả bị cắt cổ để khỏi tốn viên đạn, rồi thả trôi sông. Còn người vợ bị giữ lại suốt nhiều tháng trời cho họ mặc sức dầy vò. Nhiều lúc thấy tội, tui đắn đo suy nghĩ. Thực dân Tây, khi khổng khi không, từ đâu tới đây ăn cướp nước mình, làm hùm làm hổ, là chuyện bất lương đã đành. Còn chuyện mình bắt giữ người ta, làm tình làm tội để thoả mãn thú tánh thì sao? Dù vậy, như đồng chí biết đó, bản tánh người mình vốn nhơn đạo. Thành ra tới lúc phải quyết định chuyện đem người vợ đi thủ tiêu thì không ai chịu ra tay. Đành phải bốc thăm. Ác nghiệt thay, trúng ngay tui…

Kể tới dó, thầy Mão bật cười khan:

– Không hưởng mà chịu. Thiệt tình, ông trời hổng có mắt, đồng chí à!

Chúc để ý, từ lúc thầy Mão bắt giọng thuật chuyện, thầy không dòm thẳng Chúc lấy một giây, mà ngó lơi ra chỗ nắng xế trải vàng lên rặng lá xanh um. Gió phe phẩy như phủi bụi, không đủ mát. Chúc lặng thinh, không dám nhìn lâu khuôn mặt người đàn ông. Sau vài phút trầm ngâm, thầy Mão cúi mặt, giơ tay luồn vô bụi cỏ cọng xanh cọng úa mọc chen dưới chân. Cử động thầy nhẹ hửng như không nỡ làm chúng đau.

Chúc thở ra:

– Người ta, ai cũng có số.

Thầy Mão hít một hơi sâu rồi chẩm rải tiếp lời:

– Sáng đó, theo lời đề quyết của mọi người, tui ra lệnh cho bà đầm đi theo tui. Bả hỏi tui bằng tiếng Tây, đi đâu? Tui hiểu và nói được quọt quẹt chút tiếng Tây, nhưng hổng biết sao, lúc đó tui không đành lòng cho bả biết sự thật, nên trả lời bằng tiếng Việt mình, là tui được lệnh dẫn bả đem thả. Hình như bả đoán được chuyện gì sẽ xảy ra, nên nhất quyết không đi theo. Rút cuộc tui phải dùng tiếng Tây bồi trấn an, kêu bả cứ việc theo tui, đừng sợ. Bóng gió năm lần bảy lượt, bả mới đồng ý. Tui trói tay bả, dắt đi một đoạn, rồi cởi trói, đi miết tới mép rừng có lối mòn dẫn tới ngôi chùa của ông sư người Miên, biểu bả đi tới đó, kiếm chỗ tá túc, sau đó tìm đường trốn. Tui nhớ hoài ánh mắt của bà đầm ngó tui lúc đó. Hai con ngươi màu ve chai sửng lên, loé thứ ánh sáng lạ hoắc, ngó kỳ cục lắm, bắt tui liên tưởng hai con mắt mèo. Bà đầm bất chợt nắm lấy tay tui, đưa lên miệng hun mấy cái, mếu máo cám ơn bằng tiếng Việt. Tui nhớ hoài, cặp mắt bả ứa nước mắt đỏ hoe. Bả chắp tay xá tui mấy cái, đoạn quay lưng cắm cổ đi một mạch, như sợ tui đổi ý. Tui chờ cho tới lúc lưng áo bà ba đen khuất dạng mới lủi thủi quay về. Dọc đường tui dừng chân, rút súng sáu bắn chỉ thiên một phát. Tui biết làm như vậy là không đúng. Lẽ ra phải cứa cổ bả, thả trôi sông theo chỉ thị để khỏi tốn một viên đạn. Nhưng, nói có Phật trời chứng giám, làm sao tui làm chuyện thất đức như vậy được. Cổ gà cổ vịt, tui còn không dám cắt. Thôi thì bắn một phát lên trời, cho tụi nó nghe tiếng, để lấy cớ nói láo là tui nhát gan, không dám cắt cổ, đành phải xử bắn, xô xuống sông.

Nói tới đó, thầy Mão ngưng tiếng, nuốt nước miếng. Chúc thở dài. Sắc mặt thầy trầm ngâm, thấp giọng thều thào:

– Nói riêng cho đồng chí nghe, tui làm như vậy là cứu được tới hai mạng người.

Chúc chưa kịp hỏi, thầy Mão đã giải thích:

– Trước khi bỏ đi, bà đầm giơ tay lên bụng xoa xoa vài cái, nhếch miệng cười méo xẹo. Lúc đó tui đương lính quýnh suy tính, không hiểu bả muốn bóng gió chuyện gì. Về sau, bình tâm lại, tui áng chừng bà đầm nhắn nhe cho biết là bả đương cấn thai. Thiệt tội!

Và, để kết thúc câu chuyện, thầy Mão vỗ cái đét lên đùi:

– Sự thiệt là vậy đó.

Chúc nhỏ giọng:

– Nếu như tui, có lẽ tui sẽ làm khác.

Thầy Mão chưng hửng:

– Khác là sao?

Chúc ngó quanh, rồi thều thào:

– Chắc tui dắt người đàn bà trốn đi mất tiêu quá!

Thầy Mão cười hệch hạc:

– Ờ ờ, làm vậy cũng được. Mà đồng chí nghe qua rồi quên, nghe! Chuyện nầy chỉ có tui, bà đầm với lại chú biết thôi đó.

Chúc đặt tay lên vai người đàn ông:

– Vậy là thầy quên lời dặn của anh Hai rồi. Chuyện mật có nghĩa, chỉ hai người được phép biết mà thôi.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)