Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Câu chuyện của ai bệnh nặng nhưng không bao giờ chết

1 bình luận ♦ 22.05.2014

 

 

 

Ông tôi bị bệnh
bệnh nặng
    bao nhiêu đời con cháu không ai quản thúc
    những đứa con hoang đàng
    những đứa cháu hư hỏng
    không còn làm ông đau lòng
    những đứa con đạo hạnh
    những đứa cháu thiện tâm
    không còn làm ông hãnh diện
    những luật lệ khắc vào bia đá lưu truyền
    những gia quy viết thành sách rao giảng
    theo mưa rửa tội con trẻ khai sinh
    rồi bốc hơi thành mây khi chúng khôn lớn
    những ai giữ luật lệ kính cẩn không còn phần thưởng như xưa
    những ai chống đối không bị trừng phạt

ông tôi bị bệnh
bệnh nặng
    như câu chuyện cựu tích:
    Thuở sơ nguyên
    con thú ra đời
    sống hạnh phúc
    có răng nanh dùng ăn rau cỏ
    có móng vuốt dùng để bắt tay
    thú càng ngày càng đông đảo càng hung tợn
    tranh giành công bằng
    sinh sản theo tình ái tự nhiên
    giết nhau để sống bình thường
    nhưng rừng xanh cần có luật lệ

ông tôi tạo ra trật tự trong huyền thoại có thật không biết từ lúc nào

Giữa sấm sét cháy cây khiến người sợ hãi và bây giờ người coi thường sấm sét, đá khắc thành     luật rồi rao giảng
giữa bóng tối đã quen mắt thấy đường và bây giờ đèn sáng làm đêm không còn thấy, đá khắc     thành luật rồi rao giảng
giữa lời nói như thơ tiền sử và bây giờ ngôn ngữ chính trị kinh tế tôn giáo, đá khắc thành luật     rồi rao giảng
giữa thân thể cổ đại trần truồng đẹp thiên nhiên và bây giờ thân thể thẩm mỹ che đậy khiêu     dâm, sách được viết rồi rao giảng
giữa đánh nhau bằng tay bằng gậy và bây giờ đánh nhau bằng vũ khí hạch nhân, sách được viết     rồi rao giảng
giữa người xưa giành giựt cá thịt giết nhau không ân hận và bây giờ sắp hàng đi ăn, sách được     viết rồi rao giảng
giữa đi bộ qua sa mạc leo qua Hy Mã Lạp Sơn và bây giờ bay như thiên thần bằng phi cơ hỏa     tiễn, sách được viết rồi rao giảng
sách nẩy sinh sách
rao giảng nẩy sinh rao giảng
sách và rao giảng nẩy sinh trật tự
trật tự nẩy sinh trật tự
quá nhiều trật tự làm mất trật tự
chẳng còn ai biết trật tự nào để chúc bình an

Bao nhiêu đời con cháu tứ tán
    chia nhau khắp nơi làm chủ địa cầu
    thay đổi màu da phân chia ngôn ngữ
    tốt thay!
    sao lại kết tội Babel?
    chia ra là sáng tạo hợp lại là bảo thủ
    chuyện Babel
    viết bởi những kẻ tâm tư hẹp lượng
    tìm thú vui khi dọa nạt linh hồn
    như dọa nạt thú vật
loài thú chơi nhau không phân biệt phải trái
    miễn nối tiếp nhau khỏi bị hủy hoại bởi thời gian
    không con thú nào khổ tâm mặc cảm
    không con thú nào bị bệnh tâm thần
    không con thú nào kêu xin vì chết sớm
từ khi ông tôi quản thúc rừng xanh
    con cháu nhiều kẻ điên ít người tỉnh
    ít kẻ lương thiện nhiều người ác tâm
    ai cũng hèn nhát
    ai cũng giả hình
    ai cũng sợ chết
loài thú tranh quyền đoạt lợi giết nhau
    không có súng bắn hàng loạt
    không có bom nổ chết hàng ngàn
    không có chính trị nham hiểm phản bội
    không có kinh doanh lường gạt êm tai
từ khi ông tôi viết sách
    con cháu tranh đấu nhiều hơn
    con cháu chết nhiều hơn
    chết hàng loạt
    chết cả bầy
ra đi không biết về đâu?
theo như sách hứa:
    đến một nơi vô cùng hạnh phúc với vô số điều kiện
    điều kiện nhất định phải có:
    từ bỏ hạnh phúc khi sống để chờ hạnh phúc mơ hồ
    nếu tác giả sách hứa viết sai
    những linh hồn thảm thương cụt đầu không còn miệng than khóc
ông tôi không quan tâm
vì ông không bao giờ chết
chỉ bị bệnh
bệnh nặng

Ba tôi yêu kính ông tôi hết trí hết lòng
    làm bất cứ việc gì ông muốn
    như một người u mê dư thừa trí tuệ khôn ngoan
    từ lúc sinh ra cho đến chết
    ba tôi như con sư tử rụng hết răng nanh, sút hết móng vuốt vì ông tôi cột cổ dắt đi
mỗi khi ba tôi nói:
– Cha chúng ta ở trên trời
lập tức trong đầu tôi hiện ra bốn chữ:
Bị bệnh
bệnh nặng.

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngu Yên


1 bình luận »

  • thường mộng viết:

    Với Ngu Yên,

    Cảm ơn anh,Ngu Yên.Tôi biết Ông Bệnh,nhưng không có khả năng biến tư duy thành chữ nghĩa như anh.Thơ nói,mùa Hạ cháy và những cơn Hồng thuỷ tiếp nối.Tàn tạ quá chừng.Bởi Ông bệnh nên giờ phán xét thành dây thòng lọng,treo cao.Nếu đi là để trở về,tôi hy vọng chúng ta sẽ vì Ông mà bổ thuốc.
    Ông cần thuốc,chúng ta,dường như cũng cần phải thuốc thang.
    Cảm ơn tạp chí Da Màu.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)