Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

HẠ MÀN

0 bình luận ♦ 15.05.2014

 

Đèn hành lang vẫn sáng, tôi ngồi trong căn phòng tầng năm, cửa phòng không khóa. Gian nhà tầng năm, cũng là tầng cao nhất của ngôi nhà. Tôi vẫn thường lên đây uống rượu hoặc khi cần một nơi để tĩnh tâm.

Căn phòng khá rộng, trần cao, các thanh gỗ trên trần xếp đan vào nhau như lưới nhện, cửa sổ mở hé. Bên trong ngoài cỗ bàn ghế, thì có một khung ảnh đen trắng treo góc tường. Trong khung chỉ đặt một bức ảnh, khổ 30×45. Phần màu trong ảnh đã loang lổ và nhợt nhạt như mảnh khói. Ảnh chân dung, ảnh đôi, ảnh ba hay ảnh tập thể. Chịu.

Tôi rót rượu.

Phòng được thắp sáng bởi một chiếc bóng điện công suất thấp, loại bóng dành cho đèn ngủ. Bụi và mạng nhện giờ đã phủ chằng chịt quanh chiếc đèn, ánh sáng nhập nhọa như nắng cuối ngày. Tôi dốc chén.

Rượu đã hết, tôi đặt chai xuống. Ngả lưng ra sau ghế hồi lâu, tôi nhỏm dậy. Tôi lắc lắc đầu, thở ra một hơi.

– Ông chủ, có điện thoại!

Tiếng bà giúp việc. Như mọi lần, mỗi khi có điện thoại bà ấy lại đứng ở cầu thang gọi tôi. Tiếng gọi bà giúp việc lớn hơn khi không nghe thấy tiếng trả lời.

– Ông chủ! Ông chủ! Có một người bạn nào đó của ông gọi, hình như ông ấy bảo là bạn hồi đại học.

Bước chân vừa đặt lên đã chệch đường, trượt xuống đất. Tôi mở cửa. Bà giúp việc đợi ở lưng chừng cầu thang. Chiếc điện thoại cầm tay vẫn vang lên những tiếng rè rè.

– Bạn thời đại học của tôi ư.

– Tôi thấy ông ấy bảo thế!

Bà giúp việc đưa tôi điện thoại, rồi xuống nhà. Tôi nghe điện. Sau đôi lời, tôi biết được tên người bên kia dầu dây.

Tuấn.

Một người bạn. Thân. Cùng phòng. Cùng Khóa. Cùng Khoa. Cùng trường.

Dữ liệu là thế. Giọng Tuấn vẫn ồm ồm và đôi khi ngắt cuộc trò chuyện bằng những tràng cười sang sảng. Tôi cũng cười theo Tuấn, chỉ cười mỉm. Cuộc gọi chấm dứt bằng một cái hẹn về kì họp lớp. Vào ngày mai, buổi chiều, tại một khách sạn đặt quay về phía hồ G. Tôi định hỏi thêm thì Tuấn đã tắt máy. Hệ điện thoại bàn cầm tay, không hiện số nên tôi không dò được số điện thoại của Tuấn.

Tôi xuống nhà.

Tôi mở cửa tủ. Quần áo được xếp ngăn nắp, mỗi loại áo quần được phân ra từng ngăn. Tôi lấy vài bộ ướm thử. Miệng tôi lẩm bẩm địa chỉ và giờ hẹn cuộc họp lớp.

Cô giúp việc trẻ lên dọn phòng. Tôi nói

– Bộ này thế nào.

– Dạ được. – Cô gái nói – Cháu phải dọn phòng, xin ông ra ngoài một lát.

– Tôi có nên thắt cavát không nhỉ, mà cavát màu gì thì được đây.

– Dạ được. Mà cháu phải dọn phòng rồi.

Tôi ra ngoài, cô gái bắt đầu dọn dẹp. Tiếng máy hút bụi kêu rè rè.

Ngôi nhà năm tầng, ngoài tôi ra chỉ có vài người giúp việc. Vợ tôi mất từ lâu. Con trai tôi sống xa nhà. Tôi không tái hôn. Một thằng già chung thủy, chắc thế.

Những người giúp việc lâu năm, thậm chí là đám đồng nghiệp đã vãn cũng ít khi trò chuyện với tôi quá lâu. Tất nhiên ngoại trừ lời đề nghị về tiền lương hay một bữa tiệc nhà hàng thịnh soạn với những mẩu chuyện vô thưởng vô phạt. Gặp nhau trên đường, tôi chào họ và họ chào đáp lại. Tôi bị cúm và họ nói hãy uống thuốc. Tôi bị ngã xe, họ cử một người đại diện tới bệnh viện thăm.

Bữa cơm, tôi và mấy người giúp việc ăn chung mâm. Tôi gắp một miếng thịt. Họ cũng gắp một miếng thịt. Tôi gắp cho cô giúp việc trẻ. Cô gái không ăn, gắp miếng thịt vào đĩa.

– Bác N. (Tên người giúp việc già nhất), bệnh con trai bác sao rồi.

– Nó chết rồi – Bà N. nói

– Sao cơ! Mới tháng trước mà, sao không thấy bà nói với tôi.

– Thì ông biết rồi đấy thôi.

Bà N. xới thêm cơm. Tôi buông đũa. Mấy người giúp việc vẫn gắp thức ăn. Bà N. lấy muỗng chan canh. Tôi lên phòng.

Tối hôm đó tôi không ra ngoài như mọi hôm mà ở lỳ trong nhà. Tôi không lên căn phòng tầng năm, tôi không uống rượu.

– Nếu có ai gọi điện tới hỏi tôi, nhớ báo cho tôi biết. Tôi ở ngoài ban công.

Mấy người giúp việc vâng vâng dạ dạ rồi tiếp tục công việc lau dọn.

Theo chương trình dự báo thời tiết thì ngày mai trời quang, nắng dịu và có gió mát. Buổi họp lớp sẽ diễn ra trong một ngày đẹp trời.

Tôi đứng ở ban công, tỳ tay vào lan can. Trăng vẫn núp sau lớp mây đen. Các vì tinh tú cũng bị che phủ. Khu vườn trôi vào vùng tối. Tôi nhìn ra xa, tầm nhìn không thoát ra và cũng chìm nghỉm trong thứ màu âm u của trời đêm.

Mấy người giúp việc không lên gọi tôi. Không có điện thoại. Tôi khom người xuống, tay chống trán. Vài suy nghĩ lướt qua, tắt ngúm.

Tôi vào phòng. Vừa đi tôi vừa lẩm bẩm “9h sáng, khách sạn số ba, phố G, 9h sáng, khách sạn số ba phố G, 9h sáng…”

Không tìm được quần áo tình nguyện, tôi mặc một bộ sơmi màu xanh, kẻ xọc, mặc quần vải và đi một chiếc giày đã cũ. Bữa sáng, tôi và mấy người giúp việc ăn cùng bàn. Thực đơn bữa sáng gồm bánh mỳ, sữa tươi, một ít hoa quả tráng miệng.

– Hôm nay trời đẹp đấy – Tôi nói.

– Đẹp!

– Đẹp thế nào?

Một người ngồi dậy, đi ra phía bàn khui hộp sữa.

Không ai nói câu gì. Tiếng bẻ bánh mỳ rôm rốp. Các mẩu vụn rơi quanh mặt bàn. Một người nhìn ra ngòai cửa, một người khác liếm chút sữa vương bên miệng rồi lấy một quả chuối ở đĩa hoa quả. Bánh mỳ khô, nuốt không trôi. Trên bàn có một bình nước lọc nhưng tôi không uống. Tôi đứng dậy.

– Chiều tôi mới về! Có lẽ muộn đấy.

Họ dạ vâng vài câu rồi ngoảnh đi. Vụn bánh mỳ vương tứ tung trên quần áo tôi và không ai nhắc đến điều đó.

Mở cửa, tôi ra ngoài.

– Hôm nay trời đẹp đấy! – Tôi nói.

– Dạ đẹp! – Bà N. nói

– Đẹp thế nào?

– Ông chủ bảo đẹp.

– Ừ thì đẹp – Tôi cười.

Tôi không lấy xe và chỉ đi bộ.

Đúng chín giờ, không sai một giây. Nhưng tôi vẫn chưa nhìn thấy Tuấn, cũng vẫn chưa thấy một gương mặt nào quen thuộc trong số những người bạn thời sinh viên. Tôi đứng trước cửa khách sạn. Ở con phố này thì duy nhất khách sạn này là quay về phía hồ.

Tôi đi vào. Khách sạn khá lớn và nhiều tầng. Giữa sân có một đài phun nước nhỏ. Các tia nước phun ra từ bức tượng hình cá chép. Phía dưới đài phun nước có lắp hệ thống phản quang, đứng ở xa nhìn vào thấy những tia nước màu ngũ sắc.

– Có phải Lạc đấy không!

Tên tôi là…À thôi có lẽ không nói ra thì hơn vì nó không quan trọng, nhưng Lạc là biệt danh của tôi thời đại học. Bạn bè gọi tôi là Lạc vì ngày trước gia đình tôi trồng lạc. Tôi cũng rất thích ăn lạc. Bữa nào ở nhà lên tôi đều mang theo hai bao tải lạc. Một bao chia cho các phòng trong ký túc xá. Bao còn lại để ăn dần.

Tôi quay ra. Tiếng gọi ngắt đi. Trước mặt tôi là một ông già (Có lẽ phải gọi thế vì tôi cũng đã hơn sáu mươi, người này lớn hơn tôi vài tuổi), ông ta mặc một bộ đồ ngả màu cháo lòng, đôi dép tổ ong màu xanh nhiều lớp đã bong ra. Khuôn mặt nhăn nheo, cái mũi to bạnh đỡ lấy gọng kính dày không giúp tôi nhớ được đây là một gương mặt quen, tôi chỉ thực sự nhận ra khi ông ta một lần nữa gọi tên tôi.

– Phải Tuấn đấy không!

– Tao đây! Bao nhiêu năm rồi còn gì!

Những hồi ức quay ngược lại như một khúc phim. Về khu ký túc tồi tàn nhan nhản gián, chuột, các buổi hát hò ở sân sau ký túc xá, những tà áo trắng và các bức thư tình lén lút trao nhau…Chừng ấy quá đủ để tôi nhớ lại thời trai trẻ của mình.

– Nào, đợi mỗi mày thôi đấy.

Tôi đi theo Tuấn. Nơi tổ chức buổi họp lớp không nằm trên căn phòng sang trọng nào ở tầng ba, cũng không nằm trong bất cứ tầng nhà nào ở khu khách sạn đồ sộ này. Tuấn dẫn tôi đi vòng vèo quanh các khu và dừng lại ở sân sau, chỗ đang thi công dở. Có một gian buồng nhỏ, mái thủng lỗ chỗ, mùi vôi vữa và xi măng cốt thép khiến tôi khó thở.

– Thằng Lạc đến rồi này!

Những cái đầu quay ra và rộ lên một tràng cười. Quen có, lạ có, mơ hồ cũng có. Đây là cậu A, cô B, thằng…Thực ra tôi không nhớ rõ nữa vì đã quá lâu rồi. Hầu hết những mái đầu đã bạc quá nửa, thời gian đã biến chúng tôi thành gỗ mục cả rồi.

Tất cả đều trải chiếu ngồi đất. Bữa ăn không xa hoa gì, chỉ có chai rượu trắng, chút khế chua, mận, ổi và một rổ lạc luộc thật lớn. Đã lâu tôi không ăn những món này. Rất lâu rồi…

Tuấn mở nắp rượu và bắt đầu rót. Buổi họp lớp vẻn vẹn chưa đến mười người. Vài người tôi vẫn còn nhận ra, số thì phải mất thật lâu mới hồi tưởng lại.

Tuấn chỉ vào một người và nói:

– Thằng A này giờ làm to lắm nhé, xây được tới ba cái nhà…

Tuấn giới thiệu thánh tướng thêm vài người. Họ vẫn ngồi im, và uống rượu. Thỉnh thoảng mới có người nói chuyện.

– Sao lại họp lớp ở nơi thế này?

Một người nói. Tuấn đáp lại “Nói mãi ông chủ mới cho tớ mượn căn phòng này…”

Tôi nâng chén. Không ai cụng ly.

Tôi nhìn các gương mặt, dòng hồi ức lãng đãng đâu mất.

Tuấn nói:

– Tao phải ra ngoài một chút, lát quay lại.

Tôi níu lại nhưng Tuấn bảo cứ ngồi ở đó. Tiệc vẫn tiếp tục. Rót rượu, uống, bốc hoa quả rồi im lặng.

– Chúng ta cùng hát một bài gì đi. – Tôi nói.

– Hát ư? – Một người hỏi.

– Cây đàn sinh viên nhé. Các cậu còn nhớ Thầy Ân ngày trước vẫn thường bắt nhịp không.

– Thầy Ân chết lâu rồi.

Tôi lặng đi. Tôi nhìn quanh, mong đợi tìm được một gương mặt khả dĩ có thể khiến lòng tôi lắng xuống. Họ vẫn mải uống rượu, hoặc thì lấy điện thoại và bắt đầu một cuộc trò chuyện rôm rả.

– Dạo này thế nào?

– Khỏe.

– Mấy giờ rồi.

– Chẳng thế nào.

– Hôm nay có cúp C1

– À này…Thôi…

Tôi rót rượu cho mấy người ngồi cùng rồi nâng chén hô “cụng ly.” Tôi giơ chén ra và một ít lâu sau mới có người cầm chén lên. Những cái cụng không thành tiếng và mỗi người họ đặt xuống đất. Họ sẽ uống khi cảm thấy cần.

– Cháu trai tôi học lớp năm rồi, nó học giỏi lắm nhé – Một người nói.

– Không có món mặn khó nuốt thật – Một người khác nói.

– Tôi có một cuộc họp khẩn và cần phải đi – Một người nói vậy và đứng lên.

Không ai níu lại. Tiếng bước chân lăn xa khỏi căn phòng.

Tôi rót rượu, rót thật đầy. Và nốc một hơi.

– Ngày trước cứ tối đến là chúng ta lại sang khu vườn đối diện ký túc vặt trộm chuối. Lúc nào cũng sợ bị ban quản lý ký túc bất ngờ kiểm tra.

– Nhớ làm gì cái thời trộm cắp đấy – Một tiếng nói từ đám người.

Tôi im lặng, họ cũng im lặng. Một tiếng nói cất lên rồi im bặt. Tiếng quạt trần nghe rất rõ.

– La lá la…

Ai đấy hát, rồi thôi, chắc không thuộc lời.

Tuấn quay lại. Bộ dạng cậu ta trông nhếch nhác. Chiếc áo nâu nhàu nát loang lổ những vũng nước đọng. Tôi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.

– Sao cậu đi lâu vậy? – Tôi nói.

Tuấn im lặng và cười rộ lên. Tiếng cười sang sảng lắng đục dần vì bệnh ho lúc tuổi già. Mùi rượu. Không phải rượu ở đây. Rượu khác. Nồng và nặng hơn. Vài người cũng cười, chỉ nhếch mép. Tôi tháo khuy cổ cho dễ thở.

– Cụng ly thôi anh em!

Tuấn nói và nâng chén. Đám vong niên nửa gần nửa xa nâng chén, hô uể vài câu cốt có tiếng nói rồi đặt chén xuống.

– Uống rượu Tây nhiều giờ uống lại rượu này chán thật. – Một người nói.

– Loại rượu này ngoài kia nhan nhản. Dăm chục một chai. Lần sau nếu có họp lớp thì ông Tuấn nhớ bảo bọn tôi một câu để bọn này giúp chút tiền. Tiệc nhạt bỏ mẹ.

Tuấn gật gù, rồi cúi mặt. Rót rượu. Không cụng ly. Và uống.

Ngồi một lúc không ai nói với ai câu gì. Tuấn hát vài câu rồi thôi. Bữa họp lớp loanh quanh ở những tiếng rót rượu, bóc lạc hay những câu nói nửa chừng.

Tôi đứng dậy, cáo về.

– Về gì sớm. Lâu lắm mới gặp lại nhau. – Tuấn nói.

– Tiệc tàn rồi mày ạ!

– Đợi tao đi mượn cái máy ảnh đã, anh em mình chụp một kiểu.

Tôi không ở lại. Buổi xum họp xong rồi.

Trời nổi gió. Mây đen vần vũ ở phía xa và đang chảy vào thành phố. Sắp mưa. Đài dự báo sai bét. Gió thốc lạnh sống lưng. Lá cây, bụi bặm và những mẩu rác xoay tròn thành những cơn lốc nhỏ.

Tôi ấn chuông. Tôi không để ý người ra mở cửa là ai, chỉ biết đó là một người giúp việc. Người đó nói tôi có bưu kiện từ nước ngoài. Tôi bước vào nhà. Bưu kiện đặt ở chiếc bàn phòng khách. Của con trai tôi, ít lâu nó lại gửi bưu kiện về cho tôi.

Có một lá thư.

Gửi cha!

Cha vẫn khỏe chứ. Con và gia đình khỏe. Cha thiếu gì cứ fax cho con. David vừa bảo vệ luận án, bằng giỏi cha ạ.

Cuối tháng cả nhà con sẽ đi du lịch quanh Châu Âu. Khi về sẽ có quà cho cha. Con gửi cho cha ít thuốc bổ và tiền tiêu vặt.

Yêu cha nhiều.

Tôi bỏ lại lá thư vào thùng bưu kiện, đóng nắp, dán băng dính lại. Tôi lên gác.

“David.”

“David là…”

“David…”

“À, nó có con rồi, lớn tướng rồi. Mà nó lấy vợ lúc nào không biết…”

Một tiếng thở thoát khỏi miệng. Tôi thấy hoa mắt. Bước chân lảo đảo. Rượu ngấm rồi đây. Tôi nắm chặt vào tay vịn cầu thang rồi leo từng bước.

Tôi lên căn phòng tầng năm. Cửa đóng hẳn.

Đèn chưa bật, chỉ có vài tia sáng mong manh lọt qua ô cửa sổ mở hé. Đang xế chiều nhưng mây đen đã ken dày bầu trời. Khung ảnh treo góc tường trông không rõ nữa.

Có tiếng sấm nổ. Một ánh chớp cắt qua bầu trời, chiếu sáng một phạm vi quanh thành phố. Gian phòng tầng năm cũng được chiếu sáng. Quãng chừng nửa giây nhưng ánh chớp đã kịp bọc lấy toàn căn phòng. Chiếc ghế tam cấp đặt giữa phòng cũng lộ trước thứ ánh sáng chói lòa và chớp nhoáng đó.

Chớp tắt. Tôi loay hoay hồi lâu trong gian buồng với những mảnh sáng đứt gãy.

Gió trở cơn. Mây mù nhuộm đen cả góc phố. Đường xá tù mù bởi gió và bụi đường. Tiếng bôm bốp xé vụn màn đêm. Một trận mưa đá.

Thêm một bước chân. Ghế đổ.

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch