Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Làm thế nào để giết một con bọ?

Đông cứng và tan rữa. Hai trạng thái cùng lúc diễn ra và hắn cảm nhận một hậu quả, acid ứa ra đầy dạ dày và trào ngược thực quản. Đông cứng toàn thân và linh hồn. Tan rữa cũng toàn thân và linh hồn. Hắn không biết phải làm gì. Thằng kia, mày làm gì tao? Thằng kia bảo, tao bắt mày. Thằng kia không phải chỉ có một đứa. Bọn chúng lúc nào cũng đông. Cứ một thằng này, giống như hắn, thì có ba thằng kia. Thằng kia bảo, tao bắt tuốt. Bắt sạch. Sạch là một từ hay. Sạch là không còn ai. Không còn ai là sạch. Giống như rác ấy. Nhưng quét nhà ra rác. Rác không bao giờ hết. Vì thế, thằng kia tồn tại. Tồn tại là tao bắt mày. Mày có sợ tao không? Thế là đông cứng và tan rữa. Hắn đút cái đông cứng vào túi và lông bông. Còn cái tan rữa chẳng cất vào đâu được, hắn ném vào thời gian.

Năm 1979, thằng Việt Nam đánh thằng Khmer Đỏ khát máu diệt chủng. Thằng Trung Quốc đánh thằng Việt Nam dạy một bài học về tình anh em. Bài học nào cũng tốt. Học nữa học mãi. Một số người thua cuộc ở miền Nam muốn phục quốc. Nhưng phục quốc bằng súng thì súng hết đạn. Bạn phục quốc lên đoạn đầu đài hoặc đi tù mọt gông. Hắn bảo cay cú là không thức thời. Nước không phải của riêng ai, vì thế hãy hưng quốc chứ đừng phục quốc. Ai cho mày hưng quốc? Thằng kia nói hãy làm những gì bọn tao bảo, đấy là yêu nước. Thằng này cãi, tao có phải cừu đâu. Thằng kia bảo phủ nhận quyền lãnh đạo của tao thì chỉ có chết đến bị thương.

Năm 1972. Mùa hè đỏ lửa. Đêm tháng tư nóng như rang. Hắn nằm trong hầm trú ẩn. Cái nóng im lặng chờ chết. Tiếng bánh xích xe tăng T-54 làm rung chuyển mặt đất. Thành phố núi nín thở. Cả sự bèo bọt và bi tráng đều vô nghĩa. Chỉ có nỗi sợ hãi của con người là thật. Bỏ chạy. Bỏ chạy. Bỏ chạy.

Năm 1975. Xe tăng T-54 vào thành phố. Bỏ chạy. Bỏ chạy. Bỏ chạy.

Năm 1979. Hắn phát hiện ra mình nằm liệt trong luống đất và đông cứng thành củ khoai. Củ khoai ấy bị sùng. Bạn hắn bảo hỏng rồi. Không làm cách mạng thì chết. Nhưng làm cách mạng cần phải có khu an toàn. Thế là những thằng này đi tìm chỗ để làm an toàn khu. Vì là củ khoai, hắn biết không một miền đất nào có thể an toàn, nếu tách khỏi nhân dân. Nhưng nhân dân chỉ muốn bỏ chạy. Hắn tiếp tục là một củ khoai đông cứng và khô héo. Bạn hắn bảo không cách mạng bạo lực được thì cách mạng hợp pháp cho nó lành. Nhưng bất bạo động cũng bị bóp mũi. Thằng kia bảo muốn thở cũng phải được cho phép. Củ khoai dần tan rữa. Trong tù.

Người ta có thể bắt tù một củ khoai được không? Thằng kia bảo tao bắt tuốt. Bắt sạch. Vì thế, chẳng những củ khoai hay củ mì phải đi tù, mà gạo, đường, thuốc lá, rượu, thịt, cá (sống hay chết)… cũng phải đi tù.

Năm 1986. Củ khoai, củ mì, gạo, đường, thuốc lá, rượu, thịt, cá… có giấy tạm tha. Khi ấy, hắn vẫn còn mang hình dạng một củ khoai. Và đi qua bụng của nhân thế. Vì là củ khoai sùng, nên nhân thế bị lộn mửa. Hắn nói, bây giờ tao là văn chương. Cái thứ bị ói ra ấy. Và cái thứ bị ói ra ấy không chơi được với các loại học làm sang hay công tử làm dáng bụi đời. Tất nhiên, bọn chỉnh tề áo mũ cân đai tránh xa hắn.

Tại sao củ khoai bị sùng? Hắn hỏi Google và được trả lời như sau:

“Cây khoai lang dễ trồng, nhưng thường bị sùng (còn gọi là con bọ hà, con dím, mọt khoai lang) gây hại phổ biến và nặng nề, tỷ lệ củ bị sùng khá cao. Sùng thường phát sinh nhiều khi cây khoai đã lớn, ở giai đoạn hình thành củ đến thu hoạch.

Bọ trưởng thành là bọ cánh cứng, to gần bằng con kiến đỏ, dài khoảng 5-7 mm, đầu dài, màu nâu đỏ óng ánh. Bọ trưởng thành hoạt động ban đêm và sáng sớm, đẻ trứng ở những lỗ nhỏ trên dây và chui theo kẽ nứt của đất để đẻ trứng trên củ khoai.

Sùng non mình hơi dài, cong, màu trắng sữa, không có chân ngực và chân bụng. Sùng đục trong dây và củ, nhất là những củ lộ ra khỏi mặt đất. Dây bị đục sinh trưởng kém, chỗ bị hại trở nên dị dạng, phình to và nứt. Củ bị đục thối, có vị đắng không thể ăn được, vị đắng này là do độc tố mà củ khoai sản sinh ra để chống lại sự gây hại của sùng.” (http://congtyhai.com.vn/vn/default.aspx?cat_id=996&news_id=308)

Nếu hắn đã bị sùng như củ khoai, hắn không nên trách con bọ hà. Bởi con bọ, xét cho cùng, cũng chỉ làm công việc tự nhiên của nó là ăn hại. Hắn nên tự trách mình không đủ sức đề kháng.

Củ khoai sùng làm sao để cứu mình? Hắn tự nghĩ phải đấu tranh. Nhưng đấu tranh với bọ à? Chán chết. Bọ đâu nghe được tiếng người. Bạn hắn bảo phải tự xử thôi. Hắn phân vân giữa các khái niệm về quyền sống của hắn. Dân chủ? Nhân chủ? Nhân quyền? Mẹ kiếp, linh tinh quá. Ăn ngủ đụ ỉa theo sở nguyện là ok đúng không?

Ông Lý Đông A của học thuyết Duy dân, ông Ngô Đình Nhu của chủ thuyết Nhân vị đều đã có những cố gắng tạo nên bản sắc Việt. Nhưng cả hai ông duy tâm nội địa đã thua trắng ông Hồ Chí Minh duy vật hàng ngoại. Con đường nào cho hắn?

Bỏ của chạy lấy người. Tẩu vi thượng sách. Hắn thiền để trở thành cao cả. Nhưng tất cả mọi thứ thiền đều chỉ là minh họa cho con chim ẩn mình chờ chết. Hắn ỉa vào thiền.

Vật chất lên ngôi. Củ khoai đột biến thành xúc xích. Tròn đều và dài. Chui đâu cũng lọt. Củ khoai đã xa lìa mặt đất và chỉ ngồi trên bàn nhậu.

Trên bàn nhậu, ai cũng là thánh. Đã là thánh còn đấu tranh làm gì. Nhưng bạn hắn đến, bảo xúc xích và cục cứt là một. Bây giờ chính hắn lộn mửa.

Bỏ chạy. Bỏ chạy. Bỏ chạy.

Thế giới hoang vu. Một cảm thức trưởng giả. Hắn thù ghét thế giới, nhưng thế giới chẳng bao giờ quên hắn. Thằng kia nói, tao bắt mày. Tại sao lại bắt tôi? Thằng kia bảo mày phủ nhận bọn tao. Ờ nhỉ, hoang vu và trưởng giả là sao? Mày phủ nhận sự có mặt của bọn tao.

Tôi cam kết các anh đang tồn tại.

Thế đấy. Xúc xích hay củ khoai đều không có chân. Nhưng không chân vẫn phải chạy. Chạy là một giải pháp cho sự tồn tại. Khi chạy, mọi thứ giác quan căng lên. Nếu anh quăng mình như con sâu đo, anh sẽ cảm nhận được nỗi sợ hãi của mình đến đâu. Nếu anh trườn như con rắn, anh sẽ cảm nhận được sự hèn hạ của mình dường nào. Chơi tuốt. Hắn vừa quăng mình vừa trườn mình. Đây chỉ là vấn đề địa hình. Gặp thời thế, thế thời phải thế. Nhưng nói cho cùng, hắn thật sự không biết mình là ai.

Thằng kia bảo, mày không biết mày hạnh phúc à? Nếu chỉ thủ dâm thôi, tao cũng hạnh phúc. Củ khoai hay xúc xích tự nhai lấy mình. Nhưng cả xúc xích hay củ khoai đều không có răng, nó tha hồ tưởng tượng.

Giấc mơ về răng và lưỡi mới tuyệt vời làm sao. Cắn và liếm. Xúc xích tự nhủ nó sẽ ăn theo kiểu trẻ con ăn kem cây. Củ khoai thì nghĩ, muốn ăn cho ngon trước hết phải giết cho được con bọ hà.

Làm thế nào để giết con bọ hà khi củ khoai đã bị sùng? Hắn chợt rùng mình. Đông cứng và tan rữa. Trong dạ dày của hắn, acid ứa ra. Một cảm giác trào ngược rất sóng.

9.4.2014

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)