Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 42

 

 

 

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

(tiếp theo)

 

 

16

 

 

Mấy chuyện thằng Được rêu rao về thầy Ba mù với chị Mừng ngoài ao nước hôm đám ma bà nội làm Cẩm nghĩ ngợi không ngớt. Cẩm linh cảm có điều gì không phải, nên ngậm tăm, không ton hót với ai. Vậy mà khuya qua Cẩm chiêm bao thấy nhiều chuyện kỳ khôi, màu mè sắc sảo. Đã có lần Cẩm nẩy ý thắc mắc về màu sắc những giấc chiêm bao, đen trắng hay nhiều màu? Hỏi anh Chung, thì nghe cằn nhằn, con nít con nôi hỏi han lộn xộn, chiêm bao làm gì có màu sắc! Chị Châu mỉm cười dịu dàng, nhiều lúc chị còn không nhớ mình nằm mộng thấy gì, nói chi tới màu sắc. Chị Ba Khởi thì cao giọng dứt khoát, cam đoan chỉ hai màu đen trắng phân minh. Riêng lòng Cẩm cứ ngờ vực băn khoăn. Cẩm nhớ dai, nhiều khi sáng dậy có thể kể lại mạch lạc từng chi tiết đã nghe thấy khuya qua trong giấc ngủ. Nghe những âm vang lùng bùng, không rõ rệt, như tuôn ra từ cõi nào xa xôi. Thấy cảnh hoạt náo hiện mất những khuôn mặt lạ quen, chắp nối những nơi chốn nhiều lúc Cẩm đặt chân tới lần đầu. Vậy mà, tuyệt nhiên Cẩm không nhận thức nổi màu sắc. Tuồng như đen trắng. Cũng có thể thỉnh thoảng xen kẽ vài ấn tượng rực màu. Như nhúm thịt đỏ hỏn máu tươi Cẩm thấy trong giấc mộng đêm rồi. Sắc đỏ y hệt màu tiết gà tiết vịt lúc chị Ba Khởi ngoặt cổ con vật, vặt rụi lông, cứa ngang đường dao lá tre bén ngót. Máu phún vòi xuống tô sành rộng miệng. Còn mớ thịt bầy hầy lại ngó giống hai lá phổi heo, lúc chú Năm Tự phát con dao phay, rọc đường dài vô bụng, sau khi dội nước sôi cạo lông. Chú xoè tay thọc vô, lôi ra bộ đồ lòng tươm khói xoi xói. Tim, gan, phổi, cật, ruột già ruột non xóc xách lổn ngổn trên lá chuối. Còn cái nhân vật Cẩm thấy trong chiêm bao, lạ thay, không phải chị Ba Khởi, cũng không phải chú Năm Tự. Mà, trời ơi, lại là chị Mừng, người cháu gái khật khùng, dơ dáy, xấu xí sống chung với thầy Ba mù, Cẩm đã gặp vài lần lúc cả nhà lên núi Phụng chạy lụt. Không hiểu chị làm gì mà quì gối lom khom, tay không đào xới, bươi móc mặt đất. Không gian là vườn cây rậm lá. Trái trĩu cành đỏ rực. Màu đỏ khác với sắc đỏ mớ thịt bên cạnh chị Mừng. Chúng toả sáng. Thời gian là đêm tối. Mảnh trăng sừng trâu vành vạnh treo nghiêng đỉnh trời sẫm xanh. Trăng cũng sáng loé, sậm sựt dọi lên tâm tưởng Cẩm thứ cảm xúc kỳ quặc, tưởng như chị Mừng đang sửa soạn đào huyệt tự chôn mình. Không, không phải, chị đang lúi cúi khum tay hốt lấy nhúm thịt nhớt nhểu, thả xuống lõm đất, lấp lại. Rồi chị quì gối, ngước mắt, dang rộng tay lên trời, miệng lép nhép điều gì không biết. Chợt, Cẩm nghe đâu đó tiếng trẻ sơ sinh khóc ré. Ảnh sắc chạm phải đợt sóng thanh âm, chao động vỡ ra nhiều mảnh, tan theo bóng đêm mù tăm.

Cẩm choàng tỉnh. Giấc chiêm bao còn phập phồng tươi rói trong đầu, hoang mang nhớ lại chuyện kể của thằng Được hôm trước.

Vài bữa sau, chị Ba Khởi đi chợ về, hô lớn:

– Con Mừng đập bầu rồi. Con trai, đặt tên Bùa.

Má dặn chừng:

– Dịp nào chú Năm nó đi đâu thuận đường, ghé ngang thăm má con nó. Nhớ đem theo thứ gì biếu thầy Ba với lại con Mừng ăn lấy thảo.

Nói rồi má sực nghĩ, lâu rồi mình không còn tới nhờ thầy bói điềm đoán quẻ hậu vận. Không phải vì má mất tin tưởng mấy chuyện siêu hình, mà vì má sợ biết trước điều chẳng lành. Đã có lần thầy Ba xách mé nhắc chuyện "thằng trai nọ lậm phải bùa mê thuốc lú…" Thằng trai nào vậy? Má đoán gần đoán xa, ngờ ngợ. Có lẽ nào! Rồi má thầm nhủ, đâu phải chuyện gì thầy Ba tiên đoán đều linh ứng. Như trường hợp "cái người thân biệt tăm lâu lắc" ấy. Chứng cớ là ba đã trở lại sum hợp cùng gia đình sau nhiều năm lang bạt làm ăn. Điều rủi đã không chứng nghiệm. Thay vào đó, má bùi ngùi so sánh, xảy tới chuyện khi khổng khi không thằng Chúc bỏ nhà đi biệt. Như thể người nầy thế vô chỗ người khác vắng mặt…

Má gấp lại cuốn tập ghi khoản chi thu gia đình, thở dài ngó ra cảnh vật ngoài kia mờ mịt giăng mưa đầu mùa. Cây lá khấp khởi mở lòng hứng lấy dòng nước tưới tẩm. Mùa mưa năm nay tới sớm. Má sẽ nhắc chú Năm Tự lo liệu rủ bạn làm ruộng vần công tới gieo mạ. Biết đâu chừng, sẽ thu hoạch được hai mùa, bù vô chỗ thất thoát năm trước. Nếu không nhờ món tiền lớn ba dành dụm đem về, hẳn là gia đình đã lâm cảnh túng quẩn. Độ rày biến động võ trang bùng lên khắp nơi. Nay chỗ nầy mai chỗ kia, lửa đối kháng chế độ thực dân bén ngọn luông tuồng. Những kẻ tiền bạc nứt tường đổ vách, tá điền hằng chục hằng trăm người, đã từ từ bán nhà nhượng đất, lên Sài gòn lập nghiệp. Ý nghĩ nầy, khởi sự từ nạn lụt kinh hoàng vừa qua, thỉnh thoảng lại nhen nhúm trong tâm tưởng má, khiến má nhiều lúc ăn ngủ không yên. Chưa gì má đã bầm gan thắt ruột, chạnh nghĩ tới lúc cả nhà phải bỏ núi lìa sông nơi đây, đành đoạn ra đi. Cõi lòng má chùng xuống. Nếu phải đi, má sẽ mỏi mòn nhung nhớ đất trời mưa nắng hai mùa. Nhớ sông ruộng nước ròng nước lớn sáng chiều hai bận. Nhớ vòm núi Phụng thấp chũn, suốt đời không vói chạm mây. Nhớ những hoàng hôn đỏ chạch phương tây, chim trời về tổ rụng tiếng vui vầy. Nhớ mùa lúa chín cận tết, bạn cấy gặt gần xa rủ nhau về, lê la chộn rộn trong nhà ngoài ruộng. Chiếu mùng, lửa bếp reo mừng chuyện vãn ngày đêm. Đàn ông đàn bà hát hò đối đáp, chọc ghẹo vang rân. Vui làm sao khi nghe tiếng lúa reo cười ràn rạt đổ vô lẫm…

Những dịp ấy, má căn dặn chị Ba Khởi cố lo chuyện cơm nước cho chu đáo. Dặn lấy lệ, chớ chị Ba dư biết những việc phải làm. Mình chị lo không xuể, nên nhiều ngày trước đó, chị ra chợ kiếm người tới nhà phụ hợ. Lâu năm chày tháng, thành thân thiết nhau. Mỗi độ nắng tháng chạp hực vàng ruộng lúa mênh mông, chim chuột kéo về rậm rật kiếm ăn, thì mấy chị bạn đã dọ lời hỏi han chị Ba Khởi, ngày giờ họ tới giúp chị dưng cơm bưng nước cho đám thợ gặt. Năm nào cũng chừng đó người: chị Tám Liệng rỗ huê ưa hờn mát nhưng không để bụng, chị Chín Hí là người có dung mạo mà chị Ba Khởi cho là "chó chê mèo chửi", nhưng được trời phú cho giọng hát ngọt ngào mùi rệu như trái chín cây, bà Sáu có tay nghề quết bánh phồng tôm phồng cá dặm hột tiêu ngon nức tiếng, dẫn theo đứa con dâu là chị Năm Quắn biết chưng diện kiểu cọ như đào hát. Chiều chiều, sau giờ đóng cửa quán, chị Bảy Rạng lơn tơn dắt thằng Được tới phụ hợ, ở lại ăn cơm chung với đám đàn bà, rồi xúm nhau chót chét chuyện nhà chuyện chợ tới khuya trờ khuya trật mới giăng mùng đi ngủ.

Phần chú Năm Tự cũng chạy đôn chạy đáo dặn dò đám đàn ông trai tráng tới đúng ngày gặt. Ông Chín đưa thơ, có lẽ nghe chị Bảy Rạng kể lại, cũng tự động chèo ghe tới nhập cuộc, đem theo bộ đá mài dao là món nghề tay trái kiếm thêm tiền uống rượu của ông. Chiều mát, không cần ai biểu, ông gom góp dao mẹ dao con, liềm hái, ngồi mài lầm lì bên cầu ao. Ông uống nhiều hơn ăn, nghe nhiều hơn nói, lâu lâu lại đảo mắt quanh quất như kiếm ai. Chị Ba Khởi rủ rỉ vô tai Cẩm, ông Chín lăm le ve vản chị Bảy Rạng. Ðã không được đáp ứng, đôi khi còn bị chị Bảy rúng rẩy huỵch toẹt: "Vợ lớn vợ nhỏ, con cái lóc nhóc một bầy còn chưa vừa bụng sao cha nội?" Ông Chín đỏ mặt sượng ngắt, ngồi im re.

Suốt hơn nửa tháng trời, trong nhà ngoài sân, lúc nào cũng rân rang tiếng cười nói. Giàn hoả lò bốn cái ngày đêm hiếm khi ngơi nghỉ. Nhộn nhịp nhất là những bữa cơm chiều, đám bạn gặt nam nữ trải chiếu, tựu tập ăn chung ngoài sân gạch.

Mấy dịp ấy, Cẩm với anh Chung thường lè lẹ ăn cơm cho mau để chạy ra la cà hóng chuyện người lớn. Cẩm ưa xề tới ngồi cạnh chị Năm Quắn. Trời, người đâu mà coi ngộ quá chừng! Tóc chị cắt ngắn phủ gáy um úp, uốn dợn ba đào, xức dầu bóng bẩy. Đã có lần chị kể riêng cho Cẩm với chị Châu nghe mánh lới làm duyên của chị. Tóc chị gội bằng nước chanh, chải bóng không phải bằng dầu dừa mà bằng bi-dăng-tin đàn ông chánh hiệu Tây làm mua ngoài chợ tỉnh. Chị rửa mặt bằng nước vo gạo, lấy vỏ cau chấm tro đánh răng. Mỗi bận đi ra đường, chị đều chít khăn quấn mặt, chỉ chừa hai con mắt, tránh nắng ăn. Lâu lâu chị lại soi kiếng, lấy nhíp nhổ, dao bổ cau tém lông mày vành nguyệt bắt chước đào cải lương. Những khi rủng rỉnh tiền bạc, chị đi may áo dài, mua phấn son, nữ trang giả, dầu thơm lô-can về để dành. Tới dịp tết nhứt, được mời đi ăn cưới, ăn giỗ hay đi coi cúng đình, hát bội, hát cải lương, chị đem ra chưng diện hực hỡ, sáng giới như được lột xác. Hèn gì, Cẩm kêu thầm, diện mạo chị Năm Quắn huê rạng sắc sảo, nước da trắng bóc, ngó không mãn nhãn.

Chị Năm còn khoe, mỗi khi chị ra tỉnh uốn tóc, sau đó chị đều ghé ngang tiệm chụp hình Điện Ảnh kêu bấm vài tấm làm kỷ niệm. Có lần chị quấn khăn, bận sà-rong, điểm nhãn, đeo vòng mũi, kiềng cổ, hoá trang làm phụ nữ Ấn-độ. Hình chị thường được người chủ tiệm phóng lớn, đem chưng quảng cáo ngoài tủ kiếng. Nghe chị kể, Cẩm tư lự tự hỏi, một người đẹp đẽ như chị cớ sao ông trời khắc nghiệt bắt chị sinh ra ở đây? Đất dung thân của chị đúng lẽ phải là Sài gòn, hay ít ra cũng là ở chợ tỉnh, đâu phải miệt sông ruộng mưa chan nắng xối chốn nầy. Chị Năm thường cặp kè với chị Chín Hí, xin chị dạy cho hát bài bản cải lương. Năm nào cũng vậy, gặt xong vụ lúa tháng chạp, ba má kêu chị Ba Khởi làm bữa cơm thịnh soạn đãi đằng đám bạn gặt. Ăn uống xong xuôi, tới màn đờn ca hát xướng. Anh Chúc kêu mấy người bạn len trâu biết chơi nhạc cụ, đem đàn tới phụ hoạ.

Có năm chị Chín Hí cùng chị Năm Quắn ra bộ hát tuồng "Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga tân thời". Chị Chín có nét mặt đượm nam tính nên hoá trang làm kép, đóng vai Lục anh hùng, còn chị Năm thủ vai tiểu thơ Kiều Nguyệt Nga. Thằng Được và anh Chung được hai chị cho làm quân cướp ở trần, bận quần xà lỏn, mặt quẹt lọ nghẹ vằn vện, tay huơ gậy tre. Cẩm thấy vui, trèo trẹo xin hai chị cho một vai đào con. Chị Năm Quắn cho Cẩm đóng vai tỳ nữ theo hầu chị. Cẩm được chị bới tóc hai trái đào, thắt nơ hồng, lấy than vẽ chân mày, dặm phấn nụ, thoa son đỏ. Hai chị ra bộ hát cương. Sau khi Lục Vân Tiên Chín Hí đánh đuổi xong hai tên thổ phỉ chạy vô nhà, chị dang tay hô lớn: "Khoan khoan ngồi đó chớ ra. Nàng là phận gái, ta cũng là… gái luôn!", rồi xô chị Năm một cái thiếu điều bật ngửa. Kiều Nguyệt Nga Năm Quắn trách cứ: "Làm cái gì dữ vậy chàng?" Khán giả ôm bụng cười nghiêng ngả. Vậy mà đào Năm Quắn không giận, còn xuống giọng mời mọc: "Hà khê qua đó cũng gần. Xin theo cùng thiếp đền ân cho chàng. Gặp đây đương lúc giữa đàng. Của tiền chẳng có, bạc vàng cũng… hổng có luôn!" Rồi chị day qua, hô lớn: "Tỳ nữ Kiều Cẩm Nhi đâu, sao ngươi để ta nóng nực quá vậy? Quạt đâu?" Cẩm chạy tới, lép nhép: "Dạ, con đây… chị Quắn", rồi giơ tay, quạt xành xạch. Khán giả cười ré lên. Kép Chín Hí làm mặt nghiêm, bắt vô vọng cổ: "Tiểu thơ ôi, nay ta đã rõ nguồn cơn, không ai tính thiệt so hơn, mà nhớ câu kiến nghĩa bất vi thì đâu phải là anh ớ… ơ… hùng!" Khán giả vỗ tay, đập bàn tán thưởng đôm đốp.

Mùa gặt năm nay, Cẩm ngạc nhiên khi thấy vắng mặt chị Chín Hí và chị Năm Quắn. Bầu không khí không còn vui nhộn như mọi năm. Cẩm vô tư hỏi bà Sáu Phồng Tôm, sao không dắt chị Năm tới làm chung cho vui?

Nét mặt bà Sáu thoáng se lại, giọng khô hoảnh khó hiểu:

– Ối, cái con đó nó đâu thèm làm mấy cái chuyện cực khổ nầy!

Cẩm chưng hửng, muốn hỏi thêm, nhưng bà Sáu đã vọt miệng lảng qua chuyện khác. Điệu bộ khác thường của bà Sáu Phồng Tôm cũng như của đám đàn bà, khi có ai hỏi thăm chị Chín với chị Năm, khiến Cẩm linh cảm chuyện không hay. Cẩm buồn buồn thấy ra những thay đổi, những thiếu vắng. Cẩm bắt nhớ dáng dấp dễ coi, lời ăn tiếng nói nhưn nhuỵ có duyên của chị Năm. Lúc nào chị cũng tươm tất trong tấm áo bà ba màu sáng, quần sa-teng đen phủ gót ủi phẳng phiu. Hiếm khi thấy chị đi chân không. Mỗi bữa cơm nước xong xuôi, Cẩm tò tò theo chị bưng chén đũa ra cầu ao rửa. Xong việc, chị tháo guốc chà sạch bùn đất. Chị có tới hai đôi, một trơn một sơn đen vẽ cảnh sơn thuỷ, quai nhựa trong. Chị căn dặn Cẩm, nhớ thường xuyên mang guốc dép để chân khỏi bị phèn ăn nứt nẻ, vừa đau vừa khó coi. Thỉnh thoảng ngâm chưn trong nước muối cho da dẻ mềm mại. Chị làm Cẩm liên tưởng những bàn chân đàn ông đàn bà chai sần, chè bè xấu xí thường thấy chốn nầy. Không giống những ngón thon thả, móng cắt sạch sẽ, gót hồng mịn màng tiểu thơ của chị Năm Quắn. Có lẽ chị được sinh ra nhằm lúc bà mụ đương gặp chuyện vui, nên nắn vuốt chị cân xứng kỹ càng, gần như toàn hảo.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)