Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Những ngày của chúng ta có mùi buồn 2
Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Những ngày của chúng ta có mùi buồn 2

 

 

 

Chỉ còn mưa đứng mỏi gối tiên tri bên ô cửa
phía thánh đường một cái cây đang bị hoại tử
chỉ còn anh nhìn bóng mình chớp tắt như tín hiệu
một cơn ho trái khuấy rụng xuống nơi ngón tay di mê

Nhành đỗ quyên nở màu đỏ sốt ruột
bầu trời mất ý nghĩ trốn vội vào cuối hành lang
làm sao đặc tả được đám mây lơ đãng trong ký ức
khi những nỗi buồn không ngừng ký sinh và lớn lên

Thành phố ngày càng yếu ớt rồi em
ngã tư im lặng vào mộng du của cơn bão đốn mạt
làm sao nắm được tay em qua con đường đã mất tích
khi những cơn giông trên mái nhà mang bộ mặt hoài nghi

Những buổi sáng, những buổi trưa, những buổi chiều chứa đầy giấc ngủ của chúng ta
ly cà phê ám mùi thuốc an thần
chiếc bình gốm bay chậm trên da thịt anh
hối tiếc hoài mùi hương đã tàn phai

Đã lâu rồi không còn ai nhắc nhớ về kỷ niệm
những câu chuyện thoang thoảng bên khung rèm
cánh đồng cũ mí mắt thâm quầng
có xí xóa lỗi lầm của bóng đêm non dại

Những ngày mai, ngày mốt, ngày kia chứa đầy nỗi buồn của chúng ta
trong thành phố tiếng mèo kêu như tiếng khóc
giọng nói em trở dậy trên bức tường rỗng trắng
hình dung về thơm đắng cả cô đơn.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)