Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Chùm truyện chớp Tru Sa

1 bình luận ♦ 10.03.2014

 

 

 

Vết

 

Chẳng rõ bất cẩn hay vì cớ gì mà bố tôi đã làm nứt tường nhà. Thật ra đó cũng chỉ là một vết nứt vài centimet. Vết nứt chẳng lớn gì nhưng khá sâu. Điều đáng nói là vết nứt này lại nằm trong căn phòng trang trọng nhất ngôi nhà. Ghế tạc hình tứ linh, bình gốm cổ… Đều được xếp gọn gàng trong phòng. Thật quái ác khi vết nứt lại nằm chính giữa bức tường. Đúng là chẳng giấu được.

– Bố, có lẽ phải trát vữa để vết nứt liền lại.

– Như vậy bẩn lắm. Phải giấu nó đi.

Bố tôi lấy trong hộc tủ lá cờ thành tích mà ông có được ngày trước. Ông đóng đinh treo lá cờ đè lên vết nứt. Bố tôi ngắm nghía hồi lâu rồi mỉm cười. Vết nứt mất khỏi căn phòng và lá cờ thành tích kia có phần làm căn phòng trang trọng hơn.

Mấy người khách tới đều nhìn căn phòng với vẻ than phục. Vết nứt quỷ quái kia đã lặn sau lá cờ thành tích đó.

Khá lâu sau có một vài người tới nhà tôi chơi. Tôi không thích đám người này vì họ táy máy. Họ hay chạm tay vào các món đồ, thậm chí lật ngang lật dọc như đang tìm kiếm thứ gì đó. Bố tôi vốn là người hay phàn nàn nhưng ông chỉ im lặng.

Một cơn gió tạt qua, cánh cửa đóng sập lại. Cú sập khá mạnh khiến cả căn phòng rung chuyển. Các món đồ lắc lư rồi rơi xuống đất. Thật may là không thứ nào bị vỡ.

Lá cờ thành tích rụng xuống. Vết nứt lộ ra. Mọi cặp mắt đều dồn vào. Đến bây giờ tôi mới để ý thấy vết nứt đó khá lớn. Phần nứt đã loang rộng ra như một lỗ thủng. Hình như bên trong vết nứt còn có thứ gì đó. Màu sắc của nó ngược hẳn với màu đỏ thắm trên lá cờ mà trước đó rất lâu còn che chắn cho nó.

 

 

 

Chuyến đi

 

Gia đình tôi có một chuyến du lịch. Cha tôi lái xe, tôi ở ghế sau còn mẹ tôi, do say xe nên nép vào góc trong của chỗ ngồi.

Tôi nói “Không lâu nữa, con sẽ lái xe và tới cổng trời.”

Mẹ tôi nói, giọng uể oải “Con nên tới những nơi gần với mình nhất.”

Tôi nói “Cổng trời, trên đó có trời và con sẽ lên đó.”

Cha tôi nói “ Sẽ chẳng có gì đâu, chẳng bao lâu xe sẽ dừng lại vì hết xăng hoặc những con đường lởm chởm đá và những tên thổ phỉ sẽ cho con thấy mình chỉ là một gã khờ”

Mẹ tôi nói “Chuyến đi của con sẽ rất yên ổn nếu chọn một bãi biển hay một miền quê.”

Tôi nói “Cổng trời đang ở trước mắt con đây, nó còn ở xa nhưng một lúc nào đấy con sẽ bước vào.”

Cha tôi im lặng và qua lớp kính tôi nhìn thấy nụ cười nửa miệng “ Không chắc có cánh cổng, nếu có chắc gì nó đã mở, mà nếu mở, khi con bước vào, cánh cổng đó sẽ đóng lại và con sẽ ngã đau…”

 

 

 

Tiếng nhạc

 

Nhà tôi nằm sâu trong con ngõ chật chội hướng ra đường. Trước cổng là một cánh cửa sắt nhưng giờ nó đã hoen rỉ cả. Tôi rất ít khi ra ngoài và thường chỉ ở lỳ trong nhà.

Tôi rất mê thổi sáo. Vào những lúc yên tĩnh tôi thường mang sáo ra thổi. Mẹ tôi cũng rất thích tiếng sáo đó. Nhưng bây giờ bà chẳng còn nghe được gì nữa.

Anh chị tôi rất thích nhạc Rock. Anh tôi mê Scorpions còn chị dâu tôi thì lâu nay vẫn thần tượng Aerosmith. Họ luôn thích thứ âm nhạc đó và khi anh tôi mở Scorpions thì ngay lập tức chị tôi bật Aerosmiths. Âm thanh chan chát và tôi chẳng nghe rõ được giọng của ai.

Bố tôi thích nhạc đỏ, và ông luôn mở thứ nhạc đó. Ông bảo “Ôi thời chiến! Thời đại huy hoàng, thuở ấy…”

Em trai tôi thì vào mọi lúc đều nghe nhạc pop. Nó luôn đeo tai nghe và thứ âm nhạc đó hay dở sao chỉ mình nó biết. Em trai tôi ít lời, ngoài giờ đi học ra thì nó luôn ở trong phòng. Và tôi tin khi chỉ còn một mình nó sẽ tháo tai nghe ra.

Tôi không thể thổi sáo nữa. Căn nhà tôi quá nhỏ, một người nói lớn là cả nhà đều nghe thấy. Những bản nhạc thì lúc nào cũng vang lên, hoàn toàn không theo giờ giấc.

Quá lâu rồi tôi không thổi sáo, những âm thanh du dương đó giờ cũng chỉ loáng thoáng trong tôi. Người yêu thích âm điệu của tiếng sáo giờ chỉ còn mình tôi.

“Phải đi ra ngoài thôi. Ở công viên hay ngoại ô sẽ rất vắng người.” Ngày đó tôi thường thổi bài gì nhỉ, cái giai điệu nó thế nào đây. Tôi chẳng nhớ nổi nữa, nó đã lạc vào những âm thanh đa chủng. Tôi phải tìm lại nó. Tôi cần một nơi yên tĩnh, ngẫm nghĩ lại. Rồi tôi sẽ nhớ ra và thổi lên.

Con ngõ ngoằn ngoèo lại chẳng có đèn đóm gì nên rất khó đi. Người nhà tôi thường phải mò mẫm khá lâu mới vào được trong nhà. Tôi quá lâu chưa ra ngoài nên trong lúc rọ rẫm đã mấy lần vấp ngã và mấy lần cộc đầu vào tường.

Mãi một lúc sau tôi mới lần tới cánh cửa phía ngoài ngõ. Cửa đóng im lìm, bụi bặm thời gian đã nhuộm đen cánh cửa. Tôi mở khoá và gồng sức để đẩy cánh cửa ra. Nhà tôi thường dùng bóng đèn vàng. Cái bóng điện cũng lâu rồi chưa thay nên ánh sáng chỉ lập lòe như những vệt đom đóm. Lúc nãy lại đi trong con ngõ hồi lâu, mắt tôi dần quen với bóng tối thế nên lúc mở cánh cửa ra và ánh sáng tràn vào, tôi đã phải che mắt lại.

Có rất nhiều âm thanh vang lên nhưng nhất thời tôi vẫn chưa phân định rõ được. Mắt tôi ti hí. Khi đã thích nghi được tôi mới mở mắt thật to. Và, tôi nghe rất rõ tiếng còi xe hỗn loạn ở những con phố, các cửa hàng băng đĩa mở nhạc rất to, tiếng xe máy rú ga, các nhóm người ngồi ở quán bia cười nói bỗ bã, tiếng còi xe cảnh sát và còi cứu thương náo động cả thành phố. Còn tôi, vẫn đứng ở cánh cửa. Chẳng tiến ra ngoài cũng chẳng lùi vào trong.

bài đã đăng của Tru Sa


1 bình luận »

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch