Trang chính » Dịch Thuật, Kịch, Sáng Tác, Sang Việt ngữ Email bài này

Bữa Ăn Trưa Trần Trụi


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 28.02.2014

 

Michael Hollinger sinh năm 1962, Cử Nhân Âm Nhạc tại nhạc viện Oberlin Conservatory và Cao Học về Nghệ Thuật Sân Khấu ở Villanova University, nơi ông hiện đang giảng dạy khoa Kịch Nghệ.

“Naked Lunch”/ “Bữa Ăn Trưa Trần Trụi” viết năm 2003, trong tuyển tập Trepidation Nation: A Phobic Anthology gồm 16 vở kịch của nhiều kịch tác gia được yêu cầu viết cho Liên Hoan Kịch Humana và do Nhà Hát Actors Theater of Louisville trình diễn. Nền tảng âm nhạc vững chắc đã ảnh hưởng lên phong cách kịch nghệ của Hollinger. Ông nói, “Kịch là âm nhạc đối với tôi, những nhân vật là nhạc khí, những màn kịch là chương nhạc; nhịp điệu, tốc độ, và cường độ rất quan trọng; giai điệu và đối điểm luôn được xả hơi bởi những quãng nghỉ—nhịp, ngưng, và những khoảng cách ở giữa.”

“Bữa Ăn Trưa Trần Trụi” xảy ra trong một không gian có nhạc. Tác giả dùng những thuật ngữ âm nhạc như “beat” (nhịp) và “pause” (nghỉ) để tạo hiệu ứng. Người đọc có thể tự ngưng nhạc điệu trong đầu, hồi hộp trong một quãng lặng dài, gõ một vài nhịp điệu, hoặc cho âm nhạc trở lại trong quá trình tương tác và “xem” kịch.

 

Ánh sáng rọi vào Vernon và Lucy đang ngồi tại một cái bàn ăn nhỏ. Trên bàn có một bình hoa nhỏ cắm quá nhiều bông hoặc một cái bình lớn chỉ lơ thơ vài nhánh hoa. Một chai rượu vang đã khui sẵn. Vernon vừa chiêu đãi Lucy vừa tận tình thưởng thức món thịt bò bít-tết. Lucy kín đáo nhấm nháp một lõi bắp hấp.

Vernon: Larry nói toàn bộ màn trình diễn là giả hết. Nó nói thằng cha đó chỉ là kịch sĩ còn tất cả lũ cá sấu đã được huấn luyện rồi. Anh nói với nó, mày không cách nào huấn luyện nổi cá sấu! Đâu có như giống chó poodle mày có thể dạy đạp xe. Não tụi nó là não loài bò sát, già cả triệu năm. Nó chỉ biết, hay chỉ cần biết, là thịt mày có ngọt hay không thôi. Mà thôi, màn này cho thấy thằng cha này lén lút rình rập con cá sấu mẹ lúc nó đang bảo vệ tổ trứng. Mà nó bự kinh khủng- bự tới mức có thể nuốt chửng cái xe Buick. Còn thằng cha thì đúng là biểu diễn: (nhái giọng người Úc nói tiếng Anh) “Dễ sợ- coi hàm răng của nó kìa!” Nhưng chỉ-

(Anh ngưng nói, nhìn Lucy. Nghỉ. Cô đang cúi đầu ăn bắp, ngửng lên.)

Lucy: Cái gì.

Vernon: Sao vậy?

Lucy: Em đang nghe mà.

Vernon: Em không ăn miếng bít-tết của em.

Lucy: À. Không.

Vernon: Tại sao không?

Lucy: Em chỉ ăn bắp thôi.

(Cô lại nhấp nháp lõi bắp.)

Vernon: Miếng thịt bị làm sao?

Lucy: Có sao đâu.

Vernon: Vậy thì ăn đi. Ngon mà.

Lucy: Em.. .chẳng thà không ăn.

Vernon: Tại sao?

(Nghỉ)

Lucy: Em ăn chay.

(Nhịp.)

Vernon: Hả?

Lucy: Em không ăn thịt nữa.

Vernon: Từ hồi nào?

Lucy: Từ khi mình, anh biết đó, chia tay.

(Nghỉ.)

Vernon: Vậy đó hả?

Lucy: Ừ, thì-

Vernon: Em hết bồ với anh rồi đùng cái hôm sau em chuyển qua ăn đậu hũ?

Lucy: Em đã suy nghĩ điều này từ trước rồi.

Vernon: Lần đầu tiên anh nghe em nói vụ này.

Lucy: Ừ, thì em đã nghĩ tới chuyện này từ trước. (Ngưng. Lucy lại cầm bắp lên ăn, hướng Vernon trở lại câu chuyện.) Vậy thì thằng cha đó rình rập cá sấu mẹ…

Vernon: Có phải là vì anh không?

Lucy: Không phải.

Vernon: Có phải anh đã nói, đã làm điều gì khiến…

Lucy: Hoàn toàn không phải vậy.

Vernon: Em lúc nào cũng thích lên lịch những thứ anh sơ ý nói hay làm…

Lucy: Em chỉ làm một cuộc truy vấn nội tâm, thế thôi.

(Nhịp.)

Vernon: Truy vấn nội tâm.

Lucy: Về rất nhiều thứ.

Vernon: Và tâm hồn em nói với em là “đừng ăn thịt nữa.”

Lucy: Anh diễn tả như vậy làm cho việc này nghe thành ra ngớ ngẩn.

Vernon: Vậy thì cái gì, tâm hồn em nói cái gì với em?

(Nhịp. Lucy thở ra nặng nề và đặt cùi bắp xuống đĩa.)

Lucy: Em quyết định không ăn bất cứ thứ gì có mặt mũi.

(Nhịp.)

Vernon: Có mặt mũi?

(Anh đứng dậy, ra phía sau và nhìn xuống đĩa thức ăn của cô.)

Lucy: Vern…

Vernon: Anh chẳng thấy cái mặt mũi nào ở đây…

Lucy: Đâu cần phải làm lớn chuyện…

Vernon: Anh không thấy cái mặt nào hết. Bộ em thấy có cái mặt hả?

(Anh nhấc cái đĩa dí vào mặt cô.)

Lucy: Còn lý do khác nữa.

Vernon: Chẳng có cái mặt nào hết.

(Anh đặt đĩa xuống bàn lại.)

Lucy: Gần đây em đọc mấy thứ.

Vernon: Thứ gì?

Lucy: Thì anh biết rồi, tường trình y học…

Vernon: Ai mà tin vào mấy thứ đó.

Lucy: Ý anh là gì?

Vernon: Không thể tin được. Bữa thì y học nói là loại ngũ cốc này tốt- “Bạn muốn trường sinh bất tử? Ăn thêm ngũ cốc.” -bữa sau thì y học khám phá ra ngũ cốc có thể làm chết người.

Lucy: Muốn nói sao cũng được.

Vernon: Ăn nhiều ngũ cốc quá em sẽ lăn đùng ra chết.

Lucy: Rất nhiều loại bệnh là do ăn thịt mà ra.

Vernon: Như cái gì?

Lucy: Như là, vi khuẩn Listeria…

Vernon: Cái đó là ở thịt gà. Gà với gà tây.

Lucy: Hay là Bệnh Bò Điên.

Vernon: Bệnh Bò Điên? Bộ em- Cái đó lại càng- bệnh đó ở Anh, nước Anh mới có bệnh đó. Miếng thịt này không phải thịt ở Anh, cái này là thịt ở, không biết nữa, ở Kansas, hay… Wyoming.

Lucy: Ngay cả như thế,-

Vernon: Không phải. Bây giờ là em đang đặt chuyện đó.

Lucy: Không đúng. Em đã đọc một bài báo-

Vernon: Em bị hoang tưởng rồi, tất cả cái vụ này… Em biết nó là cái gì không? Biết không?

Lucy: Cái gì?

Vernon: Carnophobia.

Lucy: “Carnophobia”?

Vernon: Đó là từ ngữ hẳn hoi. Tra từ điển đi.

Lucy: Không phải là em mắc chứng sợ thịt.

Vernon: Em có biết chuyện này làm anh cảm thấy thế nào không?

Lucy: Thôi bỏ qua chuyện này đi.

Vernon: Hở?

Lucy: Mình đang vui vẻ…

Vernon: Anh mời em đến, làm món bít-tết ngon lành, cắm hoa, bày khăn ăn, tới cả hơn chín thước vải…

Lucy: Em cám ơn về mấy cái khăn ăn.

Vernon: … nghĩ xem anh khui chai rượu vang, xin lỗi… có thể sau đó tụi mình lại làm hòa trần như nhộng, như hồi trước.

Lucy: Thôi mình bắt đầu lại đi.

Vernon: Rồi em mắc chứng sợ thịt với anh.

Lucy: Được không?

Vernon: Ném vào mặt anh.

Lucy: Làm ơn đi mà?

Vernon: Bắt đầu lên lịch bắt bẻ mọi thứ…

Lucy: Em không hề có ý làm lớn chuyện. (Nhịp. Cô đặt tay mình lên tay Vernon. Anh nhìn cô.) Em thật sự không cố ý.

(Một quãng nghỉ dài.)

Vernon: Vậy thì ăn đi.

(Nhịp.)

Lucy: Vern… (Anh nhấc cái nỉa của cô, cắm ngập vào miếng bíp tết của cô, rồi dùng con dao của mình thẻo một miếng.) Tại sao em lúc nào cũng phải-

(Anh dí miếng thịt vào mồm Lucy.)

Vernon: Ăn thịt đi.

Lucy: Em không muốn ăn.

Vernon: Ăn thịt đi.

Lucy: Vernon…

Vernon: TÔI NÓI ĂN THỊT ĐI! (Họ rơi vào tình thế rất căng, anh với dáng điệu đầy hăm dọa, cô trông rất kinh hãi. Khoảng lặng kéo dài. Cuối cùng, Lucy há miệng cắn một miếng. Nghỉ.) Nhai. (Cô nhai khoảng mười lăm hay hai mươi giây.) Nuốt. (Cô nuốt. Tươi tỉnh. Không ác ý.) Ngon, đúng không. (Lucy gật đầu phục tùng.). Ngon và mềm. (Anh đâm phập nỉa vào miếng thịt của mình, thẻo một miếng và dơ lên cao.) Thấy không, chẳng có gì đáng sợ cả.

(Anh tợp miếng thịt và bắt đầu xẻo một miếng khác. Một lát sau, Lucy quay trở lại món bắp của mình. Họ ăn trong yên lặng tuyệt đối. Ánh sáng nhạt dần.)

“Naked Lunch- một khoảnh khắc đông cứng khi chúng ta nhìn thấy điều nằm ở cuối mỗi cái nỉa.” – William S. Burroughs

bài đã đăng của Michael Hollinger


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)