Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

nước mắt visine

 

 

Thôi!
Anh đừng ngước mặt lên trời toan hứng trộm những giọt nước mắt Visine
nặng đắng mùi nhân tạo
thị giác dấu con ngươi

đằng sau tấm màng thủng
trắng đen khó phân biệt căn nguyên
lời khẩn xin rỗng lòng thành biến Xử-Sở-Hoa-Hồng thành rừng gai địa phủ

con đường xốn tấy
mỗi sáng dẫu tròng mờ mắt cay
bụi phấn hoa gây mê đêm qua
em cũng tìm đến đúng nơi gạch dấu chéo

anh cứ đi đi về về giữa lời thề nghịch hướng
mỗi lần đến không quên nhỏ vào mắt em những dị ứng bất thường
trước hành lang anh giả vờ ôm đàn tạo dáng người đàn ông lãng mạn

nốt nhạc nhiễm loạn
sinh nẩy một linh hồn bệnh hoạn
mầm móng từ vô số hiệu ứng phụ
cơn ho sặc sụa gạt em vào sáng mập mờ những bài thơ rát khô nông nổi.

bài đã đăng của Lưu Diệu Vân


3 bình luận »

  • Đinh Huệ viết:

    có cảm giác như những câu thơ của Diệu Vân bị hút vào sự lan toả của cảm giác. Một lời thỉnh cầu mà cũng đan xen giữa nhiều trạng thái khác nhau: vừa tin tưởng,vừa nghi hoặc.Yêu, biết những mặt trái của người yêu, nhưng vẫn cứ lao vào.Tôi đồ rằng, cảm xúc ấy khiến người ta cảm thấy sốt lên, mù mờ và có thể rằng dường như mất cả phương hướng. Câu từ có sự mới mẻ, không bị gò bó. Nhưng đôi khi tác giả bị cuốn vào cảm giác nhiều quá, không làm chủ được ngôn từ. Có một vài câu chữ dường như đánh đố người đọc: “con đường xốn tấy” chẳng hạn. Gần đây, trong xu hướng chung, các tác giả thường muốn đem lại những cảm giác,những ngữ nghĩa mới cho ngôn từ, đó là một sự đổi mới đáng hoan nghênh, nhưng cũng không nên quá nặng về điều này. độc giả vẫn cần những câu thơ có độ sáng rõ bên cạnh độ cảm cao.

  • Lương Thư Trung viết:

    Rất tiếc, Tôi không cảm nổi những câu chữ vặn vẹo làm ra vẻ thơ như thế này. Phải chăng thơ hôm nay phải làm mới bằng cách cố viết cho người đọc đừng hiểu mình muốn viết gì ….

    “nặng đắng mùi nhân tạo
    thị giác dấu con ngươi”
    là gì?

    Rồi còn nữa:

    “con đường xốn tấy
    mỗi sáng dẫu tròng mờ mắt cay ”

    (….)

    “nốt nhạc nhiễm loạn
    sinh nẩy một linh hồn bệnh hoạn
    mầm móng từ vô số hiệu ứng phụ ”

    Hồn thơ đâu?!?

    Đành rằnh, theo Nguyễn Đức Tùng, “ngôn ngữ thơ nó khác ngôn ngữ văn”, nhưng khác không có nghĩa là vô nghĩa, khô khốc và vô hồn…

    Dù thời nào cũng vậy, thơ mà thiếu thần hồn, thiếu cái chất người, thì tôi tin dù tác giả có là thiên tài, cũng đành chịu chết về những câu gọi là thơ như vậy

  • Trần Thiện Huy viết:

    Cá nhân tôi ở vai trò Biên tập viên, đáng ra nên giữ một vai trò vô tư. Nhưng với tư cách một người thưởng ngoạn, tôi nhận thấy bài thơ này khá hay, ở chỗ nó đã khai thác được một cảm quan thông thường trong cuộc sống, và đã diễn dịch được cảm quan ấy qua ngôn ngữ để chuyển tải đến người đọc.

    Ngôn ngữ của bài thơ làm người đọc có cảm giác khó chịu, bức bối, chính vì nó là một bài thơ miêu tả những khoảnh khắc như vậy. Tình trạng mắt bị khô, cộm dẫn đến cảm giác bực dọc, không thể tập trung, dẫn đến những ý muốn mơ hồ và phi lý phải làm cái gì đó thật mạnh, thật quyết liệt để giải thoát, nhưng lại rối rắm không biết rõ là làm gì. Tôi nghĩ Lưu Diệu Vân đã rất thành công thể hiện được trạng thái tinh thần căng thẳng, nóng nẩy, bứt rứt giữa ngôn ngữ của người bị đau mắt, trạng thái phải nói, phải viết để dịu đi, để đè nén sự nổi loạn của thân thể. Và đó không phải là điều gì đáng ngạc nhiên, vì Vân là 1 trong những nhà thơ của chúng ta có khuynh hướng chú trọng đến những biểu hiện của thân thể, và tìm ra đằng sau chúng những bức xúc của ý thức con người.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)