Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Ẩn ngôn cho mùa
Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Ẩn ngôn cho mùa

 

 

 

Người mặc phẩm phục màu nâu đi dần vào những lùm cây
nấp sau mỗi trang giấy mùi mận chín lặng lẽ
canh chừng một giọng nói đã lão hóa
đứa trẻ leo xuống từ bầu trời
tâm trạng không yên ổn của một đám mây kiệt sức
với khuôn mặt gỉ sét, cơn mưa trở nên cũ kỹ

Đơn âm trắng từ cổ họng bầy chim sẻ
miêu tả về một bí ẩn, đang lấp lánh trong vết cào lên cánh cửa
bất chấp mọi khuynh hướng của thời tiết
những nụ mầm trương lên từ bóng tối
giấc ngủ vội vàng từ đêm hôm qua
giờ mở mắt nhìn vào mùi hương đang tan chảy

Tôi vẫn ở đây, em biết chứ
nhắc lại một cái bóng có làn da xám xanh và đôi môi nhợt nhạt
tôi vẫn ở đây, trong hàng cây được sinh nở từ trí tưởng
cơn đau trên ổ bụng của những chồi non
hồi hộp khóc với một niềm ân huệ
sau khúc hát trỗi lên mệt mỏi
em nhận ra mùa Đông đã hôn mê trong một lần tai nạn

Đi ra biển vào lúc này, chúng ta tháo mình trên từng con sóng
nằm xuống và tan rữa
tôi đã từng ở đây, trong nguyên vẹn em kí ức
trên bờ cát của một ngày mai trở lại
khu vườn được đào lên phơi khô
đang toan tính một ẩn ngôn mới.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)