Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

Căn Nhà Đầu Tiên của tôi.

 

 

Tôi dọn vào ngôi nhà có một phòng ngủ, hình như không phải vậy. Tôi cần nói cho rõ hơn một chút: đó là căn hộ một phòng, những người trẻ sau này họ gọi là Studio hay một cái Suite. Nghĩa là chỉ có một gian phòng nhỏ duy nhất cho tất cả sinh hoạt của một người trú ngụ. Từ ăn, ngủ, giải trí, vệ sinh, linh tinh. Tất cả chỉ có một phòng cho tôi xoay sở.

Bạn biết rồi đấy, cái Studio thì có được bao nhiêu diện tích. Nhưng tôi lại thấy hài lòng và ung dung sống ở nơi đó rất hạnh phúc. Nếu không có ai đòi nhà thì chắc tôi chẳng bao giờ muốn dọn ra. Để tôi tả cái nơi chốn đầu tiên tôi sống trong cuộc đời độc thân của mình cho bạn nghe. Nó tựa tựa như trong truyện “Ngôi Vườn Bí Mật” mà thời thơ ấu bạn được người lớn đọc cho. Nghĩa là chỉ có bạn được dón dén vào đó với tất cả tò mò và ngạc nhiên đến thảng thốt.

Đó là một căn nhà vòm, không có cửa sổ nhưng lại có đủ ánh sáng cho bạn nhìn thấy mọi vật chung quanh mình rõ rệt dù sáng, trưa hay chiều, tối. Vách tường được sơn bằng cái màu gì khó tả lắm nhưng có sắc hồng đậm ửng lên rất ấm áp. Nhiệt độ trong nhà lúc nào cũng ôn hòa. Đôi khi có tiếng hát văng vẳng từ bên ngoài vào, tiếng hát nhẹ nhàng như ca dao như tiếng ru trẻ thơ và luôn luôn là giọng của một phụ nữ. Tôi nghe quen tai đến nỗi khi tiếng hát vừa cất lên câu trước là tôi biết câu sau bà ấy sẽ hát thế nào ngay. Tôi cũng thính tai lắm chứ!

Căn nhà có lúc đứng im, có lúc chao nghiêng đi một cái nhưng tôi thì vẫn ung dung tự tại.

Căn nhà này có một điểm đặc biệt là chủ nhà cung cấp thực phẩm cho người ở trọ

Rất rộng rãi và miễn phí. Chắc bạn khó mà kiếm được ở đâu một người chủ nhà tốt bụng như thế này. Tôi đoán chủ nhà có liên hệ với cái bà hay hát đó. Chỉ có phụ nữ thì mới cư xử đẹp như thế chứ đàn ông họ hẹp hòi lắm, cho ai cái gì một chút là kể lể ngay.

Tất cả cái gì gọi là tốt đẹp thì tôi điều được hưởng: từ thức ăn bổ dưỡng cho thân thể, săn sóc sức khỏe y tế, đến sự dịu dàng, âu yếm, gượng nhẹ, ngọt ngào cho tâm hồn tôi. Tôi nhận được như một sự tự nhiên và chủ nhà không hề đòi tôi phải trả lại một chút gì.

Chỉ tiếc một điều, tôi chỉ có quyền ở đó trong một thời gian nhất định, tôi phải dọn ra. Tôi không ra thì người ta sẽ đập tường, mở một cái cửa ngay trên nóc nhà vòm đó, mang tôi ra ngoài để nhường chỗ cho một ai đó dọn vào.

Khi dọn ra thì tôi mới biết là trước đây anh tôi cũng đã từng trú ngụ ở đó, và em tôi, chính là “ai đó” sẽ dọn vào sau tôi.

 

 

Trần Mộng Tú

2/10/2014

bài đã đăng của Trần Mộng Tú


3 bình luận »

  • đặng thơ thơ viết:

    Epiphany! Một truyện chớp tạo thú vị ngay từ đầu ở cảm giác tò mò, lấp lửng, và gây bất ngờ ở cái kết. Một truyện chớp thật kỹ lưỡng, hoàn chỉnh, trong một ngôn ngữ tinh nghịch thông minh và thật tiết chế, đủ để dẫn truyện đi và tạo một lóe sáng, bừng tỉnh, như “epiphany” của Joyce, ở trong một câu kết duy nhất.
    Nhưng tính cách hiển linh của “epiphany” trong câu kết còn mang tính nước đôi nữa: nơi người kể tìm thấy ở cuối truyện và nơi độc giả nhìn ngược lại. Nhân vật biết được anh hắn đã sống ở đó và những đứa em sẽ lần lượt dọn vào. Người đọc thì còn bừng tỉnh ở một cấp độ khác: khái niệm về “nhà,” về phân biệt giữa trong/ngoài cơ thể, về thời hạn của sự sống, và một sự chuyển hướng suy nghĩ xảy ra ở phía người đọc. Tôi liên tưởng đế truyện ngắn “Một Người Ngồi Trong Ghế Bành” của Nguyễn Xuân Hoàng, về không khí gây hồ nghi tương tự giữa hai truyện, về tình huống chênh vênh do cách vận dụng ngôn ngữ, và về sự đảo nghịch ở cuối truyện, về cái thay đổi chỉ xảy ra trong đầu người đọc. Nhưng nơi Nguyễn Xuân Hoàng, cao trào ở đoạn kết là sự hư vô mang tính hiện sinh, cả thế giới truyện bị dồn ngược lại vào không gian tâm trạng của nhân vật chính. Nơi Trần Mộng Tú là sự nhập cuộc, sự mở ra của một cá thể, một trò chơi của thời gian.

  • Anhbasam Điểm Tin thứ Tư, 12-02-2014 | doithoaionline viết:

    […] Trần Mộng Tú: Căn Nhà Đầu Tiên của tôi (Da […]

  • thường mộng viết:

    Trong văn minh Thiên Chúa Giáo,đây là ngôi nhà đầu tiên;nhưng trong văn minh Việt,cũng như văn minh Phật giáo-đây chỉ là một trong những trạm dừng-trong muôn ngàn những trạm dừng,cho tiến trình đạt đến tự do.
    Xuân,cảm ơn khu vườn Da Màu.Cảm ơn những người viết đã cho chữ nghĩa có hình thái và sinh động.Cảm ơn Nguyễn Đức T̀ung với bài thơ vui vui,cảm ơn Trần Mộng Tú với căn nhà rất ngộ,cảm ơn Đặng Thơ Thơ với vòng hoa cho người cán bộ lão thành Nguyễn Du.Truyện Kiều là một tác phẩm dịch thuật-mang dép râu cho công dân “tốt” Thúy Kiều,cũng là một bước nhảy.
    Đa tạ.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch