Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Gờ, Tê, Vê, Hát, … Tết
Trang chính » Sáng Tác, Tạp văn Email bài này

Gờ, Tê, Vê, Hát, … Tết

 

Bạn bè giờ đây tứ tán khắp bốn phương trời, nghe cứ tưởng loạn lạc, không phải, mỗi người có một giấc mơ và một con đường, mà mục đích sống là tiến về phía trước, thế nên ai cũng lo bươn chải làm giàu. Hội ngộ gặp nhau trở thành chuyện hiếm. Chỉ có dịp Tết là tề tựu, nhưng cũng chỉ là tương đối đông đủ mà thôi. Sau những cái tay bắt mặt mừng là hàn huyên đủ thứ chuyện, trên trời dưới đất gì cũng bàn, đủ để vui, đủ để gợi lại những ký ức không thể nào quên, đủ để ngẫm ngợi, đủ để phấn đấu.

Mình ít ra ngoài nên mỗi lần đi đâu chơi thấy lạ là trố mắt ngạc nhiên, mà có xa xôi gì, ngay trong làng mới tức cười, thằng Tê bảo mi như Đông Ki ra thành phố ấy. Mỗi lần sum họp bạn bè cũng thế, mình chỉ biết ngồi nghe rồi cười hô hố như thằng dở người. Khen sao tụi nó gì cũng biết, gì cũng tường. Chúng bảo mi ngày nào cũng lên mạng mà mù bỏ mẹ chẳng biết thời cuộc gì cả. Thời cuộc gì trên mạng chớ, tao chỉ chăm coi thời sự 19 giờ thôi, mạng miệc chỉ toàn tin giật gân chém, giết, hiếp, ngồi tù, rồi phòng the, hở vú, lộ hàng ngấy tận óc, chuyện hay thì ít, tạp nham thì nhiều. Đúng ra thì đó chỉ là một phần thôi, chẳng qua là con sâu làm rầu nồi canh. Phải biết gạn lọc chớ! Ờ, phải, phải! Hết nói chuyện mạng ảo lại bàn chuyện đời thực. Được cái biết mình đau ốm triền miên nên mỗi lần về quê là thằng nào cũng ghé mình chơi không câu nệ ngày lễ hay ngày thường. Cũng may tụi nó hiểu ý mình chẳng phải quà cáp đường sữa làm gì cho phiền, chỉ cần nhìn thấy mặt nhau tay bắt mặt mừng cười hỉ hả với nhau cho đã đời, tợp với nhau ngụm trà, ly rượu, rồi tối trời ai về nhà nấy lo cho tổ mình được ấm êm, thế là nhất rồi.

Hát học xong cao đẳng cơ khí rồi vừa làm vừa học liên thông lên đại học, duyên trời đẩy đưa làm sao về làm việc tại một doanh nghiệp quốc phòng. Và giờ đây là sĩ quan đeo lon trung úy nhưng có thể sai khiến ông đại úy cùng phòng. Mình trố mắt bảo sao lại có chuyện ngược đời cấp dưới sai việc cấp trên? Hắn cười nói thời bộ đội làm ăn kinh tế chứ đâu phải như các cụ ngày xưa trận mạc đâu mi. Lão đại úy phòng tao hơn tao cả chục tuổi cứ ôm cái máy tính suốt ngày hết nghịch cái này rồi đến chọc cái kia chẳng biết gì mà làm. Ai đời, doanh nghiệp làm ăn kinh tế thế thì chỉ có nước dập mặt. Tao phải bắt tay chỉ việc nhưng rốt cuộc lão cứ thích vượt mặt, có mỗi bản báo cáo kế hoạch cho phòng mà lão cứ hết in đi rồi in lại, nhẩn nha suốt cả ngày. Hỏi sao lại thế thì lão bảo thế mới có việc mà làm cho mau hết ngày chớ, mới đủ điểm công ăn lương. Bó tay. Hắn cười hì hì, thời buổi nay chỉ đạo nhau bằng năng lực chứ không phải cấp bậc, mi hiểu không, tao dù thua lão hai sao nhưng lại là sếp của lão, tao là phó phòng mà lị, lão chỉ là nhân viên. À, ra vậy!

Mùa Tết, ai cũng thích lạnh, thêm tí mưa bụi lất phất nữa thì mới đúng là Tết. Lạnh để được ngồi gần nhau hơn, dù đài có báo rét đậm đến mấy thì vẫn thấy ấm áp. Nhưng nửa tháng giáp Tết trước đó thì ai cũng cầu được nắng nôi để giặt giũ phơi phóng đồ đoàn cho thơm tho sạch sẽ, để đến khi bánh chưng được nấu trên lò, gà luộc xong gài cánh chầu chực trên bàn thờ tổ tiên, nói chung là công việc đã xong xuôi chỉ còn chờ giao thừa thì ai ai cũng mong trời phả xuống cái lành lạnh cho Tết được ấm cúng. Ông trời đâu phải lúc nào cũng chiều lòng người, có năm Tết mà nắng cứ chang chang như giữa tháng sáu, nóng bức oi ả, chẳng buồn nhớ. Lạnh mới thích cái cảm giác ngửi mùi hương trầm trên bàn thờ không lúc nào tắt cho mãi tới lúc tiễn đưa ông bà. Mùi nhang phảng phất lan tỏa cùng mùi mứt gừng ấm nồng quyện trong hương trà nóng cộng thêm hương xuân, hương trời Tết ùa vào nhà, vào hồn, khiến con người ta thấy cảm xúc dâng lên khó tả. Đấy là cảm giác Tết nhất. Ngồi với nhau lại nhắc tới một thuở hàn vi chưa biết đến cái quần sịp là gì, con trai lớn tồng ngồng lủng la lủng lẳng mà bên dưới có mỗi manh quần mỏng, đi chơi với đám con gái ngượng thấy bà.

Mới đó mà mau thiệt mau, hầu hết đã thành cha, thành mẹ cả rồi. Riêng vợ chồng thằng Vê thì chưa có mụn nào. Mỗi dịp Tết về hỏi chuyện là lại thấy nét buồn phảng phất trên khuôn mặt chúng. Mình cũng dám bạo gan động viên cứ từ từ đi, tại chưa đến lúc đó thôi, ba mẹ mình ngày xưa phải đến sáu bảy năm mới có mình, tụi bây mới hai ba năm có đáng gì mà phải lo. Nó cũng ậm ừ qua chuyện. Thằng Tê bảo mi trai tân thì biết đếch chi chuyện… Mình cười trừ, ừ ha. Thằng Hát đệm vô rằng ngày nay chuyện đẻ đái dễ hơn bao giờ hết, chị gái không có trứng thì có thể cấy trứng từ em gái, ở phòng tao một cặp vợ chồng 15 năm không có con nhưng nhờ y học can thiệp thì bây giờ sinh được con cứ mừng như cha chết sống lại. Còn muốn sinh con trai hay con gái thì qua Sin-ga-po là chắc ăn, người ta sẽ chọn tinh trùng và trứng đúng loại đảm bảo thành công là tuyệt đối. Có cả chuyện đó nữa ư? Chứ sao!

Vê làm chỉ cầu đủ xài, hai vợ chồng một tháng đủ chục triệu bạc vừa đủ ăn tiêu dư dả. Nội ngoại của tụi nó đều thoải mái về kinh tế nên không phải lo phụ cấp cho các cụ nữa. Mình nói đáng ra phải tranh thủ làm thêm nhân lúc còn trẻ khỏe để tích lũy cho con cái sau này chớ. Nó bảo đến đâu hay đến đó. Vê thường xuyên nhậu lắm, mỗi lần nhậu về say làm vợ cứ tưng tức làm sao ấy, đá thúng đụng niêu oang cả lên. Hắn cởi truồng đứng giữa nhà rồi bảo vợ muốn đánh đấm gì thì mặc sức. Thế là hai đứa cùng cười xòa hết giận nhau luôn. Được cái Vê hiểu tâm can bạn bè, thường bênh vực kẻ yếu, sống hòa đồng nên cà phê cà pháo sáng chủ nhật nào cũng làm đầu trò, bởi vậy mà thường được lòng đám bạn, ai cũng nể và quý hắn lắm. Ngày xưa khi tụi mình chưa biết gì thì hắn đã thừa tài lanh lợi, học giỏi rồi, toàn đại diện trường đi thi học sinh giỏi huyện. Suốt thời gian đi học là chuyên làm cán sự lớp vì tầm hiểu biết và nhanh nhẹn nên thầy cô và bạn bè rất tin tưởng. Không hiểu sao nó không phát huy cho thỏa sức một thời tuổi trẻ trong đời. Sức trẻ đâu có thể giữ mãi được. Thôi thì bỏ qua vụ sách lược của thằng Hát. Thằng Vê sau những tháng ngày hãm phanh để chay tịnh, rời bỏ mát-xa, bia hơi, thịt chó, chăm thể dục thể thao, thăm khám thường xuyên, bốc thuốc bốc thang, vợ chồng dành hết thời gian rảnh rỗi cho mặn nồng. Trời có mặt trời và mặt trăng nữa mà, nên vợ nó cũng bầu bì, Vê mừng rơn hơn nhặt được châu báu, nhưng cũng chẳng quảng bá gì cho lắm, chỉ tin cho một vài người thân quý. Mừng cho cu cậu giờ sắp được làm bố, đi ăn giỗ tổ họ tộc không còn phải e dè ngồi chiếu dưới nữa rồi.

Thằng Gờ thì khác, hồi đi học thì cũng thường thôi. Nhưng bước ngoặt của những năm cuối cấp ba, rồi đại học biết giành thời gian để học tập và làm thêm, tích lũy kiến thức lẫn kinh nghiệm nên có một chỗ làm rất tốt lương lại cao. Hắn bằng cấp đầy mình, đi nhiều, thậm chí rất thường xuyên công tác nước ngoài. Nhưng mỗi lần hàn huyên thì ít nói lắm, càng không nói nhiều về bản thân và công việc, hỏi thì nói không thì thôi, rất chi là qua loa. Hắn chỉ hay cười thôi, được cái là không cười hô hố dở người như mình. Nhưng mỗi lần cất tiếng thì ai cũng chú ý, nói tóm lại là ít phát ngôn nhưng hiệu quả. Có dạo mình ca cẩm thì hắn bảo sướng khổ là do mình cả, số má gì. Đến giờ mình vẫn ngẫm ngợi và đúng là chẳng sai tẹo nào. Biết mình chán đời nhưng hắn chẳng hỏi han chi nhiều, chỉ thi thoảng gặp nhau thì kể cho nghe người này cụt hết tay viết lách bằng chân, người kia liệt nằm một chỗ cầm bút bằng mồm, hay có người bị xương thủy tinh nhưng lại là hiệp sĩ công nghệ thông tin, vân vân và vân vân. Mình à một tiếng rồi nghe đâu da gà cứ nổi rân rân khắp người, đúng là thằng cha này đang bày kế khích tướng đây. Mình bị trúng kế từ dạo đó, khôn thêm từ dạo đó, đứng lên từ dạo dó.

Trong công việc thì khỏi phải nói, từ sếp đến đồng nghiệp đều phục lăn Gờ sát đất. Mỗi tội là ít giao lưu bạn bè. Mình hiểu, chí hắn khác người thường, muốn làm Bill Gates thứ hai nên cày với gã computer hăng lắm. Độ tập trung của hắn cực cao, khả năng tự lập tốt, mình thích hắn nhất điểm đó. Mà một khi giành thời gian cho sự nghiệp rồi thì lấy đâu mà bù khú với bạn bè. Đâm ra nhiều thằng không ưa. Mình thì ngược lại, tin hắn có thể làm nên nghiệp lớn nên chẳng than phiền gì cá tính của hắn, còn phải học hỏi hắn nữa là khác. Chưa đến 30 nhưng đã là trưởng nhóm kỹ thuật của một công ty phần mềm có tiếng thì đáng để người ta cảm thấy ngưỡng mộ lắm chứ. Cách dạy con của hắn khá là hay, chẳng thấy nó quát mắng hay đánh đập con cái bao giờ nhưng chúng vẫn cứ ngoan và lanh lợi. Đúng là nhỏ nhẹ mà hiệu quả. Hắn sống rất được lòng vợ, hắn bảo nhất vợ nhì trời mà lị, ngoài công việc thì thời gian còn lại hắn dành hết cho việc chơi với vợ con, mặc kệ bạn bè kéo nhau tăng hai, tăng ba. Hắn sống có chừng mực, chỉ cà phê cà pháo nhậu nhẹt với những người hắn nể trọng. Được cái những thằng bạn thân từ hồi có mỗi manh quần đùi là hắn không bao giờ quên.

Mới Tết đó mà lại Tết nữa. Ba trăm sáu lăm ngày cứ tưởng là dài dằng dặc nhưng nhiều khi như một cái chớp mắt thiệt mau. Tết nhất nhắc con người ta tìm về với nhau nối lại những ngày xưa cho thêm rộng vòng thời gian, nối thêm vòng đời không cạn. Tết. Lòng người hướng về cố hương, nhớ về cố nhân. Thắp nén nhang lên bàn thờ, bỗng chốc thấy cuộc đời được mất ẩn hiện đâu đó khiến người ta vẫn cứ phải khám phá, phải bươn chải. Vui vì còn được cười đùa bên nhau, lại mường tượng đến những đứa còn vắng mặt, đứa về với đất, đứa theo tiếng gọi cơm áo gạo tiền đang lẫn quất nơi phương trời ngoại quốc.

Năm nào cũng thế, phải rủ nhau cho thật đông đủ để đi đến nhà thằng Huy. Học và chơi với nhau suốt gần mười hai năm trời, từ hồi chưa mọc lông nách đến lúc biết đi tán gái, nhưng nó đoản mạng mất sớm vì ung thư đường ruột khi tuổi đời mới ngoài hai mươi. Đúng ngày cuối năm của mười năm trước, khi đâu đâu cũng rộn ràng hàn huyên bên mâm cỗ tất niên thì cả nhà nó chẳng còn lòng dạ nào mà Tết với nhất: cu cậu nhận tin dữ phải nằm viện, buồn không thể tả. Thì thử đặt mình vào nó xem, không buồn mới lạ! Kéo nhau vào động viên nó trước giờ đón giao thừa, không còn nhận ra bóng dáng đứa bạn hiền lành ngày nào nữa, nhìn nhau, có nói gì cũng bằng thừa.  Ai đó cứ ca cẩm giày dép cũng có số huống chi người. Sao lại oái oăm vận vào đời nó, cu cậu nhỏ con nhất, hiền lành nhất, ít nói nhất. Hồi còn sát cánh bên nhau, hễ ai bôi dầu gió vào lỗ rốn mỗi khi bụng đau là nó nạt đừng bôi chỗ đó ung thư ruột đấy, ba tao dặn rồi. Trời đất ơi… Nó học hành không giỏi giang nhưng ngoan đáo để,  là con trai chính cống nhưng từ nhà ra ngõ toàn gọi bẹp, ai cũng quý. Hồi mới vào đại học, ham học lắm, đến nỗi bụng đau dai dẵng nhưng cứ giấu người thân. Tang lễ, ông trưởng thôn đọc điếu văn không ai cầm được nước mắt. Đêm ở nghĩa địa, mấy thằng bạn thân cứ bập bùng guitar bên ánh nến cạnh mộ nó, mấy đêm liền khóc, rượu, đàn, hát.

Lần nào tới thăm, thằng Vê cũng đại diện thắp hương lên bàn thờ lầm rầm khấn thầm như thể chuyện trò với nó. Không biết nó có chịu về “họp lớp” không? Và lần nào cũng thế mẹ nó cứ thút thít mắt ngấn lệ. Mình thì chỉ biết ngoảnh mặt đi nơi khác không dám nhìn, nếu không là cũng òa khóc cho mà coi. Những dịp tất niên hay gặp mặt đầu xuân đều mời anh trai nó đến chơi cùng, coi như là người trong hội vậy. Thằng Tê lần nào cũng thế: để riêng cái bát và đôi đũa cạnh ly rượu hoặc ly bia xem như có Huy ngồi cùng. Sau một vòng cạn ly là lại chia cái ly của cu cậu ra thành những phần đều nhau, thằng Tê bảo đó là “lộc” ai cũng phải uống. Lần đầu tiên nghe thằng Tê nói thế mình khá ngạc nhiên, lạ lẫm nhưng cũng tự hiểu được. Chợt nghĩ Tê nó sâu sắc quá, tình cảm hơn mình tưởng. Có thằng bạn như thế có khi nào dưới ba tấc đất Huy cũng cảm thấy ấm lòng. Linh hồn người bạn chắc cũng lẫn quất đâu đây, có khi nó ngồi cạnh tôi mà không biết. Nhiều đứa nằm mộng thấy nó về, có thằng làm đám cưới không mời anh trai nó (giờ đã là người của hội lớp), đêm trước hôn lễ chợt nằm mơ thấy nó, thế là chợt nhớ ra rằng quên, vội cấp tốc đưa thiếp mời liền. Huy mà còn sống thì có thua gì chúng tôi, cũng sẽ cưới vợ sinh con như bao đấng mày râu khác. Cầu mong cho nó ở thế giới bên kia cũng gặp được người thương, mai đây chúng tôi cùng về bên đó hàn huyên khi tuổi đã già, còn nhiều chuyện để nói lắm, hỏi nó những năm tháng qua đã làm gì ở đâu, con cái ra sao, có phải chết là hết đâu. Còn bây giờ chúng tôi cùng chạm vào chiếc ly không người cầm, cùng uống hết những tình thâm. Đã nhiều năm trôi qua rồi nhưng chưa bao giờ quên. Và những lần hội ngộ như thế mình vẫn thường dạo đàn guitar rồi hát:

Rung tiếng tơ gọi bước chân người xa xứ
Bạn bè ơi nơi phương xa đêm hằng nhớ
Tiếng đàn tôi vọng những đêm trăng
Gọi hồn người dưới đất đến ngồi chung
Buông dạt dào những ca khúc tình nhân.

Thì vẫn cứ là bạn thôi. Mình hát thế  cho những điều định nói với Huy mà không kịp.

 

 

Nhân Trạch Xuân

bài đã đăng của Nhân Trạch Xuân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)