Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Mây mù

0 bình luận ♦ 31.12.2013

 

 

Tôi thường có thói quen dậy từ rất sớm và pha cho mình một ấm trà. Quanh năm tôi chỉ uống loại trà sen đóng gói. Thứ trà này cố nhiên chẳng ngon lành gì và tôi uống nó cốt chỉ để tỉnh táo hơn. Thỉnh thoảng, tôi mua thêm chút hoa nhài hoặc hoa cúc thả vào ấm trà để thay đổi hương vị.

Trà trong ấm đã hết và tôi pha thêm ấm mới. Tôi hớp một ngụm trà rồi nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. Loại đồng hồ điện tử, chạy số nên khi chạy không phát ra tiếng. Tôi không cài chế độ báo thức vì hệ đồng hồ này chuông báo rất lớn.

– Mới năm giờ, hẵng còn sớm.

Tôi uống chút nước trà còn vương lại dưới đáy cốc rồi với lấy chiếc điều khiển. Kênh Star Movie đang chiếu một bộ phim hình sự.

Mặt trời bắt đầu lên cao. Đã thấy thấp thoáng vài mảnh nắng. Tiếng gió lùa vào cành cây nghe râm ran. Bắt đầu có tiếng chổi của những người quét rác.

Anh trai tôi tuổi Sửu. Theo như những gì ghi trong lá số tử vi thì anh trai tôi là người siêng năng và ít khi gặp thuận lợi trong công việc. Kí ức về người anh thuở thơ ấu không có gì quá đặc biệt để có thể lưu trữ như chưng cất một loại rượu quý. Anh trai tôi tuổi sửu, có thể lực rất tốt và hai nắm đấm kia thì đã không ít lần cứu nguy cho tôi – Đó là những gì duy nhất về anh trai mà tôi còn nhớ.

“Nơi đây không dành cho anh” – Anh trai tôi nói vậy và xách balô rời khỏi nhà. Không có một bữa tiệc hay một lời từ biệt ướt át nào trong ngày hôm đó. Những cái vỗ vai, bắt tay hay sướt mướt hơn là một vòng ôm thật chặt đều không xảy ra. Thậm chí một cái nhìn dai dẳng bám theo cho tới khi mọi thứ về anh trai chỉ còn lại những dấu chân cũng không có. Ngày hôm đó anh ấy mở cửa bước ra còn tôi thì đi ra để đóng cửa.

Anh trai tôi không nói mình sẽ đi đâu và tôi cũng không hỏi. Đã nhiều năm trôi qua, tôi không nhận được một lá thư hay tin tức nào của anh ấy. Tôi cũng không có ý định tìm kiếm. Nhà tôi ở đây, ở cái thành phố mang tên K này.

Số tiền tích góp được và thêm một chút vay mượn đã giúp tôi mở một quán giải khát. Quán của tôi có cả café, trà và đồ ăn nhanh nên luôn đông khách. Quán giải khát chỉ có một tầng, công việc được giao cho những người giúp việc nên tôi khá rảnh rỗi. Diện tích gian phòng không lớn, cũng không được xây thành những buồng nhỏ nên tôi có thể nghe lỏm được vô khối chuyện. Để tiếp cận các câu chuyện được nhiều hơn tôi có thể vờ đi qua hoặc viện lý do cần phải xem xét vài chỗ để có dịp sẽ tân trang lại. Nếu chắp nối các mẩu chuyện đó, dụng công thêm một chút thì rất có thể tôi sẽ có được một cái cốt để viết ra vài truyện ngắn. Suy nghĩ chỉ tới đó là ngừng lại. Sự mơ mộng không cần thiết cho tôi.

Những người khách tới uống nước và họ chỉ tán ngẫu một vài câu. Họ không lắm lời và hiếm khi cười rú lên hay làm một điệu bộ gì hài ước nhằm tạo ra những tiếng cười. Họ luôn thay đổi chủ đề, mỗi người hướng về cái chủ đề đó. Những đề tài luôn luôn thay đổi và họ ít khi gắn chặt nhau vào cùng một vấn đề. Nỗi trống trải chen giữa các câu chuyện và phân tán mỗi người họ.

Chẳng chỉ ở quán của tôi đâu mà quán nào ở nơi đây cũng vậy. Kể cả các quán bia vỉa hè cũng chẳng bao giờ xôn xao tới mức gây ra những tiếng ồn. Các vị khách tới quán gọi đồ uống, nói dăm ba lời rồi đứng lên trả tiền. Cũng có những đôi tình nhân tìm đến đây. Không khó để có thể bắt gặp những thân hình quấn chặt với nhau trên băng ghế nhưng dù những chuyện như vậy hay ghê gớm hơn xảy ra thì cũng chẳng ai than phiền gì. Tôi sẽ ở đó, lướt qua rồi bỏ mặc họ.

Cánh cửa mở ra, có hai vị khách bước vào. Sau khi tìm được chỗ ngồi họ bắt đầu gọi nước uống.

Khá lâu về trước tôi từng làm bảo vệ cho một trường đại học ở thành phố. Công việc phân theo từng ca, tôi làm ca sáng và tối. Hệ trường đại học có phân bố nhiều chuyên ngành. Cũng như hầu hết các trường đại học, ngôi trường này cũng có ký túc xá. Ca sáng tôi trực ở ngoài cổng, tới tối thì được phân đi kiểm tra khóa cửa của những phòng học. Tôi không thân với ai trong đội bảo vệ và họ cũng không quá lắm lời. Bảo vệ ở cổng thì xem xét giờ giấc để khóa cổng, còn bảo vệ ở bãi trông xe thì ghi vé và ít lâu lại đi kiểm tra những hàng xe. Không có ấn tượng gì trong quãng thời gian làm việc ở trường. Mẩu chuyện thường ngày giữa tôi và những người bảo vệ chỉ dừng ở những câu chào hỏi thông thường.

Trường học rất ít khi tổ chức những hoạt động ngoài trời và tôi thấy rằng thứ phong trào đó rất mau lắng xuống. Các giáo viên không quan trọng gì ở những buổi ngoại khóa thế này còn những sinh viên, bất kể năm thứ mấy thì chỉ tham gia khi có người nhắc tới chuyện điểm danh. Có một vài nữ sinh đã cười với tôi, và tôi cũng mỉm cười như một lời đáp lễ. Tất cả luôn dừng lại ở những cái nhìn. Vào những ca tối tôi thường đi quanh sân trường. Các cột đèn ở sân trường rất sáng nên tôi không cần mở đèn pin. Tôi có thấy vài đôi trai gái. Ai quen mặt tôi thì mở lời chào. Tôi gật đầu hoặc đáp lại bằng một câu chào tương tự như vậy. Và chúng tôi đi qua nhau.

Cửa sổ ký túc xá sinh viên không lắp kính. Vào mùa đông hay khi trời chuyển mưa cánh cửa sổ thường được khép lại còn thì nó luôn được mở ra. Ô cửa được che chắn với bên ngoài bằng những thanh sắt dài được xếp xen kẽ. Mỗi khi nhìn lên cửa sổ tôi lại thấy những bóng người. Nhìn từ xa những hình người đó trông nhợt nhạt và một phần nào đó tan chảy vào mảnh sáng nhạt nhòa của ngọn đèn hành lang.

Những chiếc bóng lướt qua cửa sổ rất mau, nhiều khi khững lại và ở yên một chỗ. Nhưng dù là thế nào, một cái bóng đứng yên, nhiều cái bóng di động thì tất cả chúng cũng mù mờ và như một chỗ trống mà không nhà thong thái nào dám đặt để viết đầy.

Khóa sau ra và khóa mới vào. Tôi vẫn luôn thấy bóng người với những bước đi chậm chạp trên những ô cửa sổ của khu ký túc. Họ lặng lẽ đi và lặng lẽ bị lãng quên.

Hôm nay là chủ nhật và tôi dành riêng ngày hôm đó để dọn dẹp nhà cửa. Tôi thức dậy từ sáng sớm, và đó là một thói quen. Vệ sinh thân thể xong xuôi, tôi pha một ấm trà. Tầm bảy giờ sáng tôi mới bắt đầu dọn dẹp. Theo như lịch trong ngày thì sau khi lau dọn nhà cửa tôi sẽ đi chợ, tới chiều thì sẽ tạt qua các cửa hàng để mua thêm máy xay café. Máy xay ở quán đã bắt đầu hỏng hóc.

Mất khá lâu tôi mới lau dọn xong căn phòng. Những cỗ bàn ghế, chăn màn đã cũ và bắt đầu ngả bạc. Chiếc tivi Sony dù vẫn chạy tốt nhưng trên màn hình đã xuất hiện những vết xước và vài núm bật ở điều khiển đã tụt hẳn vào bên trong. Tôi vào buồng tắm, bật máy giặt và thả vào đó những bộ quần áo bẩn. Phòng trong và ngoài tôi đã lau dọn sạch sẽ và giờ chỉ còn tầng trên. Đã rất lâu rồi tôi không muốn đặt chân lên tầng trên cùng. Trên đó là một phòng bỏ trống và được dùng làm nhà kho. Phòng có một cánh cửa dẫn ra lan can. Cánh cửa cũ mèm, đôi chỗ còn tróc thành những mảng lớn. Tôi kéo chốt rồi đẩy cánh cửa.

Mùi ẩm mốc và bụi bặm của căn phòng khiến tôi khó thở. Tôi ho vài tiếng. Những chiếc bàn ghế ngổn ngang trong gian phòng, có một vài hòm gỗ đặt phía trong. Gian phòng này ngày trước là phòng của cha, tôi với anh trai hay chạy lên đây chơi, đó là lúc còn nhỏ và cũng là thời gian đầu khi chuyển tới thành phố này. Tôi và anh trai thường chơi cá ngựa, cờ tướng và bài Tarot. Tôi đứng lại một lúc lâu ở tầng trên. “ Bao lâu nhỉ, mười năm ư ?” – Tôi không nhẩm ra ngày tầng phòng này vẫn còn sáng sủa bởi tiếng người và những ngọn đèn tuýp. Loại bài Tarot rất linh nghiệm nhưng tôi và anh trai không hề có ý định dùng nó như một quẻ bói về số mạng, tôi chỉ thích thú với các hình vẽ trên những lá bài đó. Có một lá bài trong đó tôi đã rất thích, hình như là The Emperrot, Hanged Man, hay… tôi chẳng nhớ nổi nữa. Nhưng một phần nào đó trong lớp kí ức nhạt nhòa đã không ít lần nhắc nhở tôi về kỷ niệm với một lá bài. Những hình vẽ trên lá bài có kích cỡ như con tú lơkhơ đó luôn khiến tôi phải dừng chân. Đó là một phần lẩn khuất trong quá khứ, dường như nó có sự gắn bó rất lớn và liên quan phần nhiều tới anh trai tôi. Tôi đứng lặng một chỗ, lớp ký ức đó vẫn đang chạy trốn. Tôi dừng dòng suy tư lại rồi ra khỏi phòng.

Anh trai tôi đã đi rồi, anh ấy tuổi trâu và nhiều lần giải vây cho tôi bằng những vết sẹo. Chỉ nhiêu đó là đủ tôi biết rằng mình cũng có anh trai và từng có thời gian sống bên anh trai.

Tôi đóng cửa phòng và đi xuống lầu. Công việc của chiếc máy giặt đã xong và những tiếng rè rè đã ngừng lại. Chiếc đồng hồ điện tử ghi 09 : 15 : 35

Mặc thêm một chiếc áo mỏng và cái quần dài, tôi lấy một số tiền vừa đủ rồi ra ngoài. Đã tới lúc phải đi chợ để chuẩn bị cho bữa trưa.

Thành Phố K. rất ít khi xảy ra những xung đột hay tranh chấp gì quá lớn và mang tầm vóc của một vụ trọng án. Cố nhiên tôi vẫn nghe thấy việc mất trộm, hỏa hoạn hay một vụ tai nạn xe cộ. Những tin tức hay thậm chí là việc tận mắt nhìn thấy suy cùng cũng chỉ là những chuyện phiếm ngoài lề. Tôi nhìn thấy nó, rồi bỏ qua. Công việc của tôi là quản lý cửa hàng chứ không phải một nhân viên có quyền lực trong đội phòng chống tệ nạn.

Quán của tôi nằm gần với trung tâm thành phố. Bên cạnh có những quán ăn và cửa hàng khác nhưng đó không phải là điều tôi muốn dông dài. Đi thêm khá xa nữa, qua con đường đất sẽ ra khỏi thành phố. Không có một miền quê nào ngoài đó mà chỉ có một đại lộ dẫn tới những thành phố khác, được gọi là hàng xóm của thành phố K. Nhiều người ở thành phố tôi đã di cư sang đó, họ ở đó và không bao giờ trở về. Tôi chưa một lần rời khỏi thành phố K, những gì về thành phố bên cạnh hoặc các thành phố xa hơn tôi chỉ biết trên các trang tin tức. Và tôi biết những thành phố đó dù rất to lớn nhưng xung quanh luôn có những mối đe dọa, thậm chí rằng ngay cả khi lái xe, ăn tối hay ngồi trong nhà vệ sinh thì ai cũng nơm nớp lo rằng bất kỳ lúc nào cũng có một nòng súng chĩa về phía mình. Những thành phố đó luôn di chuyển còn thành phố chúng tôi thì câm lặng và sự câm lặng đó mang lại bình yên.

“ Mang cho tôi một ly cam vắt.”

Một người khách nói và tôi khẽ gật đầu, chuẩn bị các nguyên liệu để ít phút sau sẽ mang ra.

Quán giải khát đặt hướng ra đường. Có một lớp cửa kính chắn với bên ngoài. Ngồi ở trong quầy, nhìn ra ngoài tôi có thể thấy mọi chuyển động của xe cộ, con người hay những chiếc lá rơi. Đó chỉ là một sự mô phỏng khác của lớp kính ngăn cách. Rõ ràng là tôi thấy họ, thảng hoặc lúc nào đó lặng im vì một thân hình quen thuộc, thậm chí một cái kẹo bông hay một tiếng huýt sáo vụng về nào đó. Nhưng mọi thứ còn mờ nhạt quá và tôi chỉ thấy vậy thôi. Trí nhớ tôi không được tốt, tôi cũng rất ngại khi phải dừng công việc của mình để chui vào buồng tim, tìm về thế giới ký ức. Và vì thế tôi vẫn phải ngỡ ngàng khi nhìn thấy những vật quen.

“ Ở đây có thuốc lá không?” – Một vị khách hỏi.

“Quán của tôi chỉ có nước giải khát, café và đồ ăn nhanh.”

“ Quán này mở lâu chưa.”

“ Cũng lâu rồi, ông gọi thêm gì không.”

“Này anh” – Người khách vò đầu – “ Con trai tôi bỏ nhà đi đã nửa tháng nay. Ngày nào tôi cũng để phần cơm cho nó…”

Tôi không nói gì.

“ Canh rau rút, thịt kho tàu với hai quả trứng ốp, một đĩa đậu rán cùng nước mắm. À tôi vẫn nấu sẵn một nồi cà ri gà.”

Tôi vẫn giữ sự im lặng của một con ma nơ canh. Người đàn ông kia lại vò đầu.

“ Theo anh thì nó có thể đi đâu ? Nó bướng bỉnh thật đấy nhưng vẫn chỉ là một đứa trẻ…

Tôi ngoảnh đi.

“ Này anh…” – Câu nói chỉ vang tới đó thì dừng lại. Tôi cách ly mình khỏi sự rỗi hơi của người khách bằng cách mở cuốn sổ thu chi và nhẩm xem hôm nay bán được bao nhiêu hàng.

Người khách đó đánh mắt quanh quán rồi đưa điếu thuốc đang kẹp ở ngón tay lên miệng, rít một hơi sâu. Điếu thuốc đã chạm tới ống lọc, ông ta không nuốt được thêm chút hơi thuốc nào. Vị khách đứng lên thanh toán và kết thúc sự có mặt mình ở đây bằng cái vò đầu.

“ Nào, dọn dẹp bàn rồi mang cốc đi rửa đi.” – Tôi nói với bồi bàn. Cô ta gật đầu và bắt đầu công việc của mình.

Những gì về cha tôi giờ chỉ còn lại những món đồ lưu niệm. Thứ duy nhất tôi có thể nhìn thấy ông là bức ảnh trong khung kính đặt trên bàn thờ. Không có thêm một tấm ảnh màu hay ảnh phục chế nào. Ảnh chụp từ hệ máy ảnh đen trắng, qua nhiều năm các lớp màu trên đó rã dần ra và biến thành những khoảng trắng. Vài khối hình trên gương mặt cha đã rụng xuống và cặp mắt đôn hậu ngày trước cũng mờ đục vào cái màu trắng đó.

Tôi thắp cho cha một nén hương. Những sợi khói tỏa ra và che phủ đi một phần trên gương mặt cha. Sau đó tôi rút một chân nhang ra khỏi bát. Bao thuốc lá được mở ra và tôi lấy một điếu thuốc, châm lửa. Tôi cắm điếu thuốc vào que nhang rồi đặt vào bát hương. Tôi chắp tay, khấn vài cái rồi trở ra.

Cha đi rồi, anh trai cũng đi luôn, ở ngôi nhà này thế là còn mình tôi.

Tôi không muốn gợi nhớ những gì về cha nữa. Người đàn ông trên bàn thờ, ông ấy qua đời khi tôi và anh trai đã trưởng thành. Ông ấy là cha tôi và rất thương tôi – Chỉ nhiêu đó thôi là quá đủ cho ký ức về người cha.

Qua các câu chuyện vụn vặt tôi nghe được từ những người khách ở quán thì ở thành phố đã có thêm năm người bỏ đi. Hai thanh niên dứt áo ra đi tới nay vẫn chưa về, một trong số ba người kia đã chết trong một cuộc tranh chấp ở thành phố bên cạnh. Người nhà đã đưa xác họ về đây và chôn cất ở nghĩa trang K.

“ Thật chẳng hiểu nổi.” – Một người khách đang nói về những người bỏ đi nói. “ Có quái gì ở thành phố này”.

Người đàn ông đó, có lẽ tôi sẽ gọi như vậy. Vì rằng khuôn mặt đó rõ ràng là một biểu hiện của sự già nua nhưng ở đó vẫn có một chút gì đó, rất nhỏ của tuổi trẻ. Mái tóc bạc và những khối thịt nhăn nheo không làm nó lụi đi.

“ Một nơi quái gở.” – Ông ta nói và đánh mắt nhìn ra. Vài cặp mắt liếc qua rồi ngừng lại. Chẳng có thêm một lời phàn nàn nào về sự gây rối này. Một vị khách gọi thêm café.

Người đàn ông kia đấm mạnh xuống bàn. Cú va chạm khá mạnh khiến mặt bàn lắc lư, cốc nước trên bàn nghiêng nghiêng hồi lâu rồi lại đứng yên. “ Cứ im lặng mãi thế sao ?”. Người đàn ông, hồ như đã dùng hết sức lực cho câu nói đó và nó vang lên rất lớn. Một vài người khách nhìn ra, tôi cũng nhìn ra. Chỉ có vài cái lắc đầu rồi thì ai nấy trở lại bàn của mình. Họ vẫn im lặng.

“ Sao ông nói to quá vậy.” – Cô bồi bàn nói rồi ngoảnh đi.

“ Các người có nghe thấy tiếng súng nổ ở cuối phố không, một đội tuần tra đã dò xét và khoanh vùng hiện trường.” – Người đàn ông nói.

Không có thêm tiếng động nào.

“ Có ai đã đi qua khu phố…chưa ? Có một khu ổ chuột ổ đó. Tôi đã từng thấy họ lục thùng rác và mãn nguyện với những miếng bánh đã ôi thiu.”

Tôi quay đi, sắp xếp lại các hộp café và nước hoa quả. Một vị khách gọi thêm đồ uống.

“ Này ! Tôi đang nói đấy !” – Người đàn ông gào lên và bắt đầu ho.

Cô bồi bàn tới gần ông ta, bảo “ Ông dùng thêm gì không”. Người đàn ông nhìn quanh quán, mọi cặp mắt đang bỏ rơi ông ta. Dường như ông ta muốn hét thật lớn một tiếng nữa nhưng giọng ông ta bắt đầu khàn rồi. Người đàn ông ho vài tiếng. Các cơn ho nghẽn lại tạo thành những tiếng khù khụ của người bị sặc thuốc lào.

Sau đó người đàn ông thanh toán tiền và rời khỏi quán. Tôi nhìn ra và thấy người đàn ông mang theo một chiếc balô rất lớn. Có vẻ ông ta sắp có một chuyến đi xa.

Trà đã pha xong và chỉ đợi rót ra chén là uống được. Hôm nay tôi dậy sớm hơn mọi ngày. Chiếc đồng hồ điện tử treo trên tường đã hết pin từ chiều qua nên tôi không biết chính xác về giờ giấc. Chiếc di động của tôi đang sạc điện và nó cũng không giúp ích gì cho tôi nhưng qua ô cửa sổ xám xịt với mảnh trăng lưỡi liềm lơ lửng trên cao tôi biết trời vẫn còn khuya. Sương còn dày. Tôi với lấy chiếc điều khiển và mở tivi. Truyền hình cáp đang chiếu một bộ phim kinh dị. Thứ phim ảnh này không hề phù hợp với tôi và sau vài lần chuyển kênh vẫn chưa thấy một chương trình bất đắc dĩ có thể xem được, tôi tắt vô tuyến.

Vừa nãy khi còn đang say giấc, bỗng tôi có một cơn giật mình. Rõ ràng không phải ác mộng vì ngay cả tới lúc này tôi cũng không nhớ mình đã mơ thấy gì. Điều tôi còn rõ nhất là cơn giật mình đó đã khiến cơ thể tôi run lên và bật khỏi chỗ nằm. Thân thể tôi bải hoải, hai bàn tay lạnh buốt như bị nhúng vào nước lạnh.

Tôi rót trà và bắt đầu uống. Vẫn loại trà sen đóng gói thường ngày, những bông hoa cúc tôi bỏ thêm không khiến vị trà khác đi mà vẫn bàng bạc trong thứ hương vị quen thuộc. Vài hôm trước trên đài phát thanh có đưa tin về việc mất tích của một số người trong thành phố. Họ nói đây không phải là một vụ bắt cóc, cũng khó để nói là một chuyến du lịch dài hạn vì đã có người vắng mặt tới mấy năm trời. Hầu hết họ đều chuyển tới các thành phố khác hoặc đâu đó. Nhưng tôi vẫn không hiểu lý do gì họ lại ruồng bỏ thành phố này ? Những người đó thường lẳng lặng bỏ đi, hoặc như anh trai tôi ngày nào, chỉ nói một câu từ biệt rồi mở cửa và đi khỏi thành phố. Họ không mang theo vợ con hay bạn bè, sự ra đi của họ là đơn phương, và cô độc.

Tôi chuyển tới ngôi nhà này từ khi còn nhỏ, mối quan hệ của tôi rất hẹp. Những gương mặt ở thành phố này tôi đều biết và rất quen thuộc. Tôi và họ gặp nhau, nếu thân thiện thì sẽ mở lời chào còn thì sẽ đi qua nhau. Không có một cuộc hội họp nào giữa tôi và họ. Mỗi chúng tôi đều giữ cho mình sự cô đơn.

Theo thói quen tôi nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. Mọi con số đều đã dừng lại. Thời gian trong ngôi nhà cũng đứng lại.

Trà đã hết, ấm bắt đầu nguội lạnh. “ Trời hẵng còn tối mà mình thì lại tỉnh táo quá.” – Tôi ngồi dậy và bước lên lầu. Cánh cửa rỉ sét của gian nhà kho đã ở trước mặt. Tôi mở chốt, kéo cánh cửa ra. Gian phòng vẩn lên mùi bụi bặm và ẩm mốc. Tôi ấn công tắc điện rồi bước vào phòng. Loại bóng đèn này công suất thấp và cũng lâu rồi chưa được thay, thỉnh thoảng nó lại nhấp nháy như triệu trứng của cháy dây tóc. Căn phòng này rộng hơn căn phòng phía dưới nên để được rất nhiều đồ đạc. Những cỗ bàn ghế hỏng chân hoặc đã cũ đều được chuyển lên đây, có một vài món đồ mà từ lâu tôi đã quên bẵng. Chiếc làn nan hình con vịt đặt ở phía góc kia rất quen, hình như nó có gắn với một hồi ức nào đó của tôi nhưng tôi chẳng thể nhớ nổi nữa. Bụi bặm đã ám đen từng lớp trên chiếc làn và bào mòn sự quen thuộc của nó với một miền ký ức trong tôi.

Nhìn quanh gian phòng hồi lâu, tôi chợt dừng lại ở một chồng sách. Cũng chẳng thể gọi đó là một chồng sách vì ở đó còn có các cuốn sổ, tập tài liệu và cả những tấm ápphích quảng cáo. Ở dưới chồng giấy tờ có một cuốn album màu đen. Mọi thứ về căn phòng đều mờ nhạt nhưng cuốn album này thì tôi rõ hơn ai hết. Nó nằm ở đây và thuộc về quá khứ.

Tôi lấy cuốn album và bắt đầu giở từng trang. Bên trong phần nhiều là những tấm hình của cha tôi và đều là ảnh đen trắng. Rất khó để nhìn rõ vì ảnh được chụp từ lâu. Khuôn mặt những người trong ảnh đều mờ nhạt, ở một số bức ảnh thì nửa thân người còn tan lẫn vào màu trắng của phông nền. Các bức ảnh cưới cũng mờ nhạt như vậy. Có một tấm hình tôi chỉ thấy một bàn tay cầm lấy bó hoa, một bức khác thì tôi nhìn thấy một đoàn người không đầu. Tôi nhìn vào tấm ảnh và cố nhớ lại nhưng những hình ảnh vẫn lẩn khuất như trò ú tim. Gương mặt cha đang rời khỏi tôi và không cách nào giữ lại được.

Tôi tiếp tục lật các trang khác của cuốn album và chợt dừng lại ở một tấm ảnh. Một cái ảnh màu 10×15 chụp cả người. Trong hình là hai đứa trẻ con đứng cạnh nhau.

“ Đây là…” Không thể lẫn đi đâu được, đó là hình của tôi và anh trai chụp lúc nhỏ. Ánh mắt chăm chú vào bức ảnh, tôi đứng bất động hồi lâu. Hai đứa nhóc cao bằng nhau và tuổi không chênh nhau nhiều. Một đứa mặc áo xanh, đang cười và một đứa mặc áo đỏ đang cắn móng tay. Tôi gập cuốn album nhìn bức hình lâu hơn. “ Tôi đứng bên trái hay bên phải. Tôi đang cười hay đang cắn móng tay?”– Những ký ức đã khuất xa và tôi chẳng thể nhớ nổi. Bức ảnh này, hai đứa nhóc trong bức ảnh ở ngay đây, hình ảnh vẫn còn rõ nhưng chúng là ai. Có thật đó là bức hình tôi và anh trai hay ai đó mà giờ tôi đã quên mất. Tôi lật những trang sau của cuốn album. Không có thêm một bức ảnh màu nào. Tất cả đều là ảnh đen trắng, nhiều bức các hình ảnh chìm nghỉm trong màu trắng. Giở lại bức ảnh hai đứa trẻ, tôi nhìn thật lâu. Tôi vỗ trán. Hai thân hình bé nhỏ đó tôi đã ghi nhớ cả rồi, nhưng chúng là ai ? Ngón tay tôi run run, cuốn album tuột khỏi tay.“ Nó là ai…”- Vừa lẩm bẩm tôi vừa bước đi. Được vài bước thì tôi trượt chân, ngã xuống. Trán tôi đập mạnh xuống sàn nhà. Cơn choáng váng khiến đầu óc tôi rối tung lên. Căn phòng xoay tròn trong hỗn loạn.

Tôi chống mạnh tay xuống đất, nặng nhọc nhấc cơ thể mình đứng lên. Bước đi vẫn lảo đảo. Tôi xuống nhà, mở toang cánh cửa và đứng đó thật lâu.

Trời hưng hửng sáng nhưng chưa có nắng. Sương vẫn mịt mù.

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch