Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 32

 

NuiDoan-27

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài

 

(tiếp theo)

*

Cẩm an dạ khi thấy có mặt má trong bữa lót lòng sáng chủ nhật. Chị Ba Khởi nấu cháo trắng ăn với cá bống trứng kho quẹt. Gian bếp buổi bình minh nắng trong, thơm lừng hương gia vị. Bà nội khen chị Ba khéo tay, kho cá không khét, nêm nếm đúng liều lượng mắm muối. Anh Chung vét sạch hai tô lớn, uống một hơi cạn tách trà pha dảo, rồi lẹ làng vô buồng thay quần áo. Tối qua ba có nói, bữa nay sẽ đi chung với anh ra chợ tỉnh, dò la tông tích anh Chúc. Biết đâu chừng, nó dại dột dính vô mấy chuyện phạm pháp, lôi thôi với cò bót, ba nhỏ giọng giải thích. Không ai nói gì. Ba thở dài, tiếp lời, hoặc là nó rủi ro gặp tai nạn, nằm nhà thương thí, không ai biết. Má chắt lưỡi than dài thở vắn vu vơ. Ngó dạng má ốm mỏn xanh mét, Cẩm không khỏi chua xót. Thâm tâm Cẩm từ bữa qua tới giờ, vẫn canh cánh những nghi hoặc uể oải. Buổi chiều ráng đỏ chim về, ngồi với chị Châu ngoài sân. Tràng tù và ghe thương hồ và tiếng chim oang oác chuyện vãn cùng nhau từ không trung rớt xuống. Và … và … bóng má từ trong nhà lao ra vườn cây khắc khoải tối sáng, ôm lấy thân vú sữa, nghêu ngao giọng gọi "con ơi là con …"

Chị Ba Khởi thường rêu rao, con Cẩm là đứa có linh cảm dị hợm nhứt nhà. Chị nói mà cái đầu ngúc ngắc theo giọng cười nấn nén trong cuống họng. Cẩm nghĩ đó là lời khen, vì mỗi khi chị Ba thấy người nào hay nghe chuyện gì lạ lùng, ngộ nghĩnh, chị đều cho là "dị hợm". Riêng má thì cho rằng, Cẩm có đầu óc giàu tưởng tượng, con gái mà như vậy, coi chừng duyên số lận đận nghe con!

Cẩm không hiểu "duyên số lận đận" là sao, cũng không hỏi, vì sợ phải nghe thêm những lời tiên đoán già non về một tương lai không mấy tươi tắn. Cẩm cũng không biết tại sao mình lại ưa nghĩ ngợi quàng xiên như vậy. Chẳng hạn trong những lần ngủ trưa mùa nắng … Cái nóng ẩm bức mang theo mùi bùn non nước ròng tưới tẩm gia vị thiên nhiên không thể định nghĩa. Hương lúa mới trổ bông thoang thoảng tan theo cái nắng màu gừng non tháng sáu. Vườn cây sực nức hương bông trái sậm sật, lẫn mùi ngan ngát của những luống rau thơm chen lá bụ bẫm. Chúng gợi nhớ những ngày giỗ tết, những món ăn đậm đà tỳ vết trong tâm khảm Cẩm. Đã có lần chị Ba Khởi thấp giọng e dè: "Nè, chị nói cho em biết, chớ có dễ ngươi ra đái ngoài lùm bụi lúc khuya trờ khuya trậc, nhứt là mấy bữa trăng tròn, nghe không. Ma quỉ rậm rà rậm rật ở ngoải. Nó bắt em, nhét đất vô miệng, giấu trong bụi tre, bắt mà mắt, kiếm hổng ra đâu!" Chị làm Cẩm nhớ tới con ma trốn trong cầu tiêu nhà thằng Được. Nó kể mà cái miệng chúm lại tròn vo, hai con mắt trợn ngược thiếu điều rách mí. Cái con ma có đốm mắt sáng giới như than đỏ, biết đọc nhựt trình, và hiền khô như khoai sắn. Còn con ma của chị Ba Khởi là hương hồn vất vưởng của những loại cây trái, của từng bụi rau luống đất bị trăng ám trở thành linh hiển. Đã bao phen Cẩm bời bời kêu thầm, ôi những đêm trăng quê nhà, cớ sao bắt Cẩm rạo rực không yên. Tâm tư Cẩm chan kín hương đêm mê hoặc, trằn trọc với những loại rau trái được Cẩm đặt tên theo những huyền thoại quê hương: Tía tô Như Ngọc, rau càng cua Chức Nữ, sầu riêng Nam Xương, cam sành Trương Chi, dưa hấu nàng Út, đậu xanh cô Tấm, … Chị Ba Khởi nghe Cẩm tỉ tê đặt cho rau trái nhiều cái tên kỳ lạ, huê mỹ, khoái chí ra mặt. Cẩm lên giọng hiểu biết:

– Em chọn cho cam sành cái tên Trương Chi, vì cô giáo em kể lại, Trương Chi là một anh chèo đò xấu xí, da dẻ sần sùi như vỏ cam vỏ bưởi, vậy mà có giọng hát thiệt hay. Mấy cô ca sĩ trước khi ra sân khấu thường uống một ly nước cam cho trơn giọng.

Chị Ba Khởi ngừng tay lặt rau, giơ cọng càng cua sũng nước lóng lánh lên ngắm nghía.

– Còn tại sao em đặt tên cho rau càng cua là Chức Nữ?

– Chức Nữ là tiên ở trên trời, vì thương anh chăn trâu Ngưu Lang mà lơ là chuyện chăn tằm dệt lụa, bị Ngọc hoàng thượng đế bắt phạt phải xa nhau, mỗi năm sai chim quạ bắc cầu Ô thước cho hai người gặp mặt chỉ một lần vào tháng tám. Hai người khóc ghê lắm, làm mưa dầm dề, rau càng cua nhờ vậy mọc mạnh, mọng nước sởn sơ.

Chị Ba lẩn thẩn:

– Rau càng cua ngâm giấm đường, chấm nước cá kho kẹo, ăn quên no nghe Cẩm!

Cẩm liếc lẩy:

– Chị nầy, em đang nói chuyện thiệt thà.

Chị Ba Khởi cười nhóc nhách cặp má lốm đốm mụn trứng cá:

– Ðương không chị bắt đói bụng. Em kể tiếp đi, chị nghe mà!

… Tự dưng những chi tiết vụn vặt không dính dáng gì tới mấy sự kiện xảy ra gần đây lại trở về khuấy động ý nghĩ Cẩm lúc nầy. Cẩm lơ láo nhận ra tâm tư mình mỏng mảnh, nhạy bén như những sợi tơ nhện. Chúng bần bật run rẩy theo gió của thiên tai, theo những chấn động trong ngoài ý thức Cẩm. Tại sao vậy?

Cẩm chờ tới lúc chị Châu đem thau quần áo ra ao giặt, lẽo đẽo nối gót. Nắng đầu trưa xối xả nhức mắt lên mặt ao dập dềnh tai bèo. Tiếng chó sủa quơ quất xa xa. Lá hứng gió reo réo từng chặp. Cẩm xoắn quần, nhúng chân xuống làn nước lóng bùn, khua khoắn. Chị Châu nhắc chừng:

– Đừng khuấy bùn, em!

Cẩm hồn nhiên cười ra tiếng, khẩy ngón chân xua lũ cá lìm kìm dạn dĩ tới gần.

– Bữa nay thầy giáo Hoàng không tới sao chị Châu?

– Còn sớm mà em.

– Chị có để ý không, khuya qua trăng tròn.

Chị Châu ngửng mặt ngó mông.

– Biết chớ. Chị có chợp mắt được đâu.

Cẩm nói như trách:

– Em tỉnh giấc, thấy trống trơn, sợ quá chừng.

– Lớn tồng ngồng rồi, mà còn sợ ma sao em? Nóng nực quá, chị ra nhà tắm dội mấy gáo nước cho mát.

– Em không dám đâu!

Giọng chị Châu dịu nhiễu:

– Trăng rằm đẹp lắm, em.

Rồi chị du dương ví von:

– Tuổi trăng rằm của chị qua rồi, còn của em sẽ tới.

Cẩm ngẩn ngơ:

– Chị nói như làm thơ.

Chị Châu cười sượng sùng, không nói. Cẩm khép mắt hồi tưởng:

– Em nằm chiêm bao thấy chị với em nói chuyện vui lắm. Chị hứa khi nào chị đi lấy chồng, chị sẽ cho em hết trọi đồ chơi. Em thích lắm. Vậy mà … mà liền sau đó, em với chị khóc quá chừng.

– Con gái lúc về nhà chồng, ai cũng khóc em à.

– Không phải vậy, mà khóc vì thấy má. Không biết tại sao, má từ nhà trong chạy ra vườn, ôm cây vú sữa, miệng gọi con ơi con à, điệu bộ kỳ cục lắm lận.

Chị Châu ngưng tay xát xà-bông, day qua ngó Cẩm lom lom.

– Em chiêm bao cái gì lạ lùng vậy?

Cẩm không tránh khỏi bùi ngùi, lặng lẽ cúi mặt, thấy bàn chân ăn nắng nâu xạm tương phản sắc sảo đôi ống quyển mảnh khảnh trắng nhởn. Đầu óc Cẩm chập chờn bật ra câu hỏi, tại sao cơ thể mình yếu đuối vậy, lại có thể chống chỏi chịu đựng được những tai ương dồn dập vừa qua. Và, biết đâu chừng, sẽ còn nhiều biến chuyển động địa khác xảy tới. Nghĩ tới đó, Cẩm rưng rưng cảm nhận nội tâm mình đã đổi khác. Không còn như tháng trước, hôm qua hay mới nãy. Mà như thể, Cẩm đang sờ soạng chạm tay vào vầng trăng rằm vằng vặc khai tân.

Có tiếng chim beo bẻo dáo dác trên chòm khế mỏn trái bờ bên kia. Cẩm ngước lên. Nắng phát quang chói loà thị giác. Cành lá đong đưa khật khưỡng rụng bóng xuống ao nước gợn sóng chập chờn theo điệu tay vắt giũ của chị Châu. Dường như chị đã quên lửng những điều Cẩm vừa tỏ lộ, vì chị đang lẩm nhẩm rời rạc một ca khúc nghe lạ huơ lạ hoắc. "Đêm nay tôi và em cùng nhau liên hoan … Lần cuối trong tay, điệu múa sập … Ơ kìa, trăng chiến khu sáng ngập … Em ơi, mai đây tôi kết đoàn ra Bắc … Nhớ nhé, chờ tôi ngày tan giặc … Quê hương mình phục hồi, thanh bình mãi mãi …"

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)