Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 29
Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 29

 

NuiDoan-27

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài

 

(tiếp theo)

 

Như đã hẹn trước, chiều Chúc trở lại tiệm may, đứng lóng ngóng một lát thì cô Năm Bạch Liên và thiếu nữ mặt mụn bước ra khoá cửa. Cô thợ may thấy Chúc đứng chờ bên kia đường, điếu thuốc cắm môi, điệu bộ bồn chồn, cô nhếch môi chúm chím. Không biết cô rù rì gì đó mà Chúc nghe cô Năm lớn giọng rầy rà:

– Quỉ nè. Thôi, về đi!

Cô thợ may bật cười khanh khách, quét mắt bén ngót qua chỗ Chúc, nguẩy tóc bước một mạch. Cô Năm xách túi vải băng ngang mặt lộ. Chúc đòi xách giùm, nhưng cô nói, không cần. Hai người chậm chân rảo về hướng chợ. Người đàn bà cho biết, tiệm cao lầu ở đó có món vịt tiềm thuốc bắc nổi tiếng khắp châu thành lục tỉnh. Chúc gợi chuyện, nhà chàng có thông lệ hầm vịt gà tiềm ăn trong ba ngày Tết. Nhưng khác người Tàu ở chỗ, thay vì ăn với mì lại cuốn với bánh tráng chấm nước mắm pha. Ngon lắm nghe, chàng tấm tắc, ngó sang thấy nét mặt cô Năm Bạch Liên lững đững như bận lòng chuyện chi. Hỏi thì cô gọn lỏn buông tiếng "vậy hả?" làm Chúc cụt hứng, làm thinh suốt đoạn đường còn lại.

Nắng uể oải đổi màu. Phố chiều đổ bóng xám lên mặt đường tráng nhựa lỗ chỗ ổ gà. Chỉ những quán ăn còn mở cửa. Người bán mua mới đây còn tấp nập, giờ trống vắng im lìm. Vài con chó ốm sục sạo bên đống rác hôi hám. Ngoài bến sông, đò dọc nhả từng hồi tù và trầm trầm báo giờ nhổ sào. Bóng phượng vĩ bên sông nghiêng dài ánh chiều. Bất chợt, cô Năm Bạch Liên níu tay Chúc đứng lại, ngó quanh như dò xét. Nét mặt cô se lại, cao giọng:

– Vắng vẻ quá hả?

Chúc không hiểu ý cô muốn nói gì, nhưng không hỏi. Riêng lòng chàng trong khoảnh khắc ấy nhoi nhói nỗi xốn xang không thể định nghĩa. Chiều nơi phố chợ không giống cảnh hoàng hôn bên sông ruộng làng quê, nhưng sao cảm xúc Chúc vẫn bời bời khoắc khoải niềm giã biệt ngày, xen lẫn nỗi chộn rộn chờ một tối nhiều hứa hẹn sôi nổi.

Cao lầu thưa khách. Phổ ky mời Chúc và cô Năm Bạch Liên lên từng trên, chọn một bàn kê riêng trong góc che mành mành rồng phụng vân vi, trần gắn quạt máy quay vòng thơi thả. Cô Năm ưng bụng ra mặt, thản nhiên kéo ghế ngồi. Với Chúc, đây là lần đầu chàng đi ăn cao lầu, lại là một cửa tiệm thanh lịch hàng đầu chợ tỉnh. Chàng ngập ngượng ngồi úp tay lên mặt bàn trải gấm đỏ. Phổ ky lẹ làng bày biện chén đũa, thực đơn, rồi đứng chắp tay sau lưng chờ. Chúc để cho cô Năm Bạch Liên chọn món ăn, chàng chỉ gọi một chai bia có đá lạnh. Người đàn bà thuần thạo kê thực đơn, thỉnh thoảng dặm vô vài chữ Tàu. Toàn những món lạ tai Chúc, và chắc hẳn lạ vị: bào ngư xào nấm đông cô xốt dầu hào, xúp măng Mạnh tông tầm mai xuân. Cô Năm hỏi Chúc có muốn ăn vịt tiềm, Chúc ngần ngừ rồi lắc đầu giải thích, chàng muốn giữ riêng món ăn đó như một biệt lệ cho ba ngày đầu năm trong tâm tưởng. Người đàn bà chúm môi tủm tỉm:

– Chú em coi vậy mà nặng duy tâm.

Chúc ngớ mặt. Cô Năm Bạch Liên cười xoà, chọn món mì Quảng đông xào giòn với hải vị bát bửu xốt giấm tiều chua ngọt. Chờ phổ ky đi khuất, cô Năm mới nhỏ nhẹ khơi chuyện:

– Từ dạo đó tới giờ tui thay đổi nhiều rồi, Chúc à. Tui không còn là con Năm Bạch Liên buôn hương bán phấn thủa nào, mà bây giờ tui là chị Năm giao liên kháng Pháp trong đội ngũ của anh Hai. Chúc còn nhớ ảnh chớ? Bận đó trong rừng tràm, có lần Chúc đi theo ông Mười tới thăm.

Chúc đẩy đưa:

– Làm sao tui quên được, cô Năm. Nhưng không biết gấp gáp sao đó, nên tui không có dịp gặp mặt ảnh.

Vừa lúc phổ ky bưng trà, bày ấm tách ra bàn. Cô Năm làm thinh, mắt dáo dác ra chỗ bậc cấp lên xuống. Chúc dè dặt:

– Tui … tui … có cảm giác như cô sợ bị bắt gặp vì đi chung với tui.

Người thiếu phụ cười giòn, vỗ nhẹ lên lưng tay Chúc:

– Không phải vậy! Thứ dày dạn sương gió như tui mà sợ ai. Thiệt ra tui có ý … Thôi, tới đó rồi hay.

Chúc hoang mang không hiểu gì hết. Nhưng im lặng. Những ô cửa sổ viền khung đỏ tắt dần ánh ngày. Đèn lồng vải the hồng đơn lắp nan hình rồng kim nhũ bật sáng, lung linh tua tuội. Phòng ngoài, một nhóm thực khách tới ngồi gần chật. Tiếng chuyện trò và chén đũa va chạm lẫn nhịp chưn phổ ky rần rật lên xuống thang lầu, bưng dọn thức ăn, réo gọi thực đơn ẩm tửu huyên náo. Chúc thấy vui lây. Cô Năm Bạch Liên ân cần tiếp món ăn vô chén cho Chúc. Chàng xúc động như tình nhân trong lần hò hẹn đầu đời. Đèn bàn vàng ngọn ấm ủ. Không gian choáng váng hương gia vị. Tâm tư chàng lãng đãng nhớ tới vài chương trong "Sử ký Tư Mã Thiên" từng đọc cho ba nghe những trưa nắng oi ả. Đột nhiên khi khứu vị Chúc tiếp xúc miếng ngon, chàng ý thức rành mạch tinh lực tiềm ẩn giữa những trang chữ. Chúng linh hoạt như những tế bào nương náu trong hồn phách, trong thịt da chàng, chực chờ khắc điểm linh thiêng để phát quang sức sống. Qua lát bào ngư trắng ngà san hô. Trong chén xúp lấm tấm nụ bạch mai điểm bằng trứng gà đánh. Và những thỏi mực nang trắng muốt xắt con thoi. Mồ hôi tiêu hoá tươm mịn vầng trán Chúc. Cô Năm Bạch Liên không ngớt thỏ thẻ:

– Chúc thử nếm thứ nầy, ngon lắm!

Nói rồi cô nhắp đũa gắp một miếng đùn đục đen bóng bỏ vô chén cho Chúc, hỏi:

– Biết cái gì đó không?

Chúc nhai vội, thoáng khép mắt, hỏi han vị giác. Món lạ giòn sựt, thoáng vị biển bao la những mùa trăng hoa niên cùng ba chèo ghe ra cửa sông lưới cá dại. Chàng lắc đầu.

– Hải sâm đó Chúc, còn kêu là đỉa biển. Bổ lắm nghe!

Cô Năm nói mau. Chúc toan mở miệng hỏi thêm, chợt nghe nhiều tiếng xào xáo từ dưới đường vọng lên, rồi giọng ai dõng mãnh hô lớn từng chặp: "Đả đảo thực dân. Bà con ơi, đả đảo!" Ðám thực khách buông chén đũa, đưa mắt ngó nhau dò xét. Phắt cái, cô Năm Bạch Liên xô ghế đứng dậy, cầm túi vải chạy ra lan can, rút mau từng xấp giấy vàng chạch, tung lên cao. Chúc xô ghế ra theo. Mưa giấy phất phới lòng đường vàng vọt đèn đêm. Ngách phố ăn chơi bừng lên khoảnh khắc bất ngờ. Nhiều tiếng reo hò cổ võ nối theo từng hồi tu huýt lanh lảnh vang ra từ hẻm tối. Thừa lúc hỗn mang, cô Năm Bạch Liên kéo tay Chúc lao xuống lầu, băng ngang mặt lộ rải rác xấp ngửa giấy truyền đơn, chạy một mạch ra hướng bờ sông đục ngầu bóng tối. Tiếng dầm dồn dập khua lên cầu ván. Người đàn bà thoăn thoắt lôi Chúc xuống lườn ghe chòng chành, dúi ngồi xuống. Không nghe ai nói gì. Tiếng máy đuôi tôm nức lên, xoáy mạnh xuống mặt nước chập choạng run bắn. Chiếc ghe chồm lên, đâm mũi vào lòng đêm mênh mông.

*

Má Cẩm khêu sáng ngọn đèn dầu, nhắc Cẩm đem bài ra học. Cẩm vùng vằng không muốn rời quyển cổ tích bằng tranh nhiều màu rực rỡ in tiếng Tây, ba đem về trưa nay. Ba hứa sẽ dịch cho Cẩm nghe. Quyển sách mỏng, giấy dầy, hình bìa vẽ cô đầm tóc đen nắm tay bảy người lùn bận áo quần thật ngộ nghĩnh đứng vòng như múa trong căn phòng đồ đạc tí hon. Cả ngày nay Cẩm không muốn rời cuốn sách.

Ba đang ngồi uống trà, bàn chuyện thời thế với ông nội bên bàn con. Bà nội ngồi co một chân chểnh mảng nhai trầu trên ván, hướng mắt ra cửa sổ hé vành hướng ra ngoài đêm. Chị Châu còn đang phụ chị Ba Khởi dọn dẹp rửa chén sau bếp. Phần má, sau khi thắp nhang bàn thờ Phật, cứ đi qua đi lại ở nhà trên, lấy chổi lông gà phủi bụi chỗ nầy chỗ kia, lâu lâu lại day mặt kín đáo ngó ra cửa. Cẩm biếng nhác xướng giọng bài học thuộc lòng cho sáng mai, còn anh Chung đang giơ tay lẩm nhẩm giải bài toán đố.

– Hổng biết thằng Chúc đi đâu mà giờ nầy chưa thấy về?

Bà nội lo lắng hỏi. Má ngồi phịch xuống ván, giữ giọng bình thản:

– Sáng sớm nầy nó nói ra tỉnh, chiều mới về. Có mặt má ở đó, má quên rồi sao?

Bà nội nhíu mày nghĩ ngợi. Dạo sau nầy triệu chứng liệu lẫn, nói đầu quên đuôi có mòi trầm trọng. Bà tỉnh rụi:

– Vậy he? Trời tối hù rồi … Nó có biết là cha nó về nhà bữa nay hông nữa?

– Ba thằng Chúc về nhà bất tử, ai mà dè.

Ba xen vô:

– Nó làm gì ở ngoải vậy má nó?

– Nó nói đi có công chuyện gì đó. Tánh nó, mình biết rồi, cạy miệng mới khai.

Bà nội lớn giọng như reo:

– Má nhớ rồi. Nó sắm bộ coi bảnh lắm, chắc đánh đôi đánh đọ đi chơi với gái.

Má thở dài:

– Điệu nầy dám sớm mai mới về.

Nhưng, bữa mai rồi bữa mốt, sang bữa kia vẫn không thấy tăm hơi Chúc đâu. Má khởi tâm lo lắng. Tối nào bà cũng thức khuya, chong đèn ngồi ngóng ngoài hàng ba. Chỉ một tiếng chó sủa từ xa, tiếng chim trững giỡn leng keng chuông cửa hay bước chân ai lệnh xệch ngoài lộ đất mấp mô lỗ chân trâu cũng khiến má đứng phắt lên, xoáy mắt săm soi bốn bề bóng tối trùng vây. Người lạ. Không nghe tiếng hút gió bản nhạc tân thời quen tai như mọi khi của thằng con trai. Không phải giọng hỏi theo thông lệ, có gì cho con ăn không má, đói bụng quá. Mà chỉ là tiếng bụi tre đầu ngõ nghiến kẽo kẹt, buồn bã theo gió đưa lại. Lửa đom đóm chớp tắt chòm so đũa tụ bầy rồi loang ra như điệu múa ma trơi. Ánh đèn dầu của một người đi đâu về trễ le lói ven sông dài, lặt lìa nhấp nhô bóng sáng sau lùm bụi âm u.

Cho tới khi ba bước ra cầm tay má, dìu vô nhà, nhỏ nhẹ:

– Khuya rồi, mình đi ngủ thôi!

Trăm lần như một, má đều dặn dò:

– Đừng tắt đèn, nghe mình! Cho con nó biết nhà mình còn thức chờ nó về.

 

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)