Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

những người đi xuyên núi

 

 

 

những chân dung của mùa Hè đã tràn qua một đường ong để lại xám nặng trong không khí. qua những bản thảo dở dang, những tia nhìn nương nhờ, màu sắc cô đọng, từng đường diềm của sự tưởng tượng đã ăn sâu vào sự thụ phấn. một bông hoa đã gieo rắc vào tháng Bảy của tôi một vùng đất liền khô ráo. nơi tôi có thể trông thấy ngày của mình đến và đi gấp ruổi. nơi tôi có thể phát tín hiệu vào tinh cầu, hoặc giải mã về màu xanh của những cụm thực vật dại nhỏ bé bị khuất lấp dần trong sự già nua dị dưỡng.

bằng cách xóa đi hoặc lãng quên đi cơn thái hóa của ý thức, tôi đã đến trước ngày của mình. những vân tay có mùi diêm sinh đôi khi vương lại như một dấu vết bị nhiễm trùng nhẹ. trong xu hướng của một nhóm nhỏ lẻ, âm tiết của bài ngôn ngữ bị trộn lẫn tạp âm, melody có nhịp ùn tắc, một vài khả tri có màu đen đỏ, cả hai hệ tín điều xung khắc khó dung hòa đã tạo nên những biến thể mới. tôi đã khơi gợi những trừu hiện trong họ ấm nóng dần lên. khi kể về vũ trụ, tôi có vài phát hiện xộc xệch. điềm nhiên trong vũng mù được cất giấu không ai biết, bức tường Planck đã lung lay. tôi thật sự thấy nó ngày càng biệt lập yếu ớt. cần một thời gian nữa để thấu thị nó cũng như thời gian để tôi tự khám phá bản ngã của đa nguyên.

ở ngọn hải đăng màu trắng. chúng tôi đứng ngắm nhìn biển kiệt sức ở đằng xa. khởi thủy của những nỗi buồn, cơn đau, loạn nhịp tim có một chu vi nhỏ. ai đó cấy cái chết gấp gáp, rồi lừa mị đại dương vào thủy triều. họ xây dựng một thành phố dưới những bàn chân bị phân hủy, khô mốc. trong ngôi nhà chúng tôi tản mác dưới bóng râm không định dạng, một tiếng khóc xa lạ đã trở thành âm thanh biệt lập. cứ như thế, từng tiếng động, thanh âm trôi qua, những ô vuông nhiều màu và sắc độ nở ra như một file dữ kiện. ngọn hải đăng có ổ bụng hình xoắn ốc, và những ánh sáng được tiết ra thành luồng về đêm mang đến cho bầu trời những tri giác biến tần. khi tôi nhìn và bắt đầu hàm chứa nó, tôi đã nghĩ đến luân xa. các luân xa rải từ cột sống lên đến đỉnh đầu, những mối quan hệ dây chuyền của các phản ứng, sự tác động lên nhau của tâm lý,…đó là những nguồn năng lượng bí ẩn.

tôi nói, có những chỗ nước bị phồng rộp lên và đau tấy. những chấn động khẽ khàng và vi tế kia tôi có thể nhận ra. chúng tôi nói về nó như một phạm trù nhạy cảm, dễ vỡ. những người đi xuyên núi, qua từng phiên khúc màu đen, mang trong họ nhiều câu chuyện được ẩn tàng. tôi tin rằng, ảo ảnh chỉ mới được tái sinh khi tôi hồ tưởng ngổn ngang về cơn ức chế của nước. khuếch tán trong tôi đầy rẫy tồn đọng. phía sau những cái bóng hình dung trễ tràng, xám xanh, từng gương hồ như thạch anh mang nhiều ánh sáng.

tôi đi qua những giọng người trùng trùng. bằng nỗ lực tước đoạt ánh sáng, tôi đã trong suốt dần.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)