Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 28
Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 28

 

 

NuiDoan-27

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài

 

 

(tiếp theo)

*

Một điều ngẫu nhiên, cửa tiệm mà hai cô tiểu thơ nhà phú hộ Hoạch tới để may sắm cũng là chỗ làm việc của cô Năm Bạch Liên. Nhận ra Chúc bước vô với hai cô khách hàng quen mặt, cô Năm không khỏi ngỡ ngàng, lúng túng giây lát mới cất tiếng chào hỏi. Chúc mỉm cười, lẳng lặng ngồi chờ gian ngoài. Trong góc khuất, có người con gái ngồi xoay lưng, tóc kẹp cao sau gáy, cắm cúi bên bàn máy may, chưn đạp lạch xạch từng chặp. Sau tấm màn sọc nâu vàng kéo lửng, vọng ra tiếng cô Năm Bạch Liên bàn chuyện y trang, vải vóc với Giang và Linh, xen lẫn chuỗi cười khúc khích. Giữa trần nhà, cánh quạt máy đóng bụi quay vòng chẩm rãi. Chúc thơ thẩn cầm tờ nhựt trình vàng ẻo gấp hai trên mặt bàn, mở đọc thờ ơ. Tờ "Sài gòn báo" chạy tít lớn "Cua-rơ Trần văn Em giựt cúp tua Đông dương". Nhiều chữ Chúc không rõ nghĩa, nhưng ngắm tấm hình in kèm chụp một trang thanh niên trong bộ áo quần thể thao ngồi chống một chân trên chiếc xe đạp, tay giơ cao cái dĩa lớn, miệng cười hớn hở thì Chúc hiểu ra. Rồi mắt chàng xít xuống mẩu tin ngắn bên dưới: "Lòng chảo Điện biên tiếp tục ác liệt". Chuyện gì vậy? Chúc tò mò nhẩm đọc.

– "Bản tin của văn phòng quốc sự thông báo chiến trường Điện biên đương tới hồi sôi động. Nhiều trung đoàn Lê-dương được tiếp viện hoả tốc. Sức phản công của lực lượng đối kháng bản xứ ráo riết vây hãm lòng chảo, cắt đứt nhiều đợt tăng viện của quân đội bảo hộ. Không lực gián đoạn vì thời tiết xấu kéo dài. Bản tin lo ngại, có thể sẽ tới lúc đạn dược và lương thực thiếu hụt trầm trọng, vì đường tiếp viện bị nhiều toán du kích đánh phá …"

– Tụi em về trước nghe anh Chúc!

Một giọng con gái cất lên lảnh lót. Chúc gấp vội tờ nhựt trình, hấp tấp đứng lên, nhoẻn cười đối đáp vài câu từ giã khách sáo với Giang và Linh. Cô Năm Bạch Liên đưa hai thân chủ trẻ tuổi ra tận lề đường lót gạch nung mòn lõm. Phố xá rềnh rang bộ hành qua lại, kẻ đùm đụp nón lá tơi tả lẫn với người nón rơm kết hoa vải tân kỳ. Sinh hoạt lưu thông xe ngựa xe kéo chộn rộn lòng phố chật. Thỉnh thoảng một chiếc trắc-sông đen, cửa kiếng kéo hé, bấm kèn len lỏi chen qua. Cô Năm đứng chống nhạnh, ngoảnh mặt qua lại như ngóng đợi, tìm kiếm ai, điều gì trong hoạt cảnh thường ngày. Tóc cô bới gọn sau gáy, vài lọn lỏng lẻo hờ hững lưng áo mỏng, lờ mờ quai vải lót lệch vai. Luồng nắng ngược soi tấm lưng thiếu phụ mảnh khảnh eo thon. Thắt quần đen thắt ngang, lộ viền tam giác da thịt, ứ lên lòng Chúc mớ dục vọng phóng đãng. Chàng nhận thấy cô Năm Bạch Liên ốm và đen hơn trước.

Chúc còn bối rối vì những thèm khát thường tình dâng trào bất chợt thì cô Năm đã bước vô, tới đặt tay lên vai chàng, nhỏ giọng mềm mỏng:

– Chú em tới đặt may đồ hay có chuyện gì vậy?

Chúc cố làm mặt tự nhiên, trả lời lòng vòng:

– Tui hỏi thăm ông Mười mới hay cô Năm đương làm ở đây, tui tới thăm, nhân tiện mời cô đi ăn cao lầu một bận.

Nét mặt thiếu phụ trở nên lẫn đẫn, khó đoán cảm xúc:

– Chú em vô trong nầy, mình nói chuyện dễ hơn.

Chúc lẽo đẽo theo chân cô Năm. Ngang chỗ cô gái đang ngồi may, Chúc nghiêng mặt thấy chuôi mắt cô tò mò liêng liếc, gò má mụn nặn sần sượng, gật đầu chào tủm tỉm. Chúc sượng mặt đỏ au. Cô Năm Bạch Liên mạnh tay kéo màn buồng thay quần áo, cầm cuộn thước dây, xộc một cái, quấn quanh eo Chúc. Người con trai cong tay giơ theo phản xạ. Thiếu phụ giật mạnh, thắt sợi thước dây quấn trước bụng Chúc.

– Chú em làm ơn đứng yên cho tui đo ni tấc.

Bên ngoài tấm màn, tiếng máy may trơn dầu mỡ, lúc nhanh lúc chậm, chằm chặp. Giọng cô thợ may khe khẽ ngập ngừng câu vọng cổ: "Chàng ui, phận thiếp đây một kiểng hai quê, khuê phòng đơn chiếc … ơ .. ờ … Ngặt nỗi chiến chinh … chàng vì nợ nước mà quên ớ … ơ … tình ờ … nhà."

Cô Năm Bạch Liên lần tay tháo nút áo người con trai, luồn ngón vần nhẹ quanh lõm rún lưa thưa lông xoắn. Dương tính Chúc bừng lên khó cưỡng. Chàng khép mắt tận hưởng cảm giác hoan lạc, mình mẩy bần thần rúng động. Năm ngón lão luyện của người đàn bà ăn sương một thuở liên tục xoay xở vần nắn phần da thịt căng cứng đáy quần chật, từ từ tháo hàng nút quần, len lỏi nắm lấy vừa vặn. Ðộng tác sụt sạo. Lúc mau lúc chậm. Lúc mạnh lúc nhẹ. Ðôi khi dừng lại nấn nán kéo dài chỗ giao tiếp rần rật cảm giác.

Tiếng hát bên bàn máy may ngoài kia đổi điệu Nam ai não nuột: "Ôi ơ … quê xa mong ngóng mẹ già bên song ơ … Đời mưa nắng long đong. Em không may ơ … cám cảnh huê tình, còn sa lệ phong trần ờ …" Nhịp chân đạp máy điệu đà theo giai bậc ngũ cung. Cũng mau chậm mạnh nhẹ, xành xạch trơn tru như hoà điệu theo từng động tác của cô Năm Bạch Liên vọc nước giỡn trăng trong sâu thẳm vòm mắt nhắm của chàng thanh niên. Chúc cố nén tiếng động tình trào ra cửa miệng. Hai nắm tay chàng bấu lấy chỏm đầu người đàn bà kéo sát. Bới tóc bung ra sóng soài bờ vai cắm cúi, kê miệng ngậm lấy, lút sâu cổ họng. "Đèn Sài gòn ngọn xanh ngọn đỏ ơ … Đèn chợ quê ngọn tỏ ngọn lu. Anh còn vương nợ chữ nhu ơ … Chín trăng em đợi ờ … chín trăng em đợi, mười thu ớ .. ơ … em chờ." Lời ca dao thắt ruột xé gan, văng vẳng như mất hút trong tận cùng mê hoặc. Chúc hé mắt khắc khoải ngó xuống. Cô Năm ngẩng mặt, tia nhìn dọ hỏi. Đầu ngón tay cô ve vuốt nhúm lông rậm. Không dưng trí chàng bật ra những suy tư kỳ quặc, nhận thức rành mạch điều nghịch lý giữa da thịt lông tóc mắt môi với vận sự u tối ba miền đất nước. Chuyện gì lạ lùng vậy? Chúc phân vân tự hỏi. Hoàn toàn không nhận ra bất cứ mối liên quan nào hết, cớ sao những ý nghĩ xằng bậy cứ thản nhiên ùa vỡ trong tâm tư chàng. Cho tớ khi Chúc không kềm chế nổi những đòi hỏi sung mãn của dục vọng, để mặc chúng tung toé ràn rụa những đê điều trai tráng.

Cô thợ may ngoài kia buông một tiếng ngáp hả hê. Tiếp theo là tiếng khớp xương vặn vẹo răng rắc. Cô Năm Bạch Liên nghiêng mặt áp sát đáy bụng Chúc săn chắc. Người con trai thở hắt, mười ngón tay rã rượi bám hờ vòm tóc ấm của người đàn bà. Mồ hôi tươm hạt trên trán chàng. Phần nam tính còn nấn níu kèn cựa bên gò má thiếu phụ, nén xuống cơn phóng dậc nhớp nhúa, lén lút.

Có tiếng người chào hỏi thơn thớt. Giọng cô thợ may mời ngồi, rồi hắng tiếng vọng vô:

– Chị Năm ơi, có khách.

Cô Năm Bạch Liên đứng lên, hấp tấp bới tóc, vuốt lại áo xống, thầm thì:

– Chú em đi chơi lòng vòng, khoảng năm, sáu giờ chiều trở lại, tiệm đóng cửa, mình đi ăn cơm.

Nói rồi người đàn bà mở màn, làm mặt tươi tắn bước ra, lớn giọng dặn dò:

– Sau bảy ngày chú tới lấy áo nghe!

Chúc vuốt tóc, nhỏ giọng cám ơn, gật đầu chào mọi người. Cô thợ may mặt mụn liếc đuôi mắt lá liễu ngó chàng, nhếch miệng cười khó hiểu. Chúc xoay mặt ngắm bóng mình lúc đi ngang khung kiếng lớn gắn tường, thoáng nhận ra hột nút áo quên cài, đỏ mặt bước mau ra cửa.

Cái nắng giữa trưa hôi hổi ụp xuống. Chúc nheo mắt, rảo chân ra chợ lồng nhóm bên vàm sông rộng, tẻ nhánh xuôi về nhiều làng quê xa xăm. Hàng phượng vĩ cuối mùa sót lại lốm đốm vài chùm đỏ úa. Dọc bến nước, hàng loạt cầu ván gập nghềnh ghe thuyền bạn hàng cắm sào sắp lớp, người khuân kẻ vác còn thoăn thoắt xuống lên. Chúc tới khu bán đồ ăn thức uống tìm gánh bánh tằm bì, kêu một dĩa, ngồi ghế đẩu chung đụng với các bà các cô chợ búa thường ngày. Chàng không khỏi cảm thấy lạc lõng, lạ mặt giữa đám đông thị tứ. Họ, những người dân tầm thường học thức ít oi, không mơ ước gì hơn một cuộc sống thoải mái, không va chạm những rối reng khó hiểu. Bất giác Chúc bật ra ý nghĩ bung lung về một xứ sở triền miên cần những người hy sinh. Chàng đảo đũa tre trộn nhúm bánh tằm dặm một lớp thịt heo nạc với bì xắt sợi thơm mùi thính trộn tỏi bằm, chan nước cốt dừa, lấm tấm hành lá phi tép mỡ chài nâu rượm. Nước mắm pha ngon rưới đều một gáo sung. Trái ớt hiểm đỏ khé cắm lún nửa, hứa hẹn vị cay đổ mồ hôi. Nhiều tiếng hít hà, xuýt xoa không ngần ngại. Đứa nhỏ trạc chừng bảy tám tuổi, hẳn là con bà bán cơm, lăng xăng len lỏi bưng dọn. Miếng ngon tư lự ngọt bùi khẩu vị Chúc. Chàng phấn khởi vì tái ngộ người đàn bà đã bao phen ban phát cho chàng những khoái lạc thân xác vô biên, cùng lúc là nỗi lấn cấn về hành vi nhiều bí ẩn của bà ta. Chúc sực nhớ tới tờ giấy truyền đơn cô Năm Bạch Liên dấm dúi vô tay trong lần quen biết đầu tiên. Những từ ngữ cấm ngặt "độc lập, tự do" sau đó thỉnh thoảng lại le lói bừng lên tâm trí Chúc. Mảnh giấy gấp nhỏ chàng nhét giấu khe vách, không nhớ chỗ nào. Ba nhánh sao đỏ dần dà phai màu theo năm tháng, duy cơn khát vọng vô bờ của da thịt cứ giục giã không ngơi, bắt chàng phải đi tìm. Chúc không khỏi nhiều lần tự hỏi, không lẽ mình lậm phải bùa yêu ngải quến của người đàn bà nầy rồi sao?

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)