Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Mê khúc của chúng ta
Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Mê khúc của chúng ta

 

 

 

1.

Rồi tháng Năm những cánh sen bạch tạng
giữa đêm qua thắp trắng cả đầm lầy
cơn đau nửa đầu của người đàn bà u uẩn trở lại
bản thảo thất thường của thời tiết
được đốt lên thành khói ngủ xám mơ hồ
chúng ta chìm đi
trong vũng tóc úng cưu mang kí ức
Con chim mùa lú lẫn đường bay
hót cho chúng ta nghe mê khúc mùa Hè
khu vườn nhan sắc buồn tẻ
từng nếp lá đầy những khối u diệp lục
vỡ vỡ gân mạch
người đàn bà đã bỏ đi thật xa
diện mạo lao xao nhòa hơi thở
chỉ chúng ta đi qua mỗi ngày cạn
Chúng ta tập làm trẻ con
chạy hớt hãi qua những cánh đồng ung thư trơ rạ
cơn giông mọc trên kẽ tay nâu
có đứa bé đánh rơi khuôn mặt
cả đêm về khóc bằng ngón chân cái
thân thể xanh xanh màu cỏ gấu
lời than van mục nát giữa thớ gỗ
bầy mọt đêm di hành qua chiếc phản
để lại dấu chân đau buồn trương lớn qua từng ngày
Chúng ta đem nỗi sợ hãi của mình
thành món tráng miệng cho tâm hồn kiệt sức
chúng ta tập nói giọng nói của người lạ
tiếng cười răng cưa làm chảy máu mắt
nhớp nháp đồng tử
những giọng nói bảo chúng ta ngủ đi
và giấc ngủ dài đã mê đắm, đã không còn ốm yếu, đã không còn căng thẳng

 

2.

Phản chiếu hơn vào lúc này
cơn mưa mang giấc mơ ra soi gương
cơn mưa diện tích rộng sáng lên từng giọt lân tinh
dấu chân được gieo trồng nứt mầm trổ đầy vân
xoay xoay vô tận
chúng ta tỉnh dậy, nghe ngơ ngác người đầy rễ cọc
Trên vách nhà nơi chúng ta đi xuyên qua
mùi trầu đã không ngừng chảy đỏ
cơn mưa đi bằng đôi cánh thơm bùa chú
qua con sông, nó dừng lại nhìn
những con người thách đấu với nhau bằng sự tham lam
họ giành giật cơn mưa đến thổ huyết
mây không kịp lớn trong trí tưởng chúng ta
những kí ức đành buồn đau rỗng rạc
Phòng hộ sinh ngày chúng ta nhìn thấy nhau
phải nheo mắt để nói lời cảm tạ
những con cá vảy trắng đến bên cạnh
thủ thỉ lời ai oán
thở khò khè những chiếc chăn đè tức ngực
chúng ta lớn ngàn ngàn bong bóng nước
Cơn mưa mang hình hài chúng ta
tưới lên mặt đất những lưỡi dao độc đoán
lụi tàn dần chiều sâu ánh sáng
bóng đêm đã đến như một phán quyết
không ai vuốt ve những khu vườn ở lại
không ai trăn trối giùm một bài thơ mỏi mệt
những con chữ đi tuẫn nạn qua đời sống buồn
Ngày chúng ta là những chiếc lá
phải rụng xuống khi chưa kịp vàng
thời gian ăn mòn
bóng đêm man trá
rồi tháng Năm chúng ta khâm liệm nhau
sự xa lạ làm nên khoảng cách
cơn mưa đã bị nhiễm khuẩn
sưng tấy lên trên bầu trời có màu tái mét
giấc mơ đột quỵ
chúng ta chùng chân nghe cánh cửa nẻ màu.

 

3.

Trong ngôi nhà những ngọn nến đi lại
được mở ra leo lét niềm tin
tầm ma mọc xanh um vạt áo
chúng ta ngủ thiếp đi quá lâu trong sự tưởng tượng hoang đường
Khi thức dậy chúng ta đòi khóc
người ta mớm cho chúng ta từng thìa âm thanh
để có thể kể về số phận
bài chiêm bao chảy loang trên cơ thể
ẩm ướt nhiều năm tháng đã qua
rồi tháng Năm những cánh sen biến mất
trong một mê khúc mới, chúng ta là những người già.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)