Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Đôi mắt màu xanh dương

0 bình luận ♦ 17.10.2013

 

 

 

Tặng 04, 07, 06.

 
Những ngày gần đây tôi thường mất ngủ. Rõ ràng tôi không hề uống café, những cốc trà đá vỉa hè thì lại càng không. Cách đây vài phút tôi có uống chút Vôđka, sau đó tôi bước vào giường, dự định ngủ một giấc dài cho tới sáng mai. Ấy vậy mà tôi vẫn không tài nào ngủ được. Thứ xúc tác kia đã chẳng giúp gì cho tôi.

Trời đã về khuya. Gió thổi heo hắt. Mảnh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng giữa bầu trời. Những ngôi sao đang nhỏ dần lại, chầm chậm tản về phương xa. Ánh trăng chỉ mờ ảo và dần lẫn vào thứ màu vàng vọt của ngọn đèn đường. Cánh cửa sổ mở he hé, tôi ngửi thấy mùi hoa sữa đang lan tỏa trong những cơn gió.

Không có tiếng xe cộ, tiếng chân người thưa dần và rơi vào im lặng. Vài chiếc lá cây rớt xuống đường kêu loạt soạt.

Tôi tắt đèn, nằm trên giường hồi lâu. Cơn mất ngủ vẫn thách thức tôi. Trở mình hồi lâu, tôi thức dậy. Chiếc đèn ngủ với ánh sáng vàng nhạt chiếu một khoảng rộng quanh căn phòng.

Tôi mở ngăn kéo, lấy vài viên thuốc ngủ.

Sâu trong ngăn có một chiếc chìa khóa nhỏ xíu. Khóa phòng và khóa xe tôi móc thành một chùm, chiếc chìa khóa dự phòng thì tôi luôn cất trong ví, tôi chưa mời ai về nhà chơi nên thật khó để nghĩ rằng ai đó đã để quên. Tôi cầm chiếc chìa khóa lên và ngắm nghía hồi lâu. “ Phải rồi, đây là chìa khóa nhật ký.”

Tôi tìm quanh nhà, những chiếc áo len, quần dạ và chăn bông cũng bị lục ra. Phải khá lâu tôi mới tìm thấy cuốn nhật ký đó. Nó nằm trong rương, bụi bám thành những lớp dày. Quyển nhật ký thời trung học. Đây là cuốn nhật ký duy nhất của tôi. Tôi tra chìa khóa vào và lay nhẹ, phần lẫy bảo vệ bọc quanh quyển sổ bật ra. Đôi chỗ trên sổ đã bị mọt ăn nhưng thật may chỉ là ở phần rìa trang giấy. Tôi vẫn còn thấy rõ các hình vẽ nghuệch ngoạc cùng những dòng chữ viết bằng loại bút dạ nước màu đen.

Tôi giở từng trang ra và dừng lại ở giữa cuốn sổ.

Hôm nay lớp tôi có một học sinh mới chuyển đến. Cô bạn tên Moon.

“ Moon, phải rồi mình đã quên mất.” – Tôi lẩm bẩm. Những trang tiếp theo của cuốn nhật ký lần lượt mở ra.

Lớp mười, tôi học ở xa và có rất nhiều bạn mới. Vì lý do xa nhà nên cha tôi đã gửi tôi lên ở cùng ông bác. Điều đó sẽ thuận tiện hơn trong việc đi lại vì trường học cách nhà bác tôi khoảng ba cây. Tôi sẽ vẫn phải đạp xe tới trường nhưng sẽ gần hơn. Trường trung học X nằm xa khỏi thành phố. Tất nhiên nó vẫn chưa phải ở ngoại ô, đi thêm một đoạn xa nữa mới tới ngoại ô. Đây không phải trường điểm, rõ ràng là thế vì nó không nằm ở trung tâm thành phố. Khá đông học sinh thi trái tuyến, nhưng đừng nghĩ vì vậy mà sẽ có chuyện quản lý lỏng lẻo và phần nào đồng lõa với những cuộc đấm đá sau sân trường. “ Đây là một trường nề nếp và kỷ luật” – Trong ngày khai giảng đầu năm thầy hiệu trưởng đã nói vậy và mọi học sinh đều phải thuộc lòng.

Buổi học đầu tiên, chúng tôi được xếp lớp và gặp cô giáo chủ nhiệm. Sau khi giới thiệu và sắp xếp các chức vụ cho từng học sinh cô chủ nhiệm đã nói với tôi về những nội quy. Chúng tôi phải lấy giấy ghi lại từng điều trong nội quy, và điều quan trọng nhất là mỗi chúng tôi luôn phải giữ nó trong cặp vì cô chủ nhiệm sẽ luôn kiểm tra. Bản nội quy cất trong cặp này quan trọng với chúng tôi như giấy tờ tùy thân vậy.

Không phải vướng víu với chiếc khăn quàng trên cổ là điều khá thuận tiện trong những cuộc sinh hoạt ngoài giờ nhưng mỗi chúng tôi phải đeo huy hiệu đoàn. Điều này đã thành luật ở bất cứ ngôi trường cấp ba nào trong thành phố. Vào đầu tuần, trong buổi khai giảng hiệu trưởng lên phát biểu, tổng quát về một tuần học. Cô giáo chủ nhiệm đứng hàng đầu, đi qua chỗ chúng tôi để kiểm tra xem ai vắng mặt. Có lẽ phải nói rõ hơn, tôi đã học được vài tháng, dù chưa thật rõ về những người bạn hay các cô giáo ở bộ môn nhưng mọi thứ không còn quá xa lạ nữa. Cô chủ nhiệm đều nhớ rõ từng người trong lớp, ít nhất là ở gương mặt. Vào mọi ngày tất cả học sinh đều phải mặc đồng phục trường, huy hiệu luôn phải đeo trên vai, không ai trong ngôi trường này, kể cả những giáo viên dám bỏ áo ngoài quần, đi bốt hay dép xỏ ngón, bởi như vậy đã phạm tới những khoản cấm trong nội quy nhà trường. Lớp tôi có không ít người vào một ngày đã mặc chiếc áo màu mè, cổ không đóng kín cúc mà mở banh ra, nữ thì mặc váy ngắn và trang điểm rất đậm. Việc đó quá lộ liễu và cũng rất mau thôi thầy giám thị đã có mặt và đưa họ tới phòng hội đồng để lập kiểm điểm.

Hầu hết các lớp vào giờ học đều rất yên ắng. Không một tiếng động nào có thể chen vào bài giảng. Nếu chúng tôi có mang thứ gì đó, không phục vụ cho giờ học hay gửi thư cho nhau, thậm chí cười vang lên vì một trò tếu táo nào đó của một học sinh…Thì sẽ lập tức bị gọi lên phòng giáo viên, một án phạt đang đợi sẵn trên đó.

Những nội quy của nhà trường đều không thể sai lệch, nó tốt cho chúng tôi và vì thế nó không thể xâm phạm.

“ Em nghĩ chúng ta nên tổ chức mừng sinh nhật bạn ấy, vào buổi sinh hoạt lớp cuối tuần.” – Lớp trưởng nói với cô chủ nhiệm.

“ Đó là một ý tốt. Em định tổ chức thế nào.”

“ Em muốn sẽ có tiết mục ca nhạc, hoặc điều gì đó vui vui.”

“ Không cần đâu.” – Cô chủ nhiệm vẫn giữ nét nghiêm nghị “ Quy định nhà trường không cho phép. Một lời chúc mừng là đủ rồi.”

Tất nhiên bữa sinh nhật đó diễn ra như những gì cô chủ nhiệm đã nói. Người bạn đó chỉ nhận được vài câu chúc vu vơ. Không có chuyện liên hoan nào sau đó, những cái vỗ tay chúc mừng cũng không xảy ra vì trong bản nội quy được dán ở tường lớp có một điều khoản là “ Không được làm ồn trong tiết học”. Ngay sau đó cô chủ nhiệm hẵng giọng và nói về thành tích điểm của lớp, những ai phạm lỗi và có tên trong sổ ghi đầu bài trong tuần qua.

Mọi việc liên quan tới lớp, tới trường xong xuôi và dư ra 15 phút. Một cuộc trò chuyện rôm rả hay một tiết mục góp vui sẽ khiến lớp học đầm ấm và khiến thời gian qua nhanh hơn, và tôi tin những người trong lớp cũng cùng ý nghĩ này. Tôi mở câu chuyện của mình trước để khơi mào cho một chuỗi các mẩu chuyện khác. Lời nhắc nhở và cái nhìn nghiêm nghị quen thuộc của cô chủ nhiệm đã đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo. Phòng học im ắng và cả lớp, tất nhiên bao gồm cả cô chủ nhiệm đều ngồi thẳng người, để tay lên bàn, chờ đợi tiếng trống báo hết giờ. Không có thêm tiếng ồn nào và không gian vắng vẻ tới mức tôi có thể nghe rõ từng tiếng tim đập.

Trường X đã rất lâu chưa tu sửa và bắt đầu có tình trạng hỏng hóc. Bờ tường nứt ra từng mảng lớn, không ít bộ bàn ghế hỏng chân hoặc thì mặt bàn xây xước và lem nhem những vết mực, có đôi chỗ mọt đã ăn thành lỗ thủng. Chiếc bảng đen rộng cũng có nhiều vết xước và điều này luôn trở ngại mỗi khi có học sinh được gọi lên bảng. Những vết nứt khiến các chữ viết rời ra. Quạt trần lâu rồi chưa được thay. Nó vẫn chạy tốt nhưng lớp rỉ sét nơi cánh quạt và phần chân bám vào trần lúc nào cũng lung lay lại luôn gài vào óc tôi một nỗi sợ. Chúng tôi truy bài trong im lặng, trả bài trong im lặng, thậm chí vào những ngày lễ long trọng do trường tổ chức, mọi thứ cũng không được quá ầm ĩ.

Sân trường vào những giờ chuyển tiết cũng hiếm khi quá ồn ào. Lớp tôi ở tầng ba, tầng cao nhất có thể nhìn thấy toàn sân trường. Tôi ra hành lang để hóng mát. Thầy giám thị thường qua lại ở hành lang, công việc duy nhất của thầy không gì nằm ngoài việc kiểm tra đồng phục, thầy cũng như chúng tôi luôn mặc áo đóng cúc kín cổ, phù hiệu thầy không đeo nhưng trên ngực luôn phải cài tấm thẻ ghi chức vị, họ tên và dưới cùng là tên ngôi trường cổ kính này.

Hầu hết những học sinh chạy nhảy dưới sân, thỉnh thoảng lại hét toáng lên đều là học sinh mới nhập trường. Bây giờ tôi đã là học sinh cũ nhưng ngày trước tôi cũng như bọn họ, luôn muốn chạy nhảy và nói lớn để mọi người xung quanh đều biết mình đang rất vui. Sẽ sớm thôi, lớp đàn em sẽ phải nhớ ra mình đã qua thời trẻ con, và đây cũng không phải công viên hay rạp xiếc. Ngôi trường này có truyền thống lâu đời về sự nề nếp. Những điều răn trên bảng nội quy sẽ khiến đám học sinh mới hiểu rõ hơn. Sẽ không có chuyện ăn mặc sai đồng phục, bỏ bê việc đeo huy hiệu đoàn, đùa cợt trong giờ chào cờ, cười nói quá lớn trong giờ học…Tất cả những điều ngông nghênh đó sẽ phải chấm dứt, ít nhất là tại ngôi trường này. Tôi biết sẽ chẳng dễ dàng gì với những học sinh cấp dưới. Điều này khác xa với việc từ miền biển chuyển lên phố hay cai sữa bằng dầu dấm. Chúng sẽ phải vất vả để thích nghi. Cô chủ nhiệm sẽ nhắc chúng về nội quy hoặc không thì thầy giám thị, sao đỏ hay chính chúng tôi, những bậc đàn anh sẽ phải dạy chúng rõ hơn về điều này.

Quãng chừng dăm năm về trước, trường tôi có một vụ bê bối. Một nhóm học sinh uống thuốc độc tự tử ở nhà kho. Chuyện này tôi được nghe cô chủ nhiệm nói trong giờ sinh hoạt.

– Đó là một vết nhơ lớn của trường. Cả một thời gian dài ngôi trường này đã gặp nhiều phiền phức.

Không ai trong lớp hỏi gì. Cô chủ nhiệm không tỏ gì là buồn phiền hay bực bội, gương mặt cô vẫn giữ được sự nghiêm nghị thường ngày. Sau đó cô chủ nhiệm đã đọc những nội quy của trường lên và với một câu thẳng băng cô nói về sự ngỗ ngược của nhóm người đó. Rằng họ đã quên mất những nội quy, rằng việc làm của họ đã làm vấy bẩn nội quy và khiến thầy hiệu trưởng phải mất mặt.

– Các em phải nhớ nội quy của trường đã có từ lâu, nó tốt cho chúng ta. Nhóm học sinh đó đã không ghi nhớ những điều này, họ không có đức tin và không ai cứu họ được.

Với những gì tôi nghe thuật lại, vào một lần khác ở một lớp tầng dưới khi tôi giặt khăn lau bảng thì người phụ trách cao nhất ở ngôi trường đã không quá sắt đá với nhóm người tự tử đó. Tôi không nhớ đó là lớp nào và đang là tiết gì nhưng tôi chắc một điều, người giáo viên đó đang kể lại vụ tự tử ngày trước để một lần nữa tôn sùng những nội quy và buộc mọi học sinh phải ghi nhớ. Thầy hiệu trưởng và các cô chủ nhiệm của các lớp ( nhóm người đó học những lớp khác nhau.) có tới viếng. Sau khi đặt vòng hoa trước mộ, thầy hiệu trưởng đã lấy ra vài tờ giấy. Đó là những bản sao chép các nội quy của trường. Bản nội quy chép tay, nét chữ ấn mạnh như muốn xuyên thủng trang giấy. Cùng sau đó là sự im lặng, nét mặt nghiêm trang, thầy hiệu trưởng đốt trước từng ngôi mộ.

Sang học kỳ hai thì Moon chuyển tới lớp tôi. Tôi vẫn còn nhớ rõ hôm đó. Trong buổi truy bài đầu giờ chiều ( lớp tôi thường học xen kẽ một buổi sáng, một buổi chiều) cô chủ nhiệm dẫn theo một học sinh mới để chúng tôi làm quen.

– Bạn ấy tên là Moon.

Cô giáo chủ nhiệm giới thiệu. Đáng lẽ sẽ như những lần nhập học trước, chúng tôi chỉ im lặng và chờ cô chủ nhiệm xếp chỗ ngồi nhưng sự có mặt của Moon đã làm đảo lộn tất cả. Moon là một người ngoại quốc. Gương mặt Moon bầu bĩnh, đôi môi nhỏ nhắn, phơn phớt chút sắc hồng, làn da trắng, có chút mũm mĩm và non nớt đó dễ làm người ta liên tưởng tới một đứa trẻ. Cô bạn không quá xinh đẹp và tôi không muốn bàn luận quá nhiều vì nó đã nằm ngoài câu chuyện. Điều khiến chúng tôi sửng sốt nằm ở đôi mắt tròn và mang màu xanh dương kia. Màu xanh ở đôi mắt Moon khác hẳn với những màu xanh thông thường mà tôi có dịp nhìn thấy, dù là ngoài đời thực hay trên tranh ảnh. Nó trong sáng và không chút gợn đục. Màu xanh trên đôi mắt đó nếu đậm thêm nữa sẽ sâu lắng như lòng Đại Dương và nếu chỉ nhạt đi một chút thôi thì sẽ dịu nhẹ như bầu trời. Đôi mắt Moon nằm ở lưng chừng, tôi không biết phải so sánh thế nào nhưng khi nhìn vào cặp mắt đó thì trong đầu tôi luôn hiện ra một miền biển xanh thẳm và trên đó là bầu trời dịu dàng, không chút sắc nắng cũng chẳng có gợn mây nào, nó mang một màu xanh nguyên thủy.

Lớp chúng tôi đều xôn xao vì Moon và không ít nụ cười đã bung ra. Các câu hỏi được đặt vào Moon, về địa chỉ, về quốc tịch…Tất cả những thứ đó đều chỉ là cái cớ để được nhìn ngắm cặp mắt Moon lâu hơn.

Việc lớp quá xôn xao đã khiến cô chủ nhiệm phải nhắc nhở. Mọi tiếng động chỉ ngưng lại khi lời nói đó hẵng cao lên thành một câu cảnh giới nghiêm khắc.

“ Em Moon, em là học sinh mới nên chưa biết về nội quy ở trường ta, nhưng cô xin nhắc với em rằng hôm nay em đã mặc sai đồng phục rồi. Ra chơi cô sẽ dẫn em đi đăng ký mua đồng phục trường. Ở góc lớp có dán nội quy của trường, lát nữa em hãy lên chép. Phải nhớ luôn mang nó bên mình.”

Moon nói “ Vâng, em biết.”

Moon nói tiếng Việt rất sõi, kể cả những câu nói lái cậu ấy đều nắm rõ. Không khí của ngôi trường bớt nghiêm ngặt đi và tôi thấy việc hít thở dễ dàng hơn. Moon mang trong người hai dòng máu nhưng có lẽ phần Lạc Việt là nhiều hơn cả. Nụ cười của Moon tươi tắn và đấy cũng nụ cười duy nhất tôi thấy trong ngần ấy năm học ở trường.

“ Bạn nên tháo cúc áo cổ ra và đừng búi tóc cao mà hãy để duỗi ra”

Moon nói với một cô bạn cùng lớp. Cô bạn tất nhiên đã nghe theo. Các bạn khác cũng làm như vậy. Tôi không nghĩ Moon có khiếu về ăn mặc nhưng rõ ràng cách ăn mặc đó trông sẽ bớt già dặn và hợp với lứa tuổi đang trưởng thành này hơn. Moon không theo nội quy về cách ăn mặc và dường như những ngày sau đó cô ấy còn đi ngược với mọi điều cấm. Cúc cổ cô ấy không đóng, để lộ ra chiếc cổ nhỏ nhắn với cái nốt ruồi bé xíu như hạt nho nằm chếch dưới yết hầu. Nhiều buổi làm bài trên lớp khi chúng tôi còn đang vắt óc với những câu hỏi thì Moon chợt đứng phắt dậy và nói “Ngột quá đi !” Và cô ấy ra khỏi chỗ, mở cửa và đi ra ngoài hành lang.

Cánh cửa ra vào luôn được đóng mỗi khi giờ học bắt đầu. Giữa hè hay chuyển đông nó vẫn đóng và Moon mở nó ra, thế thôi.

Moon đứng ngoài hành lang, ngửa cổ lên và hít một hơi sâu. Mái tóc mang màu hạt dẻ buông xuống. Mớ tóc mềm và chảy ra như một dòng suối.

Đã năm lần Moon bị gọi lên phòng hội đồng. Không ai trong chúng tôi giúp được gì cho Moon. Cô chủ nhiệm luôn mặc đúng đồng phục giáo viên, và cô luôn là một trong số ít những gương mặt ưu tú của nhà trường, ấy vậy mà người cô mẫu mực đó đã không ít lần bị Moon làm bẽ bàng.

“Bộ trang phục quá kín đáo, kiểu tóc búi sau đã lỗi thời và cả gương mặt luôn nghiêm trang này nữa, nó đang biến cô thành một bà lão đấy.” – Moon nói vậy và chúng tôi thì chỉ im lặng.

Nhiều anh chàng lớp mười hai đã viết thư cho Moon. Không ngày nào là lớp tôi thiếu những bức thư lạ và mọi chuyện chỉ dừng lại khi một bức thư lọt vào tay thầy giám thị. Hôm chào cờ, thầy giám thị có lên phát biểu về việc viết thư tình trong trường. Ông ta đứng ngay trên sân khấu, gọi chủ nhân của từng bức thư lên rồi lấy từng lá thư ra, xé bỏ. Chuyện thư từ trao tay chấm dứt sau hôm đó.

Tôi cũng có một mối thiện cảm với Moon, nhưng thứ tình cảm đó chỉ nằm ở đôi mắt màu xanh dương kia. Không ít lần tôi đã định viết thư cho Moon, hoặc viện lý do về bài tập để được ngồi gần Moon, khi đó tôi sẽ nhìn thật kỹ vào cặp mắt đó. Tôi lên kế hoạch rất nhiều lần, thậm chí việc bị cô giáo trách phạt vì trong giờ học không chú ý cũng không khiến tôi quên đi điều đó, tôi luôn tưởng tượng lúc được ngồi cạnh Moon và thoải mái nhìn vào thứ màu xanh trong trẻo đó. Luồng suy nghĩ về điều giả định đó đã ở bên tôi, trong cả những giấc mơ. Moon ngồi cuối lớp, vì lợi thế về chiều cao. Cô ấy ngồi một mình và đó là sự sắp xếp cuối cùng của cô chủ nhiệm. Trong giờ, tôi thường quay xuống bàn dưới mượn bút hay thước kẻ. Đó chỉ là cái cớ để có thể thuận lợi nhìn xuống chỗ Moon nhưng điều đó diễn ra rất ngắn. Đáng ra tôi muốn ánh mắt mình ngừng mãi như vậy nhưng việc quay xuống quá lâu đã không còn là chuyện mượn đồ dùng nữa mà đã là nói chuyện riêng, và như vậy thì đã vi phạm vào một điều cấm đoán trong nội quy nhà trường.

Lớp tôi được giao nhiệm vụ chấm sao đỏ. Đây là công việc luân phiên theo từng tuần và mỗi khối đều không thể trốn tránh. Hôm nay tới tổ tôi. Moon và tôi là hai người đại diện. Đây sẽ là là một dịp may vì tôi sẽ có cơ hội bắt chuyện với cô bạn cùng lớp đáng yêu này.

Đeo chiếc băng đỏ trên vai, tôi thấy có phần tự tin hơn. Trong lớp tôi là một học sinh bình thường, học lực không đáng bàn và chức vụ thì chưa bao giờ có tên trong danh sách dự bị. Gần như cả năm lớp mười tôi bị bỏ quên. Cô chủ nhiệm và các thầy trong bộ môn chẳng bao giờ có lời khen về tôi dù tôi luôn cố gắng hết mức, chí ít là trong việc trung thành với những nội quy. Lý do tôi được phân chấm sao đỏ chẳng qua cũng vì tổ trưởng và tổ phó phải họp về vấn đề xếp điểm hạnh kiểm. Moon là người luôn làm trái với nội quy nhưng thành tích của cô ấy rất tốt và tất nhiên tấm băng sao đỏ với trọng trách trên đó sẽ dễ dàng tới tay Moon.

Tôi chỉnh lại áo xống cho gọn gàng, gương mặt tôi và mọi học sinh luôn có nét già dặn, nhưng nhiêu đó vẫn chưa đủ. Tôi ưỡn thẳng người, tay nắm lại và gương mặt tỏ ra nghiêm nghị như các thầy cô trong trường.

– Cậu căng thẳng quá đấy.

Moon nói và tôi quay sang, nhận ra cô ấy đang mỉm cười. Tôi và cô ấy đứng ở hai bên cánh cửa, khoảng cách khá gần và tôi có thể nhìn vào đôi mắt đó thật kỹ.

Việc Moon là con lai đã là điều khác biệt. Cô ấy sống bên nước ngoài khá lâu, hầu hết là cả thời thơ ấu đã gắn bó bên đó. Sự bất đồng văn hóa phải có, nhưng ở Moon tôi thấy bất kì sự ngăn cách nào. Việt ngữ chuẩn xác không quan trọng nhưng ánh nhìn đó, tôi thấy một nét trìu mến và rất gần gũi. Đôi mắt Moon khá to và tròn, còn thứ màu xanh chứa trong đó thì như sự tinh lọc kết hợp giữa bầu trời và đại dương. Chỉ khác, miền biển này không có sóng dữ, bầu trời cũng chẳng có mây đen, sấm sét hay mưa giông. Có vẻ như Thượng Đế đã quá ưu ái khi dành thật lâu thời gian để lọc ra những phần sạch sẽ, nguyên thủy nhất của trời và biển, để rồi sau đó ngài đưa tất cả vào đôi mắt Moon

Tôi thấy mình như bị cuốn vào đôi mắt đó. Thứ màu trong xanh đó đang ôm trọn lấy tôi và tôi thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Bàn tay, đôi chân thậm chí cả cái đầu của tôi cũng chìm vào cái màu xanh đó. Chúng đang tan ra.

– Cậu nhìn gì mà chăm chú vậy.

Tôi khẽ giật mình. Moon vẫn nhìn tôi. Như một cách lảng tránh, tôi lắc đầu và nhìn ra xem có ai đi muộn không.

– Thả lỏng mình đi – Moon nói.

– Đang chấm sao đỏ đấy. – Tôi nói.

Ở phía cánh cổng đã đóng lại, tôi thấy bóng một học sinh. Cậu ta đang loay hoay đẩy cổng. Tôi và Moon tới gần, mở chiếc chốt cổng và theo đúng bài bản, tôi lấy vở ra và hỏi họ tên và địa chỉ lớp. Dáng đi khập khiễng với một chân lết phía sau và ống quần rách bươm, lộ hẳn phần thịt đã rướm máu đã mách bảo tôi rằng cậu bạn đã gặp một sự cố trên đường.

– Nào tên cậu là gì ?

– Thôi đi – Moon chặn lời – Chân cậu ấy bị đau.

Tôi nhìn cậu bạn đi muộn thêm một lần nữa. Vết thương ở chân cậu ta đã ăn sâu vào thịt chứ không chỉ ở mức trầy xước ngoài da nữa. Tôi gấp sổ lại.

– Nguyễn Văn Tuân, lớp 11C, ghi vào đi.- Cậu bạn đó nói.

Tôi bảo cậu ta hãy lên lớp, đây chỉ là một rủi ro.

– Ghi vào đi, tên tớ là Nguyễn Văn Tuân, lớp 11C, ở tầng hai, dãy nhà B.

Cậu bạn lặp lại và nhìn tôi. Ánh mắt mang vẻ quở trách của cậu ta đã nhắc cho tôi rõ hơn về nhiệm vụ sao đỏ của mình. Tôi giở vở ra và bắt đầu ghi. Cậu bạn kia chậm chạp đi vào trường. Dáng đi cậu ta vẫn tập tễnh, mỗi bước chân đều rất nặng nhọc.

– Cậu có thể làm vậy ư ! – Moon nói.

Tôi im lặng, chiếc bút trên tay vẫn chuyển động. Sau khi tên, lớp người đi muộn có đủ trong cuốn vở tôi nói :

– Cậu ấy rất rõ nội quy. Cậu cũng biết mà, sẽ không hay ho gì nếu thầy giám thị biết được. Chúng ta sẽ bị quở trách vì sự vô trách nhiệm. Cô chủ nhiệm cũng sẽ phê bình và đánh tụt hạnh kiểm.

Moon nhíu mày, màu xanh trong đôi mắt lăn tăn những gợn sóng nho nhỏ. Thứ màu xanh tinh khiết lễnh loãng đi đôi chút, và chỉ vài giây sau nó lại lắng xuống. Màu xanh thuần khiết lại trở lại.

Moon quay đi. Tôi gọi lại.

– Còn mười phút nữa mới vào tiết. Nhiệm vụ sao đỏ vẫn còn…

Moon gỡ băng sao đỏ và ném về phía tôi. Tôi bắt lấy.

Moon đi tiếp. Tôi không gọi lại.

Bản nội quy của nhà trường dán ở khá nhiều nơi và điều đó luôn cảnh tỉnh những giáo viên và học sinh phải thật thận trọng. Giáo viên thì chắc rồi vì họ là những người có chức trách, về giảng dạy và quyền hành thì lớn hơn đám học sinh chúng tôi. Cô chủ nhiệm, thầy dạy toán, cô dạy văn, thậm chí là thầy thể dục đều chưa bao giờ làm trái với những nội quy. Tôi phải nhắc rõ hơn là môn thể dục học ngoài trời nhưng không phải vì vậy mà có thể la ó, nhảy nhót như loài chim sáo. Chúng tôi xếp theo hàng, ngay ngắn, tập đúng động tác và nghỉ giải lao thì có thể tụ tập lại nhưng không bao giờ được gây ra những tiếng ồn không cần thiết. Việc hô hào, cổ vũ trong một bài kiểm tra về chạy bền, bật xa cũng không được phép vì thế cũng là một sự vi phạm gián tiếp những khoản cấm kỵ trong nội quy nhà trường.

Moon đã năm lần bị phê bình trước lớp và hai lần bị gọi lên phòng hội đồng vì chuyện vi phạm nội quy. Thời gian gần đây sự chống đối của Moon càng rõ hơn khi cô ấy ngang nhiên xé các tờ nội quy, vò nát rồi ném vào sọt rác. Trong khi chúng tôi luôn chấp hành nghiêm túc kỉ luật thì cô ấy lại quên mất điều đó. Lớp trưởng thường có lời khuyên bảo nhưng Moon luôn bỏ ngoài tai, tất nhiên với một cô gái bướng bỉnh và ương ngạnh như vậy thì thật khó để đưa vào kỉ cương. Chúng tôi rất sợ bị thầy giáo ghi tên vào danh sách học sinh cá biệt, còn Moon lại dửng dưng với điều đó. Thậm chí trong các buổi chào cờ, khi cô ấy bị hiệu trưởng gọi lên đứng trước toàn trường để kiểm điểm thì vẻ mặt cô ấy vẫn ung dung. Những lời trách mắng của thầy hiệu trưởng đều rất nặng nề, cả sân trường đều lặng đi. Cổng trường đã đóng, đám đông học sinh chúng tôi đứng nhỏ bé trong khuôn viên sân trường, dưới chân thầy hiệu trưởng. Mọi cái đầu đều cúi xuống, tôi cũng cúi, chỉ mình Moon là ngẩng lên. Moon vẫn bình thản, cô ấy còn nhìn thẳng vào mắt thầy hiệu trưởng. Moon cười còn thầy thì không. Đôi mắt xanh dương kia chẳng tỏ vẻ gì hối lỗi cả. Nó vẫn phẳng lặng và thầy hiệu trưởng dù có lớn tiếng hơn, nhấn mạnh hơn vào những nội quy thì cũng chẳng cách nào khiến thứ màu trong trẻo đó gợn đục.

Chiều thứ ba, lớp tôi có một tiết Ngữ Văn. Thầy giáo tiếp tục dạy về văn học nước ngoài. Bài hôm nay giảng về truyện ngắn “Người Trong Bao”. Buổi học hôm nay sẽ có thầy cô dự giờ. Thầy giám thị, cô tổ trưởng tổ văn khối 11 và có cả thầy hiệu trưởng. Các thầy cô ăn mặc chỉnh tề, và vì đây là tiết dự giờ nên khuôn mặt các vị sẽ nghiêm trang hơn. Mọi cử chỉ của các thầy cô đều rất thận trọng. Các múi thịt cố săn lại để tạo sự nghiêm túc nhưng vì đa số các thầy cô đã có tuổi, da mặt đã nhăn nheo và lấm tấm những vết tàn nhang nên sự co giãn không bình thường chỉ khiến khuôn mặt thêm quái gở. Thầy giáo rất hào hứng giảng dạy và chúng tôi thì lắng nghe. Xong bài, thầy có hỏi xem lớp có điều gì còn thắc mắc không. Moon giơ tay và đứng dậy.

– Em nghĩ trường ta cũng cần có một sự thay đổi.

Thầy giáo nói :

– Thay đổi điều gì, và điều này liên quan gì tới bài giảng của tôi.

– Hãy dọn sẵn đường cho đức chúa, sửa lối thẳng cho ngài đi. (1)

– Em Moon, hãy nói về điều thắc mắc trong bài giảng đi. Em lạc đề rồi đấy.

– Không thể sống như thế mãi được. (2)

Thầy giáo nâng cặp kính, im lặng hồi lâu. Có một tiếng ho. Thầy nhìn qua và sững lại khi thấy chỗ ngồi của các thầy giáo dự giờ. Chút suy tư nhỏ nhoi vừa nhen nhóm đã vội tắt ngấm. Thầy giáo thêm lần nữa nâng chiếc kính ở sống mũi, các ngón tay hơi run run.

– Thầy hiệu trưởng, các thầy cô bài giảng đã kết thúc từ nãy rồi. Và…Thầy thấy đấy nó lẽ ra rất suôn sẻ, và…

Moon vẫn đứng ở chỗ ngồi, cô ấy nói “Tại sao lại lọt vào bao của Bêlicốp dễ dàng tới vậy”.

Màu xanh dương dần trĩu nặng và tôi thấy chút gợn buồn sóng sánh trên đó.

Tiếng trống báo giờ ra chơi vang lên. Lớp trưởng đứng dậy nói lời chào các thầy. Chúng tôi đứng dậy theo và cúi đầu chào. Tiết dự giờ kết thúc.

Lớp tôi được nghỉ hai ngày. Tôi dành hai ngày đó để giúp ông bác lau dọn nhà cửa và chuẩn bị bài cho ngày học sắp tới. Bộ đồng phục nhà trường tôi đã giặt và treo ngoài giàn phơi. Tôi mặc một bộ pizama trắng. Loại áo này rất mỏng và không phù hợp lắm với tiết trời oi bức, nhưng quan trọng nhất là nó kín đáo. Trong tủ tôi có vài bộ Pijama, chỉ khác màu và tôi luôn mặc nó khi ở nhà. Các cúc áo tôi đều cài lại. Mỗi khi đi qua phòng khách, nơi có tấm gương lớn tôi lại chợt giật mình khi thấy chiếc huy hiệu trên áo đã rơi đâu mất. Một phút trấn tĩnh lại, tôi thở phào và đi lên gác.

Bác tôi dành cho tôi một căn phòng ở tầng trên. Ngày trước đó là phòng của con gái bác, giờ chị ấy đã về nhà chồng. Tôi đã sắp xếp một góc học tập ở trên đó. Trên tường, tức là đối diện với bàn học tôi có dán thời khóa biểu. Chếch lên trên, cao hơn đỉnh đầu tôi là một tờ giấy khác, ghi thứ tự những nội quy ở nhà trường. Bản nội quy hướng xuống phía tôi và luôn chăm chú theo dõi tôi. Điều này không mấy dễ thở nhưng cũng vì vậy mà tôi sẽ ghi nhớ nó rõ hơn. “Phòng nghỉ của giáo viên cũng có dán bản nội quy, còn phòng thầy hiệu trưởng thì bản nội quy còn được phóng lớn và treo trong khung kính.” Bọn học sinh chúng tôi mắc sai lầm thì sẽ bị phạt, còn họ những người có chức vị và là bề trên chúng tôi thì không thể. Tôi khi thoảng còn có thể hét toáng lên còn họ thì không.”

– Nó còn định ăn mặc theo kiểu trường học tới bao giờ đây !

Bác tôi nói vọng lên. Tôi đứng dậy và ra ngoài khép cánh cửa lại. Cửa sổ đóng rồi, cửa chính tôi cũng đã gài chốt. Cuốn vở được giở ra và tôi bắt đầu làm bài tập.

– Ái chà, bài thơ gì mà toàn “ Tôi viết tên em thế này”(3), ông nhà thơ này khó hiểu thật.

Sau hai ngày nghỉ ngơi tuần học lại bắt đầu. Hôm đó Moon nghỉ học và những ngày sau đó cũng vậy. Các tiết học diễn ra suôn sẻ hơn. Vào cuối tuần, trong tiết sinh hoạt lớp cô chủ nhiệm không phàn nàn gì nhiều. Có vài gương mặt được biểu dương về thành tích học tập, sự đóng góp vào bài giảng và quan trọng nhất là không bao giờ vi phạm những khoản cấm trong nội quy nhà trường.

Việc vắng đôi mắt màu xanh dương kia khiến các tiết học suôn sẻ nhưng sẽ có phần bức bí hơn. Tôi mơ màng nghĩ tới đôi mắt Moon, tưởng tượng ra sẽ nhìn vào nó thật lâu. Hình ảnh về vùng biển phẳng lẳng, không chút gợn đục chảy dài trong suy tưởng của tôi. Bức hình chỉ vẽ được một nửa thì tôi dừng bút. Với vẻ mặt lấm lét, sợ sệt, tôi kẹp tờ giấy nháp vào quyển vở rồi tiếp tục ghi bài. Trống chưa đánh và tiết học vẫn còn.

Một tuần sau đó Moon vẫn vắng mặt. Tôi hỏi lớp trưởng và ban cán sự lớp thì họ đều lắc đầu. Tiết học cuối cô chủ nhiệm vào và vẫn khuôn mặt nghiêm trang quen thuộc, mớ tóc muối tiêu búi ra sau, cô nói :

– Thật tiếc, nhưng cô phải thông báo với lớp ta rằng bạn Moon đang nằm viện và tình trạng đang rất xấu.

Một vài thành viên trong lớp nói thánh tướng lên.

– Các em đang vi phạm vào điều 5 trong nội quy đấy.

Cô chủ nhiệm gắt lên và tất cả im lặng.

– Bạn Moon muốn gặp các em. Chiều nay, những em nào có thể đi được hãy tới trường. Tôi và thầy giáo văn, cả thầy giám thị nữa sẽ đưa các em đi thăm bạn Moon.

Chiều hôm đó khá đông người trong lớp tới trường. Các lớp khác và những đàn anh lớp trên cũng có nhưng ít hơn. Tất nhiên chẳng ai cấm đoán nổi việc đi thăm người bệnh, lại là người đang có trọng bệnh cả nhưng bệnh viện là nơi công cộng và ở đó cũng có những nội quy. Cô chủ nhiệm nói rằng đây là chuyện của lớp và chỉ lớp mới được quyền đi. Đám người vẫn ầm ĩ và còn có người tỏ vẻ chống đối. Cái quắc mắt và lời đe sẽ báo cáo chuyện này với chủ nhiệm các lớp khiến đám người im bặt. Họ ra về. Lớp tôi gần hai mươi người đến, nếu đây là một dạ hội thì số người này sẽ vừa vặn. Ngoài cô chủ nhiệm, thầy giáo văn, thầy giám thị, lớp trưởng ra thì chỉ một số ít người nữa là được đi cùng. Tầm hai, ba người và trong đó có tôi.

Trước khi vào bệnh viện thầy giám thị bảo chúng tôi phải chỉnh sửa lại áo xống thật gọn gàng. “ Này các trò ! Đây là nơi công cộng. Nội quy dán ngoài cổng, các em nhớ đọc nó.”– Thầy giám thị nói vậy và chúng tôi đều nghe theo.

Đây là bệnh viện đa khoa và nó khá lớn. Các phòng ban chia theo từng tầng. Các bác sỹ và hộ tá đi lại quanh hành lang. Tôi thấy cả những bệnh nhân với bộ pijama nhợt nhạt. Cô chủ nhiệm hỏi phòng của Moon. Sau khi kiểm tra lại danh sách các bệnh nhân bà bác sỹ đã chỉ đường cho chúng tôi.

Phòng bệnh của Moon ở tầng hai. Nằm thuộc khoa chuyên về bệnh đường hô hấp. Cửa phòng Moon chỉ khép hờ và hướng ra phía cửa sổ.

– Phòng bạn Moon đây, Dù là hỏi thăm các em cũng không được lớn tiếng, đây là bệnh viện và nơi đây cũng có quy định riêng.

Thầy giám thị lặp lại thêm lần nữa và chúng tôi im lặng. Thầy giáo văn vẫn đứng bên chúng tôi, sắc mặt thầy hơi xanh, thầy nới cổ áo chút cho dễ thở. Cô chủ nhiệm gõ cửa. Tiếng mời vào vang ra và cô đẩy cánh cửa.

Tôi thấy Moon, cô ấy nằm trên giường bệnh, bên cổ tay là những ống truyền nước. Moon mặc bộ áo pijama trắng. Khi thấy chúng tôi Moon nhỏm dậy và mỉm cười. Tôi nhìn kỹ thêm. Khuôn mặt cô ấy gầy rạc đi, phần xương hai bên má lồi ra và mái tóc cũng xơ đi nhiều, thứ nước truyền cùng các viên thuốc xanh đỏ đang rút dần sức sống của Moon. Tôi chỉ lạ rằng với thân thể đã tàn tạ đi, ấy thế mà Moon vẫn mỉm cười được và trên khuôn mặt ấy chẳng có vẻ gì là lo lắng, thậm chí đôi mắt xanh dương kia vẫn còn rất trong trẻo.

Moon chào các thầy cô và chúng tôi tới giường bệnh. Hẳn rằng mấy người cùng lớp, tất nhiên cả tôi trong đó rất muốn nói thật lớn nhưng lời nhắc nhở của thầy giám thị vẫn còn đó.

Cha Moon cũng ở đây. Ông ta khoảng 50, tức là không kém cô chủ nhiệm lớp tôi là mấy. Ông ta cũng là một người nước ngoài và cũng như Moon, đôi mắt ông cũng mang màu xanh dương. Thứ màu xanh đó đậm hơn, sắc bén và ẩn giấu những cơn sóng ngầm. Cha Moon mặc một bộ đồ đen, thứ trang phục dành riêng cho các thẩm phán. Đôi mắt ông ta lộ vẻ buồn bã nhưng thần thái vẫn rất nghiêm nghị. Khóe mắt ông ta khô ráo, tôi thấy trên gương mặt ông ta còn mang vẻ gì đó tương đồng và khá gần gũi với phần đông giáo viên trong trường.

– Các bạn cười lên đi chứ. Đây có còn là ở trường đâu mà mặc ngột ngạt vậy.

Moon nói vậy và cô ấy lại mỉm cười. Lớp trưởng nhìn thầy giám thị và cô chủ nhiệm. Họ im lặng và chỉ quắc mắt.

– Phải rồi – Thầy giáo văn nói và nới chiếc cavát rộng tới mức tuột hẳn ra. Thầy cười, nụ cười của thầy rất hiền hậu – Đây không phải là trường học, việc ăn mặc của các em chúng tôi không quản nữa.

Chúng tôi làm theo thầy. Tiếng trò chuyện râm ran trong phòng bệnh.

Thầy giám thị nói với thầy giáo văn “ Thầy là thầy giáo cơ mà”

Thầy giáo văn không đáp lại. Thầy nhìn ra phía Moon và nói

– Em hãy nghỉ ngơi và tẩm bổ cho thật khỏe đi. Sắp tới sẽ có bài kiểm tra một tiết. Tôi nói trước là sẽ rơi vào Sekhop đấy !

Moon mỉm cười.

– Con bé rất ngỗ nghịch, nó chẳng nghe ai cả. – Cha Moon nói. Việt ngữ của ông ấy khá tốt. Ông ta lắc đầu.

Thầy dạy văn nói :

– Không đâu, đấy là khí chất của người mở đường.

Cha Moon xua tay.

– Mẹ nó mất sớm. Từ nhỏ nó sống với tôi và tôi đã dạy nó sống phải biết tuân thủ những quy tắc. Các nội quy cũng là một loại pháp văn, nó luôn đúng và không thể xâm phạm. Tôi làm rất tốt điều nó còn nó thì không.

Moon nói lớn “ Và cha sẽ còn luẩn quẩn lâu nữa… ”

– Nào các bạn, cười lên đi nào…

Moon nói với chúng tôi và chúng tôi đã làm theo. Tiếng cười vang lớn dần lên. Moon cũng mỉm cười và cô ấy là người cười lớn nhất. Tôi thấy lòng như dịu đi và khi nhìn ra lớp trưởng và những người khác tôi thấy gương mặt họ tươi tỉnh hẳn. Lớp da vốn xám xịt chợt vỡ ra, tôi thấy một phần da thịt khác đang hé ra, trông chúng tươi tắn như những mầm xanh.

Moon ho một tiếng, máu trong cổ trào ra. Cô ấy lau máu, khẽ mỉm cười, cặp mắt mang màu xanh dương từ từ khép lại. Thứ màu xanh đó nhỏ dần rồi tan biến trên khuôn mặt Moon. Chút hơi thở còn lại thoát khỏi thân xác và cơn gió đã đưa chúng ra khỏi phòng bệnh, bay theo lời gọi của đức chúa.

Chúng tôi gào lên. Có cả tiếng òa khóc.

– Nào các em, đây là bệnh viện !

Tôi nhận ra giọng thầy giám thị. Thầy nói rất lớn và chúng tôi đều nghe thấy. Phòng bệnh yên ắng trở lại. Những ai còn đang sụt sịt đều phải nín ngay lập tức.

Cha Moon thở một hơi thật dài và ông đặt Moon xuống giường. Ông ấy đánh mắt ra ngoài, cô y tá hiểu mọi chuyện.

Cô chủ nhiệm từ lúc dẫn chúng tôi vào đây không mấy mở lời và bây giờ thì cô vẫn im lặng. Thầy giám thị nhấn mạnh chúng tôi rằng “ Đây là bệnh viện và ở đây cũng có những nội quy.” Tất nhiên chúng tôi hiểu cả. Gương mặt xám xịt với những rụt rè quen thuộc trở lại với mỗi chúng tôi. Những giọt nước mắt khô lại và dính thành một lớp khô cứng dưới gò má.

Đôi mắt Moon đã nhắm lại sẽ chẳng bao giờ tôi thấy được thứ màu xanh nào thuần khiết như thế.

Các thầy cô dẫn chúng tôi ra ngoài, để dành phần việc còn lại cho các bác sỹ. Cha Moon vẫn trong đó. Ông ta cần ở một mình, ít nhất là lúc này.

Thầy giám thị nói với cô chủ nhiệm :

– Sắp tới sẽ có một đoàn thanh tra tới trường. Họ sẽ dự giờ một số lớp để xem truyền thống giảng dạy của trường. Lớp cô cũng được chọn và tôi phải nói thêm buổi dự giờ lúc trước lớp cô đã khiến thầy hiệu trưởng phải phiền não đấy.

Cô chủ nhiệm im lặng một lúc rồi nói :

– Thầy yên tâm. Buổi dự giờ sau tôi sẽ làm hết mức những gì mình có thể.

Thầy giám thị gật đầu :

– Bây giờ tôi bớt lo rồi, và tôi thì chỉ nhắc cô vậy thôi.

– Các thầy đang nói cái gì vậy – Thầy giáo văn nói – Đây không phải nhà trường, đây là bệnh viện và các thầy phải biết nơi đây vừa có chuyện buồn.

– Tôi biết – Thầy giám thị nói – Tôi còn biết hôm nay thầy đã làm những điều không đúng với thân phận một nhà giáo ưu tú. Đây không phải ở trường, còn không thì thầy đã vi phạm vào nội quy rồi đấy.

Thầy giáo văn sững người hồi lâu, đôi chân hơi run rẩy. Tay thầy run run, thầy ôm mặt “ Quá dễ dàng. Đúng là quá dễ dàng. Chúng ta đã lọt vào bao của Bêlicốp quá dễ dàng mà. Ôi, sao cứ sống như vậy ?”

Cặp mắt thầy nhỏ lại. Hai hàng nước mắt rơi xuống sống mũi.

Thầy giáo văn tách khỏi đoàn, đi về phía cầu thang. Không một tiếng gọi nào có thể níu chân thầy lại.

Thầy đi rất nhanh. Tiếng nói của thầy vọng xa dần

– Quá dễ dàng….Quá dễ dàng…Quá…Dễ…

Thầy giáo văn khuất hẳn. Những âm thanh ngắt quãng đó nhỏ dần rồi tắt biến đi. Chúng tôi tiếp tục đi, giám thị vẫn dẫn đầu.

Chúng tôi xuống cầu thang. Ở đó tôi gặp các bệnh nhân vận bộ pijama đang lên xuống. Họ đi cùng đường với chúng tôi và chúng tôi lẫn vào họ.

Đám tang của Moon được cử hành sau đó. Cha Moon xin được hỏa táng. Ông ấy mang tro của Moon về nước và nói rằng sẽ đưa tới nhà thờ.

Tôi được nghe thêm. Trong hai ngày nghỉ Moon đã một mình đạp xe tới ngoại ô, nơi có bãi đất trống cùng thảm cỏ xanh mượt. Tôi không nghĩ việc chạy nhảy chốn hoang vu, thi thoảng lại ngửa cổ lên trời để hú một tiếng dài, vang tới tận trời xanh lại thú vị tới vậy.

Đêm hôm đó trời mưa to và điều đó đã ảnh hưởng tới bệnh của Moon.

Một tuần sau thầy giáo văn không tới lớp. Tôi nghe thầy đã xin nghỉ hưu sớm. Thầy cũng lớn tuổi rồi. Bài kiểm tra một tiết không rơi vào Sekhop. Một đề bài nằm ngoài chương trình và do chính thầy hiệu trưởng soạn. Cô chủ nhiệm ngồi trong lớp suốt 90 phút và chúng tôi cũng im lặng viết bài trong 90 phút.

Tôi không viết nhật ký nữa. Sắp tới sẽ phải thi học kỳ. Năm sau là cuối cấp.

Tôi đóng cuốn nhật ký lại. Gió trở cơn và rít một tiếng dài, cánh cửa sổ bị hất văng ra. Tôi đi ra đóng cửa.

Đồng hồ điểm hai giờ.

Tôi lên giường đi ngủ. Tôi kéo chăn thật cao để đắp kín người. Cơn mất ngủ đã dịu đi nhưng tôi vẫn không tài nào nhắm mắt lại được. Trở mình đôi ba lần, tôi ngồi dậy, bật chiếc đèn bàn lên. Tôi ngồi trên giường, mắt lơ đễnh nhìn quanh căn phòng. Trên bờ tường có treo một vài khung ảnh, bên trong là những tấm bằng khen.

Tôi với tay tắt đèn và nằm xuống giường. Mắt tôi nhắm lại còn miệng thì lẩm bẩm “ Phải ngủ thôi, mai đi muộn thì sẽ vi phạm vào nội quy cơ quan mất…”

Ít lâu sau, khi đã quá mệt mỏi với những suy nghĩ, tôi mới chìm vào giấc ngủ.

Ngoài cửa sổ mây đen vẫn chưa tan hết.

Hai giờ sáng. Trời vẫn còn khuya. Phải lâu nữa mới có bình minh.

 

Ghi Chú:

(1) Trong kinh thánh
(2) Trong truyện ngắn “Người Trong Bao”
(3) Câu thơ trong bài thơ “Tự Do” của Ê-Luy-A

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch