Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » thị trấn mùa thu ♦ hư giác
Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

thị trấn mùa thu ♦ hư giác

 

 

 

thị trấn mùa thu

 

người đàn bà với căn bệnh loạn dưỡng chất trắng não đã đem những giọt máu của mùa thu vào thính giác của loài thực vật tạo ra mây. những đám mây đó luôn biết cách trở nên cuồng nộ hay tái sinh âm thanh đã chết. tôi đến thị trấn vào buổi chiều, nhìn những đứa trẻ con bò ra từ hốc đá và hát lên tam khúc để trút bỏ sự phiền muộn sau cùng. họ nói lửa đã bị ám sát một cách không thương tiếc trong một trăm năm qua, và đến bây giờ những tro bụi còn vương vất đã trở thành linh hồn đi lang thang trong đêm. kẻ sát nhân mang một dấu triện đỏ trên trán, thân hình là một con chó màu xanh. tôi bước đi trên những nhánh tầm ma, và đến trước một bức tường đầy dây thường xuân rực rỡ. trong khu vườn đã mất tích vào năm ngoái, tôi ngồi xuống lắng nghe tiếng chó tru xuyên đêm. đó là dấu hiệu của một cơn mưa màu đỏ vào rạng sáng, những cái chết bay trong gió, và nấm dại nở ra mùi độc tố để ám ảnh trở nên rõ ràng.

 

 

 

hư giác

 

những con quạ trở nên cáu gắt trong hơi thở của một cái cây có vòm lá mờ nhạt. cánh đồng lúa mạch bị lai căng nhuộm một sắc diện ngột ngạt và cơn mê xanh ám lên chấn động liên hồi. đi hết đường chân trời này, họ hát với nhau bằng tiếng đập cánh. bài thuyết giáo bị lãng quên đang mục nát. trong ánh sáng thôi miên, từng nhục cảm trở nên sống động hơn bao giờ hết. họ chui vào những vòm lá, nuốt từng kí ức qua cuống họng, khóc nức nở về một trống rỗng, và chờ đợi mùa Thu đến quanh đây. (khi mùa Thu đến, cái ôm ấp và cái vuốt ve sau cùng làm thành một đường ranh giới giữa những hình dung, và họ ra đi trong đồng thoại rực rỡ vô cùng).

*

khi tôi trèo lên một cái cây bóng tối đã phát hiện ra từng chùm gương mặt đang mọc kí sinh trên những nhành đen đúa. một gương mặt đọc bài thơ đã bị trôi hết ngôn ngữ. cái miệng mấp máy tạo nên một âm thanh với tổ hợp cô đơn. trong sự tan rã của thời gian, máu trong cơ thể tôi ngừng lưu thông. những âm thanh đã hút hết năng lượng trong tôi, và ý nghĩ trở nên mê sảng. giờ thì tôi mọc ra trên những vũng chữ cái. lũ cá phát sáng bơi qua đầm lầy, giữa bóng đêm cầu kì, chúng xuyên qua đồng tử tôi đầy nhẹ nhàng và êm ái. sẽ phải có ai đó đến đây, đọc những thứ vô nghĩa và cắt rời đầu của họ quẳng vào hư không. một dư âm vang lại đầy mê dụ.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)