Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 26

 

NuiDoan-18

 

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

(tiếp theo)

*

Khuya qua Cẩm chiêm bao thấy ba trở lại nhà. Sáng ra, lúc nghe chuông sớm chùa Phụng khoan thai từng hồi len qua cửa sổ mở hé, Cẩm mơ màng tỉnh giấc. Chuỗi mộng lành còn đậm nét trong tâm trí, chan hoà ảnh sắc và âm thanh. Không gian chưa sáng tỏ. Bên cạnh, chị Châu nằm nghiêng, nhịp thở đều, nhẹ. Tóc chị loã xoã trên gối nệm ngái ngủ, nhàu gấp. Cẩm rón rén đưa tay nâng một lọn tóc chị, để yên, ngắm nghía đỗi lâu. Đáy lòng Cẩm dấy lên niềm rạo rực khó tả, như trong những sớm mai chờ nguyên đán. Trong chiêm bao vừa qua, Cẩm thấy ba về thăm, chiếc tam bản chất khẳm va-li hành trang, xắc tay căng đầy quà cáp phương xa. Cẩm nhớ rành mạch, có cà-phê, sữa đặc, hồng khô, cá hộp ma-rốc, bánh mì ba-gét, lạp xưởng thịt lạp xưởng gan, khô nai, … Nhưng bắt mắt Cẩm hơn cả là hai chai si-rô, một xanh mùi bạc hà, một đỏ mùi lựu và một bịch hột dưa nhuộm phẩm đỏ khé. Toàn những món ăn chơi mấy ngày đầu năm. Cẩm khép mắt tưởng lại cảnh sớm mai tân niên, Cẩm dậy sớm không cần ai đánh thức, ngồi coi chị Ba Khởi và chú Năm Tự sửa soạn bữa điểm tâm khai xuân. Chị Ba Khởi lấy sợi lát mỏng thắt bánh tét từng khoanh dầy độ lóng tay, rồi gắp củ cải trắng, dưa gan non ngâm nước mắm ngon pha đường từ mấy tuần trước ra dĩa con. Cẩm không ưa ăn bánh tét với dưa món. Chị Ba Khởi biết ý, trút đường cát trắng đầy một thẩu sứ, luôn tiện cho cả nhà uống cà-phê. Rồi chị nấu nước sôi, bày ly ông ly bà ly cha ly con chật mặt ván. Khi cả nhà đã rửa mặt xong xuôi, chị múc cà-phê đong phần ba túi vải, rót nước sôi, xê dịch sợi nước nâu quánh từ ly này sang ly kia, lớp lang mạch lạc: nước đầu cho ông nội, ba và anh Chúc; nước nhì cho má với bà nội; nước ba cho chị Châu, anh Chung; Cẩm được hưởng phần nước dảo sau cùng.

Cẩm thật tình không rõ, mình thích vị đắng thơm tho của cà-phê sữa đặc có đường, hay vì bầu không khí đoàn viên ấm áp gian bếp sau nhà đã thẩm nhập vào tâm tưởng Cẩm, dần dà trở thành một ấn tượng ghiền gập khó phai?

Trong bữa lót lòng, Cẩm kể lại cho cả nhà nghe chuyện chiêm bao khuya qua. Má chỉ mỉm cười không nói. Anh Chung ồn ào:

– Ba về đợt nầy, mua cho con Cẩm nhiều đồ chơi nhứt nhà.

Mặt Cẩm rạng rỡ:

– Nhiều như Tết vậy đó.

Chị Châu hối:

– Con Cẩm ăn lẹ lên, còn thay đồ đi học, trễ rồi.

Mặc dù dạo sau nầy chị Châu không còn tới trường nữa; anh Chúc thường ghẹo, con Châu học hết lớp thầy dạy rồi, được nghỉ ở nhà; nhưng sáng nào chị cũng đưa Cẩm và anh Chung đi học. Chị tự nguyện tới trường trợ giúp chuyện nầy chuyện nọ như một thú giải khuây.

Sáng nay Cẩm được bãi lớp sớm, vì cô giáo nghỉ bệnh. Chị Châu còn lẩn quẩn trong phòng thầy cô, được bà giáo hiệu trưởng nhờ thu xếp vài thứ giấy tờ. Cẩm ngồi ngoài sân chơi, trong bóng mát tàn ô môi, chờ chị xong việc, dẫn về. Thằng Được lẽo đẽo tới ngồi cạnh Cẩm, dằn vô ơn mấy cuốn tập góc rìa quăn quíu ràng dây dừa xuống mặt gạch tàu mòn thín, gợi chuyện:

– Mầy chiêm bao thấy ma lần nào chưa vậy?

Cẩm le lưỡi:

– Có chớ, mà tao quên rồi.

– Còn tao thấy hoài. Ma dữ ma hiền, đủ thứ ma.

– Anh Chung tao nói, ma thiệt ra hiền khô hà, quỉ mới dữ.

Thằng Được trợn mắt:

– Hổng đúng đâu. Ma cũng như người, có hiền có dữ, khó biết lắm.

Cẩm tần ngần:

– Tao … tao … ngủ chung với chị Châu, sợ ít thôi.

Thằng con trai cười hăng hắc:

– Mày lớn tồng ngồng rồi, còn ngủ chung với chị nữa sao?

Cẩm đỏ mặt chống chế:

– Nhà tao đông người, chật chội.

Thằng Được cong môi :

– Xạo, mậy. Nhà mầy lớn bộn, giàu có, đâu như nhà tao, nhỏ bằng cái chuồng trâu nhà mầy.

Cẩm tư lự ra vẻ người lớn:

– Lúc nước lụt, bị ăn trộm vô lấy nhiều đồ lắm, Được à! Bà nội tao nói, của đi thay người.

Thằng Được chưng hửng:

– Là sao vậy?

Đứa con gái lưỡng lự:

– Ừa, thì … thay vì người ta đi thì … đồ đạc bị ăn cắp.

Thằng con trai bưng cằm nghĩ ngợi, rồi gật gù ra vẻ hiểu ý. Từ mấy vuông cửa lớp vang vang tiếng học trò đồng thanh đánh vần, giọng trong trẻo trẻ con lẫn giọng ồ ề tuổi mới lớn: "Ê sắc ế, con dế … A ô ao, cái ao … Ô i ôi hỏi ổi, trái ổi …" Bất chợt Cẩm xướng giọng thỏ thẻ:

Con dế nó gáy cầu ao. Cây ổi chín rụng lao xao ruộng vườn. Con sâu ngửa cổ uống sương. Mai kia mốt nọ trăm đường bướm bay

Thằng Được nối giọng bài học thuộc lòng:

… Con sáo sậu hổng có mười ngón tay. Hỏi thăm châu chấu đường nào đi Tây … Con cá kèo thiếu chưn thiếu vẩy … Vuốt tro kho nghệ ăn đầy bụng luôn.

Cẩm hô hoảng:

– Tới "đi Tây" là hết bài, làm gì có con cá kèo ở trỏng.

Thằng con trai ngúc ngắt cái đầu:

– Tao hát đại, tại đói bụng. Tao dìa nhà ăn cơm đây!

– Mới tảng sáng mà đói rồi. Bộ mầy hổng có ăn lót lòng sao?

Thằng Được uể oải đứng lên, phủi đít quần xà lỏn, tỉnh rụi:

– Uống một gáo nước lóng phèn đủ rồi, má tao nói vậy.

Rồi nó quảy mớ tập vở xộc xệch lên vai, quày quả một mạch. Cẩm nheo mắt ngó theo dáng đứa con trai nhún nhảy tan theo cái nắng đầu trưa suồng sã. Khi không tâm trạng Cẩm trợn trạo nỗi gì như thương xót. Mỗi sáng mỗi trưa mưa qua nắng lại, Cẩm đều đi ngang quán cóc nghèo nàn của má thằng Được, nhưng chưa lần nào Cẩm bận tâm suy nghĩ. Bữa nay, dưng không, Cẩm nhận ra lòng mình dấy động mối cảm thông sâu đậm cho gia cảnh bần cùng của người bạn chung lớp. Nó không giống thứ cảm xúc man mác những lần Cẩm thoáng nghe chuông sớm chuông chiều từ núi Phụng vẳng lại. Nó cũng không phải những giao động bồi hồi trước cảnh nước ròng nước lớn mỗi ngày hai bận đầy vơi. Mà khác. Khác lắm. Cẩm chớp mắt, ghì nhẹ cặp sách vở viết mực sạch sẽ, ngăn nắp vào ngực áo còn dào dạt nỗi niềm quay quắt. Chợt Cẩm thấy ra mấy ngón tay mình mơn mởn kỳ lạ, những móng búp hồng lợt như cánh bông vừa hé nụ. Không lẽ mình đang lớn? Cẩm váng vất tự hỏi, tâm tư rào rạt những ý nghĩ không thể định nghĩa.

Chị Châu tới cạnh Cẩm lúc khi nào không hay.

– Chị xong rồi. Mình đi về em!

Cẩm ngước mặt. Vóc người chị Châu no nắng, cánh áo bà ba màu mỡ gà loá lên sáng rực.

*

Cẩm chồm hổm ngồi coi chị Ba Khởi đánh vẩy rổ cá sặc bông bên cầu ao, sửa soạn bữa cơm trưa, thì nghe tiếng dầm lạch cạch khua vào cầu ván ngoài bến sông. Nhịp đập rời rạc, lạ lẫm, không phải của ông Chín đưa thơ. Cẩm mau mắn chạy ra đứng tréo chân bên cửa ngõ, nheo mắt ngó. Má cũng thủng thẳng đẩy cửa nhà trên, dừng lại trong hàng ba xênh xếch vệt nắng xế ngọ.

Một người đàn ông trong y phục phương Tây, kính mát đeo mắt, bước lên cầu ván, đảo mặt ngắm nghía cảnh nhà tưới đẫm bóng mát vườn cây. Trong khi Cẩm còn ngờ ngợ, má đã lẹ chân tất tả lướt qua chỗ Cẩm đứng, vạt áo nâu thốc gió vui vầy. Bấy giờ Cẩm mới nhận ra, reo lên:

– Ba, Ba về.

Thoắt vài bước, Cẩm đã tới cạnh ba, nắm tay ông lắc lảy. Má giơ tay áo chặm dòng nước mắt sum hợp thản nhiên vắn dài trên gò má. Ba tháo kính mát giắt túi, xốc nách Cẩm, nhưng buông xuống ngay, hể hả:

– Hết nổi rồi. Lớn mau quá vậy con.

Rồi ông xoay qua, đặt tay lên bờ vai má suôn đuột, siết nhẹ, tia nhìn rười rượi cảm xúc. Má nén xúc động, quay qua phu trạo:

– Chú làm ơn khiêng đồ đạc vô nhà giùm.

Ba xen vô:

– Có mấy thứ dễ bể, chú nhẹ tay cho.

Rồi ông nắm tay Cẩm, băng qua lối đất, dừng bên cửa gỗ, đưa tay lắc chuông. Tràng âm thanh rộn rã nối nhau khua thức cõi không gian lặng lờ, biếng nhác một trưa nắng. Lâu lắm, Cẩm mới nghe lại những hồi chuông cửa, lại là chuỗi tiếng động tái ngộ réo rắt. Chị Châu cuống chân trên lối gạch tàu ra đón ba, hai mắt đỏ hoe. Trong hàng ba, ông bà nội sánh vai lom khom bên nhau. Chú Năm Tự tự động xăn xái chạy ra phụ người phu trạo khiêng hành lý vô nhà. Chị Ba Khởi đứng chùi tay luống cuống dưới tàn ổi cầu ao rập rờn bóng lá. Mặt mày người nào cũng tươi tắn. Chỉ thiếu anh Chung đi học chưa về, và anh Chúc thay quần áo ra tỉnh từ tinh sương tịch mịch.

Má kêu chị Ba Khởi bắt con gà giò làm thịt nấu cháo, sai chú Năm Tự ra mương cắt bắp chuối, hái rau răm trộn gỏi gà xé phay. Ông nội xô rộng ván cửa nhà trên, mở luồn tuôn hai khung cửa sổ lá sách. Luồng sáng vấy bụi lùa vào hăm hở. Thoáng chốc, gian nhà trên tưng bừng sinh khí. Giọng nói tiếng cười của ba thuở nào quen thuộc lại vang lên, hoà cùng mớ tạp âm va chạm lao xao giữa người với mớ tĩnh vật một thời gian dài không ai đoái hoài.

Bà nội rót trà bắt ba uống, cứ liệu lẫn lặp đi lặp lại, đường xa nắng nôi như vầy… Rồi liền tay lột vỏ mấy trái cam sành, tách múi bày ra dĩa, miệng không ngớt than thở:

– Ốm, ốm dữ đa. Ăn uống kiểu gì hổng biết … Chặc, ốm quá!

Rồi sực nhớ, bà lớn tiếng:

– Còn thằng Chung, sao giờ nầy đi học chưa về? Có đứa nào biết thằng Chúc xổng nhà đi đâu hông, kêu nó về tức khắc!

Nhưng chẳng ai để ý tới bà, vì còn đang chàng ràng bên cạnh ba, tới tắp thăm hỏi. Má nhận rõ nét mệt mỏi trên gương mặt ba, kêu ông đi rửa mặt, thay quần áo, rồi vô buồng trong lấy bộ áo quần lụa lèo ba ưa mặc và chiếc xà-rông sọc miên ra để đầu giường. Hương thời gian thiếu vắng quyện mùi long não và gỗ mục ẩm thấp mùa đại lụt vừa qua xông lên. Má nhẹ tay vuốt sớ vải dịu nhiễu, xúc động trào dâng. Ba tới đứng sau lưng, vòng tay khép lại quanh bụng má thanh mảnh. Má ngả đầu tựa vào ngực ba. Hơi hướm sớm khuya ba sinh hương lửa nồng ấm. Ba úp mặt lên tóc má, thấy ra trong mùi mồ hôi có cả hương nắng lửa mưa dầu những năm tháng tháo vát chuyện gia cang trong ngoài gọn ghẽ. Má thầm thì, mình đi tắm, thay đồ nằm nghỉ một lát cho khoẻ, rồi ăn cơm. Em kêu tụi nó nấu cháo gà xé phay. Ba lướt môi xuống gáy cổ má, cười cợt thầm, mới vừa ăn cháo xong.

Tắm xong, ba trở vô giường nằm. Tiếng cắc kè chắt lưỡi buồn buồn trên mái nhà và hơi mát nệm gối bọc sa-teng trĩu nặng mi mắt ba, nhè nhẹ ru ông vào giấc ngủ quê nhà, lắc lay những ấn tượng còn sót lại suốt chặng đường phiêu bạt.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)