Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 23

 

NuiDoan-18

 

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

 

(tiếp theo)

Đã tự hứa với lòng, kể từ hôm chú Năm Tự tới làm mướn nhà ba má Cẩm, chú cố gắng khắc phục tâm trí trước những biến động khốc liệt vừa qua bằng cách xông xáo việc trong việc ngoài, không để đầu óc rảnh rang. Ngoài mặt, lúc nào chú cũng rôm rả hò ca dao, nói thơ Vân Tiên hay ngâm nga mấy điệu cổ nhạc tươi tắn, nhưng chưa lần nào chú thố lộ cùng ai những sạn sỏi cấn đau mỗi bước chân lần về quá khứ, thuở chú làm mướn nhà ông bà Bông.

Ðã nhiều lần chị Ba Khởi tò mò hỏi dò quê quán chú, chú cười cợt:

– Quê tui xa lắm lận, miệt rừng tràm rừng đước, nghèo rụng rún, đói rả họng.

Hay bông lơn:

– Nói ra mắc tội bất hiếu, chớ tui là Tề Thiên từ lỗ nẻ chui ra. Có điều cái số tui bất tài vô tướng, ở đợ làm mướn, nên hổng dám đèo bồng chi.

Bữa nọ chị Ba Khởi vui miệng tào lao với chú Năm Tự:

– Con Mừng lóng rày đi chợ có người đưa đón đàng hoàng nghe chú Năm.

Chú Năm dửng dưng:

– Thì mắc mớ gì tới tui?

Chị Ba Khởi cười ngúc ngắc, khuôn mặt đỏ ửng hoả lò:

– Chú Năm nó biết mà, tui đâu ghim bụng được chuyện gì, mắc đàng dưới chết sao!

Chú Năm Tự xuống giọng tuồng:

– Ai là kẻ có diễm phước được đưa đón ma-đàm Ma-ri Mừng đi chợ vậy?

Chị Ba Khởi bật cười hăng hắc:

– Bữa nay chú ăn nhằm thứ gì mà bày đặt sổ tiếng Tây tiếng u với tui? Một bà già.

– Vậy cũng kể.

– Tui có nói chuyện với bả rồi. Bả hổng giống người mình, theo đạo Tây, nói chuyện với tui lâu lâu chêm vô chữ u chữ Tây, tui hổng hiểu gì ráo trọi. Có điều tội nghiệp, hai mắt bả chỉ còn thấy đường lờ mờ. Bả tới cắm ghe ở đậu nhà thầy Ba mù hổm rày.

Chú Năm Tự đâm ngờ vực. Chú hỏi dồn:

– Bả tên gì, thứ mấy, từ đâu tới vậy?

Chị Ba sửng mặt:

– Ai biết đâu nà, nhưng nghe con Mừng kêu bả là bà Bảy.

Trống ngực chú Năm Tự dồn dập liên hồi. Lẽ nào lại có chuyện ngẫu nhiên kỳ cục ngoài sức tưởng tượng vậy chớ? Chú cố giữ mặt thản nhiên, không đá động gì thêm. Chị Ba Khởi vô tư, tiếp tục thơn thớt chuyện làng chợ người dưng.

Rồi một hôm, viện cớ chèo ghe đi thăm người quen lâm bệnh nặng, chú Năm Tự tới vàm đất nhà thầy Ba mù, tìm hiểu thực hư. Thổ ngơi chốn nầy vốn đã tối tăm sằn dã, sau những tai ương dồn dập, càng u tịch thêm. Nước lụt xâm thực lở lói đôi bờ đất bồi. Cây cối gãy gọc ngang dọc. Dừa hoang tróc gốc, trầm mình xiên xéo lạch nước đục. Chiếc tam bản luồn lách vô ụ. Tiếng chó sủa người lạ vang dội không gian thinh vắng. Chú Năm Tự buông dầm, cột ghe vô cầu ván, còn chần chờ thì thấy con Mừng từ sau nhà ì ạch bước ra, tóc tai bù rối. Một tay nó chống nạnh, tay kia úp lên chóp bụng chang bang. Nheo mắt ngó một chặp, đứa con gái tươi mặt ngạc nhiên:

– Ủa, chú Năm đi đâu đây? Khoẻ không chú?

Chú Năm Tự nhảy thót lên bờ, cười cợt:

– Còn phải hỏi, đi thăm má con mầy, chớ đi đâu?

Đứa con gái giơ tay gãi đầu, lỏn lẻn:

– Mời chú ra sau nhà ngồi chơi, tui đi nấu nước pha trà.

– Khỏi mất công, Mừng à! Tao độ chừng mầy sắp bể bầu, nên tới thăm, đem biếu mầy trái bí rợ ăn lấy thảo. Mầy nấu kiểm, đặng có sữa cho con bú.

Con Mừng cảm động:

– Má con tui cám ơn lòng tốt của chú.

Trong lúc chuyện vãn, chú Năm Tự để mắt ngó chừng, tìm chỗ cắm ghe mái chầm của bà già theo lời kể của chị Ba Khởi. Chú mớm ý:

– Thầy Ba đâu rồi?

– Có người tới rước ổng đi bói quẻ trừ tà ếm quỉ từ bảnh sáng rồi.

– Trời đất, rủi như mầy rục rịch đau bụng đẻ, làm sao đây?

Con Mừng lờ đờ phóng mắt ra mặt sông lóng lánh vẩy nắng, lặng thinh giây lát, mấy ngón tay vuốt lơ là mớ tóc rối, rồi thở hắt:

– Ờ … thì … rán chịu đau, chèo ghe tới nhà mụ Hai Tốt … chớ sao.

– Mầy nói nghe tội.

Đột ngột tia mắt con Mừng rực lên:

– Lóng rày có bà Bảy tới ở đậu. Bả nói với tui, bả biết quọt quẹt chuyện đỡ đẻ, cắt rún. Bả làm mụ cho con gái mấy bận rồi, bận nào cũng xuôi chèo mát mái.

Chú Năm Tự làm tỉnh:

– Vậy sao? Bả là ai vậy, cớ gì tới đây?

Sắc diện đứa con gái ám khói mê muội. Nó thờ thẫn moi lục trí nhớ, rồi lạc giọng kể lể:

– Có là ai đâu nà, người dưng nước lã lạt nhách hà. Khi không bả lợi đây, tắp vô xin miếng nước. Hổng hiểu bả nói gì với thầy Ba mà sau đó bả đậu ghe trong ao súng sau nhà, bên hàng dừa lửa, ở luôn. Bả tự lo chuyện cơm nước, không làm phiền tới ai. Có lần tui hỏi, con cái bả đâu, cớ sao để bả trôi sông lạc chợ như vậy chớ? Bả khóc dữ lắm, mần thinh hổng nói.

Chú Năm Tự hỏi thẳng:

– Cho tao gặp bả được hông? Biết người ta lâm cảnh khổ mà không giúp là ăn ở bất nhơn.

Con Mừng sốt sắng dẫn chú Năm ra ao súng. Ðầm nước rưới nắng tươi rói, bông súng tím ngắt chen lá. Hồi ức người đàn ông bàng hoàng rung lên những hồi chuông dĩ vãng tưởng đã lịm tắt. Dải khăn thắt vành nón rơm kết bông tím lợt của người đàn bà da trắng đã cùng chú bao phen hương lửa. Những sáng đi săn vịt trời, những lần giao tiếp thân xác cùng người đàn ông thực dân. Ánh hoả lò những rạng đông trong chéo bếp thơm lừng hương bánh mì nướng, bơ mặn và cà-phê tây còn nóng hổi trong tâm tưởng. Giọng bà Bảy thỏ thẻ quàng xiên chuyện đời chuyện đạo …

Giọng con Mừng lảnh lót:

– Bà Bảy ơi, bà Bảy, có người tới thăm.

Lườn ghe mái chầm móc màn vải nâu làm chỗ ra vô. Mũi ghe lủng củng mấy chậu bông vạn thọ vàng và bông móng tay hường. Từ lòng ghe vọng ra tiếng ừ hử. Mạn ghe chòng chành như nỗi hồi hộp xốn xang trong lòng chú Năm Tự. Bàn tay ai già nua lun run vén màn, rồi vuông mặt vêu vao xanh xao nhô ra vùng nắng sáng. Chú Năm điếng người, miệng lẩm bẩm vô ý thức mấy lần cái tên "bà Bảy". Bà già chưa nhận ra ai, lẩn ngẩng đầu tóc bới thưa sợi bạc trắng, nhướng đôi tròng mắt đục lờ về hướng phát ra tiếng gọi. Rồi bà lê chân ra sàn ghe trổ đốm bóng nắng, niềm nở hỏi:

– Ai vậy Mừng?

Con Mừng đứng vẹo lưng, tay gãi đầu sột soạt, cộc lốc:

– Chú Năm.

– Chú Năm nào vậy?

Con Mừng không dưng mất kiên nhẫn:

– Cái người bên Ngàm Long đó mà!

Nói rồi nó liếc qua ngó người đàn ông, ngầm biểu chú lên tiếng. Chú Năm Tự như người vừa tỉnh ngủ, tiến tới mấy bước, gắng giọng điềm tĩnh:

– Tui đây bà Bảy, thằng Năm gạc-sông nhà ông bà Bông!

Vẻ mặt hom hem đang tươi chợt sa sẩm thoáng giây, miệng láp dáp kêu nhỏ, trời đất thánh thần thiên địa ôi, Giê-su-ma, chúa tôi! Con Mừng biết đã hoàn tất phận sự, lẳng lặng tới dựa lưng bên gốc dừa, một tay quàng sau lưng, tay kia không ngừng xước tóc, lim dim niểng mặt ngó trời.

Bà Bảy cố nén xúc động, mau mắn:

– Chú Năm xuống đây ngồi nói chuyện chơi … Chèn ơi, ai mà dè còn có dịp gặp nhau.

Chú Năm Tự bước xuống, nâng tay bà Bảy, vuốt chằm chặp, không ngăn được lệ trào:

– Tui … tui … cứ tưởng …

Bà Bảy ngắt lời, cười trệu trạo:

– Sống chết có số, chú à … Chú Năm nó ăn uống gì chưa? Để tui bắc nồi cơm, nướng miếng khô cá sặc dầm nước mắm xoài chua, nghe!

Chú Năm Tự xua tay:

– Cám ơn bà Bảy, tui không đói. Gặp lại bà, tui mừng tới no bụng, ăn uống gì nữa.

– Vậy mời chú vô "nhà" ngồi cho mát, tui ra sau pha trà.

"Nhà" là lườn ghe mái lá vòng cung khoét hai vuông cửa sổ nẹp khung tre, hé vạch sáng lên sàn trải chiếu trơn. Một góc mùng gối, quần áo xếp gọn gàng. Góc kia là trang thờ, chong yếu ngọn đèn trứng vịt, bày tượng Phật bà đất nung, cây thập tự và cái chén sành đựng cát, tua tủa chân nhang. Bà Bảy vén rộng màn trước sau. Gió nhẹ luôn tuồn, xua mùi khói nhang, thức ăn và hơi người tàn tạ đọng ám. Chú Năm Tự gập lưng bước ra sau ghe, chỗ bà Bảy đang lúi cúi nhóm lửa nấu nước. Đầu chú chạm phải mấy con cá tra, cá sặc khô treo lủng lẳng sào tre bắc ngang mái lá. Hai hàng chậu tươi rói hành, ớt, húng, ngò kê dọc mạn ghe. Một sóng tre chỏng chơ chén dĩa cái lành cái mẻ, ngổn ngang nồi chảo ám lọ đen thui. Tiếng củi lửa réo rắc những ấm áp sum vầy.

– Bà Bảy khoẻ hông?

Chú Năm Tự nhỏ giọng. Bà Bảy day lưng, cười héo hắt:

– Trời sanh trời dưỡng, chú Năm à. Còn chú độ rày sao rồi?

– Tui làm mướn cho gia đình kia ở Ngàm Long.

– Thấy được chớ?

– Tui có phước, bà Bảy à! Gặp toàn người nhơn hậu … Chó Su chết rồi, được tui chôn xác dọc đường.

Bà Bảy quay mặt giấu xúc động, không nói. Chú Năm chậm giọng, nhíu mắt tư lự ra ao nắng đứng ngọ không một động tĩnh:

– Bữa đó tui về, thấy nhà cửa vắng hoe trống hốc, vườn tược tan hoang …

Chú tưởng mình là kẻ đạo tỳ đang quật mồ khơi lại mớ tro xương một chương dĩ vãng nhiều hưng phế. Khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đã mở tầm nhãn quan chú ra thế giới khoáng đãng bên ngoài. Không gian đâu phải chỉ giới hạn trong cõi đất đai quạnh hiu nơi nầy với hai mùa mưa nắng luân phiên. Ý nghĩ con người hẳn vì phong thổ, thời khí khắc nghiệt, quanh năm chày tháng chỉ lẩn quẩn chuyện cơm no áo mặc. Có lần ông Bông giở tấm địa đồ thế giới chỉ cho chú thấy chỗ nào là chốn quê hương ông. Ngón trỏ ông vạch một đường quanh co lên mặt giấy tạp sắc chi chít chữ, ngó như lòng tay loằng ngoằng đường sinh mệnh, lớ giọng giải thích: "Vùng xanh nầy là biển lớn, còn lại là đất liền được loài người chia xẻ manh mún làm tổ quốc. Đây là xứ An-nam, chú và tôi đương đứng nơi nầy." Ông Bông điểm mạnh mấy lượt ngón tay ô dề lên giấy. Chú Năm Tự dán mắt ngó kỹ. Mũi đất cong cong tẻ sông chằng chịt là quê quán chú đây, khít rịt bên cạnh một khoảng xanh rì mà ông Bông biểu là "đại dương", lấm chấm vài đốm đất lẻ loi. Ông Bông tiếp lời: "Còn chỗ nầy là quê hương vợ chồng tôi. Chú coi đó, xa lắc, đi bằng tàu biển mấy tháng trời mới tới." Rồi ông vung tay phác một đường mông lung, giọng trầm bổng: "Thế giới coi rộng vậy chớ so với vũ trụ, nó nhỏ xíu hà. Con người chỉ là hạt bụi nhơ nhuốc, đầy tội lỗi tổ tông. Biết vậy nên mình phải có bổn phận phục tòng đấng tạo hoá là Chúa trời cao cả …"

Trời ơi, chú Năm Tự kêu thầm, những hạt bụi ấy ở đâu hiện giờ, sống chết sa sao?

Bà Bảy ngước mặt, hai tròng mắt đục lờ đỏ hoe, giọng sền sệt xúc cảm:

– Nhiều lúc tui muốn chết phứt cho khoẻ thân, nhưng hổng được. Cứ lây lất ăn bám người dưng nước lã như vầy, tui khổ tâm hết sức …

Rồi bà lững đững nhớ lại, như thể sự việc mới vừa xảy ra đêm qua …

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


3 bình luận »

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)