Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 21

 

NuiDoan-18

 

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

(tiếp theo)

Từ lâu rồi, chú cứ tưởng cõi lòng mình đã chai sạn, lú lẫn. Nhưng không, thứ cảm xúc dị thường đó đột nhiên ngoi dậy bừng bừng ngũ quan chú trong khắc giây nầy, lúc chú xoè lòng tay sằn sõi, trơn lầy lăn dọc sống lưng người đàn bà dị chủng. Cử động chú ban đầu ngượng ngập, dọ dẫm, rồi từ từ thắt lại, se sắt. Hai tròng mắt chú mở hoác, như thể xoi thủng bóng nhá nhem của bình minh đông phương vây bủa. Chú thấy rõ sắc da bà Bông sửng đỏ theo lằn ngón tay mầy miết. Có lúc, như để trấn áp cái đau tươi rói, sảng khoái, người đàn bà oặn lưng theo từng sớ thịt được xoa nắn. Chú Năm Tự tưởng ra mình đang bôi tro vuốt nhớt bầy lươn lịch bầy hầy, oằn oại khát vọng.

Chợt, người đàn bà ngoặt tay ghịt lấy cổ tay chú Năm Tự, khe họng rên rỉ mớ ngôn ngữ lạ hoắc. Chú Năm còn ngơ ngác, thoắt cái, bà Bông đã lật người nằm ngửa. Đoạn, bà dẫn dắt bàn tay thuộc địa dọ dẫm hai gò ngực thực dân, chầm chậm kéo xuống. Chú Năm Tự trừng trừng hai trõm mắt bốc lửa. Dục cảm chú bất tuân, căng theo vòng lưng khom xuống thân thể trắng hếu bơ sữa, cơn rượn tình bừng lên rậm rựt. Chú mau mắn dạng chân bà Bông, thốc mạnh dương vật vô khe bụng ẩm ướt của con thú da trắng, từng chặp từng chặp. Bà Bông nấc tiếng hoan lạc, viền mặt méo mó như bị quỉ ám. Chú Năm sửng mắt, chăm bẳm dõi theo những biến dạng trên gương mặt và thân xác người đàn bà. Khoái cảm chú đọng vũng thành ao tù chật hẹp, lầy lụa thân phận tôi đòi trong thảm cảnh tối sáng ly tán ba miền đất nước. Bà Bông không phải là người phụ nữ An-nam-mít bị cưỡng hiếp trong một trận Tây ruồng. Chú không phải là tên lính lê-dương sùng sục thú tính, bắn giết, hãm hại dân bản xứ không nương tay. Với chú, chỉ là phản xạ của dục vọng đòi hỏi và bản tánh tự mãn của giống đực. Hơn vậy nữa, thân xác chú đang ói mửa thốc tháo những căm phẫn nhược tiểu lên thịt da kẻ thống trị, như thể chuyện hành lạc là cách thức trừng phạt của gã thuộc địa bị áp bức trên chính quê hương mình, sử dụng bộ phận sinh dục làm vũ khí chống trả. Và cũng để nhận thực bản năng của bà chủ da trắng, thì ra cũng tầm thường, yếu đuối của một sinh vật trước cơn bức bách của thể xác.

Chú Năm Tự tưởng như từng tế bào trong thân thể chú đang vùng dậy phản công. Động tác chú trở nên dồn dập, cuồng bạo. Bà Bông ưỡn lưng hứng lấy, tiếng khoái lạc hỗn hễn cổ họng. Thoảng dấy trong gian phòng kín cửa là cái mùi nhục dục gây gấy của mồ hôi, tinh khí, rướm máu tanh tưởi dấu móng tay cào cấu sống lưng chú. Trong giây lát phấn chấn tột đỉnh, chú Năm luống cuống gục mặt xuống trũng ngực người đàn bà động cơn, hụt hơi gấp gáp như cá mắc cạn. Chú nhắm mắt, hắt tiếng rảy rớt một đường nước miếng xuống gò vú no căng. Để rồi hụt hẫng, bối rối khi bà Bông xô phắt chú ra, rút xoạc tấm khăn lót lưng, đắp lên phần thân thể trần truồng, nhễ nhại.

Chú Năm còn ngỡ ngàng, chưa biết tính sao thì người đàn bà đã nghiêng mặt vô phiến vách trõm trơ đốm đèn dầu vàng chạch, giọng khô ran:

– Chú đi ra được rồi!

Chú Năm Tự hấp tấp xỏ quần áo. Một sợi tinh lực nhỏ sót xuống đùi. Chú luống cuống chào bà Bông, đẩy cửa bước ra. Chú đánh một vòng quanh hàng ba chưa tỏ ánh ngày. Chó Su quấn theo chân chú, đòi ăn. Tâm trí chú chưa hết lẫn đẫn vì tự sự xảy ra đột ngột mới nãy. Chú ngờ ngợ lo lắng, không biết mình làm như vậy có đúng ý bà Bông?

Như thường lệ, xong bữa lót lòng, chú Năm Tự đi nón lá, quảy cuốc xẻng ra làm vườn. Nắng chăm bẳm trửng bóng. Chú lẳng lặng đào xới, không vô tư hát hò như mọi khi. Chỉ vài hôm nữa thôi, ông Bông từ Sài gòn trở lại. Ông căn dặn chú, đúng bữa chèo ghe ra sông lớn, đón ông và chở đồ đạc về. Tự dưng chú cảm thấy điều gì nặng lòng. Mấy chuyện động trời ban nãy đúng hay sai? Thâm tâm chú thật tình không muốn dây dưa, đèo bồng thêm nợ nần trần ai hệ luỵ, nhưng chú không biết ứng phó sao cho phải trước tình huống chẳng đặng đừng.

Chú ngừng tay xới đất, ngửng mặt ngó lên mái trời leo lẻo trong xanh. Mồ hôi chú tươm hột bóng lưỡng ngực trần. Chú cởi nón phe phẩy, rồi ra nhà sau kiếm nước uống. Đi ngang giàn mướp chi chít bông vàng, chú thấy cái nón rơm rông vành tua tuội bông vải của bà Bông móc đầu sào tre. Chắc ma-đàm bỏ quên, chú Năm nghĩ bụng, cầm lấy, đem vô để lên bàn con trong hàng ba. Có con bọ rầy cánh đỏ bám trên cánh bông vải tím lợt. Chú kề miệng thổi. Hương dầu thơm quí phái phảng phất đầu mũi bắt chú điếng lặng vài giây. Chú thở hắt thành tiếng, quay lưng bước một mạch ra sân nắng.

 

 

10.

 

Tháng năm cứ vậy chầm chậm trôi qua, chú Năm Tự tưởng đã có thể bôi sạch những tì vết quá khứ trong tâm khảm. Vậy mà, đôi khi khuya khoắt trằn trọc, chú bồi hồi nhớ lại … Chú không phải là người nghĩ sâu học rộng, nhưng chú thấy loài người thường khi ăn ở với nhau ác nghiệt còn hơn súc vật.

Làm sao chú quên được cái cảm giác hồn phi phách tán như vừa sa xuống địa ngục a tỳ, lúc chú trở lại nhà ông bà Bông sau chuyến về thăm quê. Cả một cơ ngơi đồ sộ bị huỷ hoại gần như sạch ráo. Hai ống quyển chú như có ai lấy mã tấu chém ngang. Chú khuỵu xuống, thị giác trừng trừng nhận thức cảnh tượng trước mắt. Ngôi nhà mái ngói, tường vôi vững chắc; giờ chỉ còn là một di tích gạch vụn ngổn ngang. Thảy thảy đều cháy nám. Căn chòi lá của chú cũng không thấy đâu. Vườn cây cảnh phía trước và cây ăn trái sau nhà bị đốn phá gần như trọn vẹn. Pho tượng đồng đen chúi mình trong ao súng cạn, đầu đứt lìa trên cỏ như nỗi đành đoạn không ngờ. Mặt đất ẩm chằng chịt dấu dày xéo như những vết trầy trụa, bầm máu những lằn roi thù hận. Đó đây vương vãi mảnh vụn áo quần, giày dép và những vật dụng, có lẽ bọn cướp cạn không biết dùng để làm gì.

Chú Năm Tự thẫn thờ lê bước ra hướng chòi lá. Chỉ còn lại dăm ba mảnh ván đen đủi trên vuông đất con. Tư sản chú không có gì đáng giá, điều làm chú hoang mang là không biết ông bà Bông sống chết ra sao, và bà Bảy trôi giạt phương nào? Phận số chú, không ở đợ chỗ nầy thì chỗ khác, miễn sao bụng dạ được thảnh thơi, không phải lo lắng chằm chặp vì mấy chuyện bể dâu. Từ cái buổi chú sa đà vô những hệ luỵ tròng tréo với ông bà Bông, lòng dạ chú cứ canh cánh âu lo. Nhiều khuya thót mình tỉnh giấc, xuất hạn dầm dề, chú đâm sợ vô cớ. Rốt cuộc chú thấy chỉ còn cách giải quyết duy nhất là tự ý xin nghỉ, hoặc trốn đi xứ khác làm ăn. Chú tính bụng, sau bận về thăm quê lần nầy, chú sẽ lựa lời thưa thốt với ông bà Bông …

Chú ra nhà thuỷ toạ, mở túi vải lấy khăn trải ra sàn ván làm chỗ ngả lưng. Bộ bàn ghế trà chiều không còn chỗ cũ. Chú có đem theo một chục bánh ích nhưn dừa, đặc sản quê nhà, biếu ông bà Bông, bà Bảy ăn lấy thảo và vài trái mận đỏ ăn chơi dọc đường. Chú Năm thờ ơ quơ một trái mận, tách đôi, lảy hột, ngồi nhai uể oải. Những vụn vá quá khứ chợt tắt chợt hiện trong hồi ức chú. Rất thường khi chú bực bội trong bụng vì kiểu nói trịch thượng, đầy khinh miệt dân An-nam của ông bà Bông, nhưng ít ra họ đối xử công bằng, đâu ra đó với tôi tớ. Không như những phú hộ bản địa làm tay sai cho thực dân, chú nghe nhiều người kể lại, cư xử hống hách, bóc lột kẻ ăn người ở không một chút thương xót. Nhưng những kẻ đi theo kháng chiến đâu cần biết điều đó.

Đã có lần bà Bảy thủ thỉ tâm sự cùng chú:

– Chú nghe qua rồi bỏ, không được ghim trong bụng nghe! Cái thằng con tui theo Việt minh đã có lần kêu tui coi chừng mang hoạ vô thân, nếu tui tiếp tục làm mọi cho vợ chồng thằng Tây. Còn cái thằng khật khùng, cạo đầu đi tu lại quở tui khi khổng khi không bỏ chùa bỏ Phật để thờ cúng ông Tây bà Đầm nào đó lạ hoắc lạ huơ. Thiệt tình, tụi nó làm tui khó xử hết sức. Nhiều khi muốn chết quách cho đỡ phải lo nghĩ.

Đôi lời chí tình của bà Bảy còn văng vẳng rành rọt trong trí chú Năm Tự. Giờ đây, không biết số phần bà ra sao? Những nghi vấn, những tai ương tưởng tượng cứ vậy lần lượt hiện mất, cho tới lúc chú Năm mệt mỏi thiếp mắt một giấc dài. Cảnh chiêm bao tròng tréo nhiều hình ảnh bạo lực lẫn tiếng động chát chúa, chấp chới dải khăn tím lợt thắt vành nón rơm vướng bụi tre gai tả tơi gió táp. Cánh tay trần mảnh dẻ trắng hồng chới với ghì níu khoảng không, bị tuồn tuột lôi đi. Chú Năm Tự cảm nhận rõ rệt, cũng những ngón tay ấy đã đôi phen siết lấy bả vai chú, nửa như xô ra nửa như kéo tới, rồi bất thần duỗi cong che nghiêng viền mặt úp, hờ hững thốt lời xua đuổi. Bàn tay đó, trong chiêm bao bữa nay, lay chú Năm Tự tỉnh giấc. Đêm đã chập chùng xoã tóc. Cổ họng chú khô ran, dịch vị chua loét đầu lưỡi. Chú lồm cồm ngồi dậy, kiếm nước uống. Phiến trăng lưỡi liềm lu câm. Ruộng đồng ra rả khúc ngũ cung đơn điệu. Chợt, có tiếng sột soạt trong lùm cây gần đó. Chú Năm Tự dụi mắt định thần. Hai đốm lân tinh lấp loé phát quang, tiếp theo là tràng ư ử khẽ khàng. Chú Năm lập tức nhận ra giọng thú quen thuộc, khom lưng ngồi xổm, dang tay hớt hải:

– Su, trời ơi, Su … A-lê!

Con thú lẹ làng vẫy đuôi chạy lại, chúi đầu vô ngực chú Năm Tự thiếu điều làm chú bật ngửa. Chú ôm chặt con thú ve vuốt, miệng không ngớt tỉ tê thăm hỏi. Con vật liếm láp mặt mũi, tay chân chú, đối đáp bằng ngôn ngữ thú.

– Mầy đi theo tao! Có cơm ăn cơm, có cháo ăn cháo, nghe không?

Chú Năm Tự đi trước, chó Su khập khiểng theo sau. Chú xé áo cũ, bó vết thương còn rỉ máu cho chó Su. Người và thú nằm kề nhau suốt đêm thâu. Sáng ra, chú Năm quảy túi hành trang cùng chó Su ra chợ làng, tới ngồi dưới gốc cổ thụ, chồm hổm chờ. Đã có mặt vài người tới trước. Ai cũng ngó chú lom lom dè dặt.

Chặp sau, một người đàn bà trung niên, khăn rằn vắt vai, xề tới ngồi cạnh chú, lân la gợi chuyện:

– Chú em đây có phải là người làm mướn cho vợ chồng ông Tây bà Đầm không vậy?

Chú Năm Tự gật đầu làm thinh, day ra dải nắng chan chan bờ bùn non nước ròng. Người đàn bà thấp giọng xét nét:

– Chú hổng biết chuyện gì hết a?

Chú Năm xoay mặt ngó người đàn bà chưa một lần gặp mặt. Hai gò má bà cháy nắng lao lực, trổ đốm xám đen. Cặp mắt sắc sảo hai con ngươi đen lánh hột mẵng cầu. Vài rãnh nhăn gấp chuôi mắt xếch. Tự dưng chú Năm Tự rúng mình một đường lạnh ngắt sống lưng, trán rịn lấm tấm mồ hôi. Chú lắc đầu, thều thào:

– Tui về thăm quê, mới trở lại hôm qua, thấy … thấy … nhà cửa … tan hoang đâu mất.

Người đàn bà quét mắt đảo quanh, rồi kề mặt thầm thì vô tai chú Năm:

– Đáng lẽ chú em đừng ra đây mới phải. Khuya đó họ về cướp phá nhà vợ chồng ông Tây một trận tanh bành. Nghe nói họ đương dò la kiếm chú, qui tội cho chú làm chó săn cho bè lũ thực dân.

Chú Năm Tự rợn người, hỏi mau:

– Còn ông bà Bông với lại bà Bảy?

– Họ bắt vợ chồng ông Tây đi đâu mất tiêu rồi. Còn bà già ở đợ bị đuổi đi …

Chú Năm Tự nóng nảy:

– Đi đâu?

– Ai biết đâu nà. Nhưng nghe thiên hạ rù rì thì có lẽ số phận vợ chồng ông Tây mười phần chắc chết tám, bảy. Riêng chú em, liệu tìm đường qua xứ khác mần ăn. Ở đây, họ không để cho chú yên đâu!

Chú Năm cảm tạ người đàn bà lạ, vội vã đứng lên dẫn chó Su chèo ghe một mạch ra sông lớn. Cứ vậy nhiều ngày đêm liên tiếp, chú lót bụng bằng mấy thứ đem theo từ quê nhà, uống nước phù sa đục ngầu. Chỉ tội cho chó Su, thương tích không thuốc men, làm độc mưng mủ dầm dề ống quyển. Chú Năm chỉ còn cách rửa sạch, xé vải áo bó lại. Ngặt nỗi, quen thói ăn toàn thịt hộp với bánh mì bơ sữa, nên chó Su không đả động gì tới mớ bánh ích lạ khẩu vị, chỉ nhấp nháp chút nước sông cầm hơi.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


4 bình luận »

  • Anhbasam Điểm Tin thứ Bảy, 07-09-2013 | doithoaionline viết:

    […] Thuận: Tiểu thuyết với tôi là si mê dai dẳng (Goldmund). – Ngô Nguyên Dũng: Núi Đoạn Sông Lìa – phần 21 (Da màu).  – Thơ: Còn Nói Được Thì Cho Tôi Được Nói .  – Thơ: THEO TÔI […]

  • Tin thứ Bảy, 07-09-2013 | Dahanhkhach's Blog viết:

    […] Thuận: Tiểu thuyết với tôi là si mê dai dẳng (Goldmund). – Ngô Nguyên Dũng: Núi Đoạn Sông Lìa – phần 21 (Da màu).  – Thơ: Còn Nói Được Thì Cho Tôi Được Nói .  – Thơ: THEO TÔI […]

  • NHẬT BÁO BA SÀM : TIN THỨ BẢY 7-9-2013 | Ngoclinhvugia's Blog viết:

    […] – Thuận: Tiểu thuyết với tôi là si mê dai dẳng (Goldmund). – Ngô Nguyên Dũng: Núi Đoạn Sông Lìa – phần 21 (Da màu).  – Thơ: Còn Nói Được Thì Cho Tôi Được Nói .  – Thơ: THEO TÔI […]

  • -Tin thứ Bảy, 07-09-2013 « ttxcc6 viết:

    […] Thuận: Tiểu thuyết với tôi là si mê dai dẳng (Goldmund). – Ngô Nguyên Dũng: Núi Đoạn Sông Lìa – phần 21 (Da màu).  – Thơ: Còn Nói Được Thì Cho Tôi Được Nói .  – Thơ: THEO TÔI […]

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)