Trang chính » Chuyên Đề, , Nguyễn Xuân Hoàng Email bài này

Đã mười ba năm, hơn?

 

TapChiVan42

 

 

Trí nhớ đã suy, mình ngồi hồi nhớ. Lần khân đếm số, ảnh hình cóc nhảy vô hang rồi lại nhảy ra. Xác quyết là chữ mang nhiều hàm oan, thôi cứ hàm hồ cho là năm bận. Chẳng bận nào ở ngay California. Mình là con cóc chân ngắn chưa biết qua hình thù đôi hia bảy dặm. Nhảy một cú khá xa là lần vượt biên sang tới Boston. Gặp anh Nguyễn Xuân Hoàng chị Trương Gia Vy bất ngờ “Đứng dưới trời đổ nát”. Phải không, đêm ra mắt thơ Phan Xuân Sinh? Bốn bận khác thì cứ đè Montréal cố quận mà sum vầy.

Năm lần. Vậy thì lần nào cả gan mặc thế chiếc áo Lê Lợi vừa giũ tà huy bay? Chỉ quen biết nhau, đứng ngó xa xăm trong một khu vườn rộng, chỉ hưởng chung một thứ khí hậu biệt lệ mà nghe tuồng như tình thâm tựa thủ túc? Phải có cái gì đó hơi thất thường trong động thái người trao kẻ nhận, và song phương đều tường mười mươi, giờ này Lê Lai chỉ là sản phẩm của tưởng tượng. Nguồn cơn nào đã biến “định bụng” thành hiện thực? Dạo ấy chưa có email. San Jose cách xa phố Mộng lệ này những sáu tiếng ngồi siêu cơ. Cả hai lại không rõ số phone của nhau. Một lá thư (xanh) hay (hồng)? Chỉ còn có mỗi thứ ấy thôi. “Bạn lo giùm tôi bài vở một số báo Văn, được không?”. Ra bưu điện dán 52 xu lệ phí hồi âm sang Hợp chủng quốc. “Được chứ anh, ba mươi giây, dễ như ăn ớt”.

Rất to gan. Rất điếc không sợ súng. Và rất hồn nhiên trong sự xởi lởi phanh áo trạc ngực nọ. Vậy mà không bị đắp mô, cầu đường chẳng bị giật sập, mình say sưa bu sau xe: Tới luôn bác tài. Tờ báo văn số 42, tháng 6 năm 2000 đến hẹn lại lên, trình làng đúng hạn kỳ.

Như thưa ở trên, mình gặp mặt anh Nguyễn Xuân Hoàng đúng năm lần. Đó là những bận mà tiếng động chẳng mỏi mệt để lan tràn suốt năm canh, của tiệc tùng, của đám đông, của cười đùa, tuồng như muốn quên giới hạn của đêm ngày, của một xa rời sẽ diễn. Đám đông vui nhộn nhưng đám đông sẽ giết đi những tâm sự, những thì thầm khi kẻ này muốn dốc lòng riêng cho kẻ kia. Không bao giờ giữa mình và anh Nguyễn Xuân Hoàng có điều kiện để nói tới một điều gì gần như quan niệm về việc sáng tác. Thế hệ trước hẳn sẽ nhặt ra những gai nhọn mả thế hệ sau khi nhìn ra, một là tránh bước. Hai là đạp bừa vào đó để tự thân chứng nghiệm vết thương. Mình tin, anh Nguyễn Xuân Hoàng sẽ sẵn lòng truyền đạt những vấp ngã mà anh từng gặp phải, nếu ngồi trong một khung cảnh khác. Quán cà phê chẳng hạn, và tuyệt đối lánh xa đám đông.

Điều ấy chưa hề tới. Thiên thời địa lợi nhân hòa thảy đều chẳng ra cơm cháo gì sất. Tuy vậy, đâu đó, tình cờ, cả hai đều đồng thuận: Quay lưng làm ngơ những “Chàng” “Nàng”. Dị ứng. Không cho nó xuất hiện trong chữ viết. “Nó làm sao ấy!”. “Thì nó sến chứ còn gì nữa”. Ít ra thì Lê Lai cũng tâm đắc Lê Lợi một cái gì đó. Cho dẫu nét điển trai đã phôi pha, cho dù khi không tóc trắng phủ mái đầu. Thứ màu tóc chỉ riêng của Đặng Dung, đặc thù của: “Gươm mài vầng nguyệt đã bao ngày!”.

Mình đã có lần lo được một số báo Văn. Bạn tin không? Ừ, cũng chẳng có gì to tát. Do bởi những người góp mặt, cho bài, họ đã vị tình mình mà san sẻ. Và sau hết, chỉ vì cái bảng hiệu có chưởng môn nhân Nguyễn Xuân Hoàng đứng tên. Một tên gọi, tự thân cũng nói lên được nhiều điều. Một chủ nhà đáng yêu, khách khứa mới siêng giỏi chân lai vãng. Chưởng môn một võ quán (văn chương) phải có bí kíp mới quần tụ được anh hào.

Không to tát, nhưng dù sao nó ủ vào trong từng ngăn kỉ niệm của mình. Mình xin chia sẻ chút kỉ niệm có rất ít với anh Nguyễn Xuân Hoàng, chị Trương Gia Vy. Đã là kỉ niệm thì khó quên mà cách bảo tồn hữu hiệu là vay mượn vùng đất của Da Màu để lưu trữ. Mình mạn phép sao chụp lại lá thư ngắn của chị Vy, chỉ duy một dụng ý: Giữa chúng tôi, vô tình đã nối kết một sợi dây, không gì khác hơn đó là tình cảm giữa những người cầm bút.

 

thuVyguiHoDinhNghiem

 

Mình đã đọc lại nhiều lần. Những hàng chữ thật thân tình, thật ấm áp. Xin hãy giữ cho nhau thứ khí hậu ấy, chị Vy nhé, anh Hoàng nhé. Người anh “Lê Lợi” của riêng mình, một mai sẽ ra tuyến đầu như “lịch sử” buộc phải thế. Duy một lối đi. Long bào vẫn thiết thân phủ người, bởi “Lê Lai” vẫn có lối về của riêng nó. Không ai nợ nần ai. Ngoảnh mặt, tha hồ mây trắng bay.
 

Hồ Đình Nghiêm

bài đã đăng của Hồ Đình Nghiêm


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch