Trang chính » Chuyên Đề, Đoản văn, Nguyễn Xuân Hoàng, Sáng Tác Email bài này

Nơi đâu, bao giờ?

0 bình luận ♦ 21.08.2013

image

(Bất cứ Lúc Nào, Bất cứ Ở Đâu từ phía nhân vật Vy)

Mình đã từng hứa hẹn viết thư cho nhau, phải không anh? Mình đã hứa đã thề rất nhiều thứ, nhưng chẳng giữ được một lời. Có phải anh sẽ nói thế, với một nụ cười lẫn lộn đâu đó trong giọng nói của anh, nụ cười rất riêng tư, không hề chia sẻ, cho dù lúc ấy anh đang ôm em rất chặt trong tay chăng nữa. Nụ cười cho em thấp thoáng thấy khoảng cách rất thật giữa chúng ta, không phải là hồ sâu núi thẳm, những con đường đèo ngoằn nghoèo tưởng chừng không dứt giữa nơi chốn của em và nơi chốn của anh, hay khoảng không gian dù thu hẹp cách mấy giữa làn da em và làn da anh.

Bây giờ, thì nụ cười của anh nằm ở một khóe miệng hơi trễ xuống. Anh vẫn phục cái tài lan man của em, những tư tưởng của em quanh co và bất định hơn cả những vòng khói thuốc của anh. Phục sự tự do của em, vì em không bao giờ cảm thấy cần thiết phải đuổi theo những tư tưởng ấy, giam chúng vào từ ngữ, sắp xếp chúng cho vừa lòng hoặc gây ấn tượng với những độc giả tương lai (nếu có). Thế thì, anh hẳn đã phải biết, hoặc ít nhất đoán ra, em không thể giữ lời hứa viết thư cho anh.

Anh có giữ lời hứa không? Em không nhận được thư anh, vì anh không viết, hay viết rồi lại không gửi? Anh có như em, mỗi lần trời mưa lại nghĩ đến những khoảnh khắc ngắn ngủi mình thực sự nhìn thấy nhau, thực sự ở bên nhau, thực sự là của nhau? Lúc ấy em không thích sự im lặng của anh trong cơn mưa, còn bây giờ em đoán có thể anh sẽ dành một khoảng không tim lặng ấy cho em, cho những hồi tưởng từ đây sẽ đẹp hơn với thời gian. Phần còn lại, có thể thuộc về những thứ lo toan của tờ báo, hoặc chiến tranh và mất mát, hoặc những truyện ngắn chuyện dài anh sắp viết. Không có em trong những thứ ấy, và những thứ ấy không có trong cuộc sống của em. Trong khung cửa sổ phòng em xanh màu lá cây và màu núi lam xa xa, tờ báo không có niềm đam mê, chiến tranh chỉ là một khái niệm em không hiểu hết, và những dòng chữ biết vẽ biết nói cũng như thần chú phù thủy, luôn dấu lại một điều gì phía sau.

Em muốn tình yêu là tất cả. Anh đã nói thế, đúng không? Hay lại là một mẩu nhớ tưởng tượng, một sự lừa mỵ của tâm thức em? Anh đã nói thế, với một chút gai góc em diễn dịch là chê trách. Tại sao những chữ bình thường nhất cũng cần diễn dịch từ người nói đến người nghe? Đôi lần em muốn hỏi lại anh xem diễn dịch của em có đúng không, nhưng khi em nghĩ đến những vòng tròn diễn dịch từ câu hỏi ấy càng lúc càng lan rộng và không thể kết thúc, em lại thôi. Có lẽ em đã biết những giờ phút bên anh là giới hạn, chẳng thể hoài phí. Có lẽ em không như anh, từ ngữ vừa là hàng rào vừa là cửa ngõ. Có lẽ em biết dù mở bao nhiêu cánh cửa, em, và anh, vẫn nằm trong mê trận của từ ngữ. Có lẽ em không muốn mở đến cánh cửa tận cùng…

– Tại sao con ngồi trong bóng tối như thế? Ngủ quên à?

– Này, mẹ nói nhé. Còn con gái mê tiểu thuyết thì không sao, mai này bỏ bớt đi. Đừng để như mẹ, bị mắng cho đến bây giờ.

– Ngày mai phải đi thử áo, con có nhớ không?

– Đứng dậy vào giường ngủ sớm đi con. Cũng gần ngày rồi, mắt quầng da thâm, khó trang điểm lắm. Để cuốn báo sang một bên… Bất cứ nơi nào, bất cứ ở đâu. Là nghĩa gì nhỉ? Văn chương thời nay thật là…

…em đã muốn tình yêu là tất cả. Em đã ngồi trong căn phòng thinh lặng của mình, nhìn ra cửa sổ ít nắng nhiều sương mù nhiều mưa và chờ đợi. Chờ thư của anh. Chờ tiếng xe lambretta của anh. Chờ một dấu hiệu nào đó của anh. Em đã muốn nắm bắt tình yêu, cho dù phải lao mình vào miệng vực. Vâng, sự liều lĩnh cực đoan của tuổi trẻ còn rất gần với trẻ con, em biết.

Giờ đây thì em đã hiểu. Bất cứ nơi nào, bất cứ ở đâu, cũng chỉ có hai ta. Vì chúng ta có thể nhớ nhau. Khi nhung nhớ đã thành thói quen, gặp gỡ chẳng còn là cần thiết, phải không anh?

Em với anh. Chẳng bao giờ nữa. Chẳng nơi nào nữa.
 

Hồ Như
8/13

bài đã đăng của Hồ Như


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)