Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Đỏ tía

 

 

 

Nếu không có óc thì ai đang suy nghĩ đây? Thật ly kỳ. Một hôm bạn thức dậy, máy móc đưa tay lên vuốt mái tóc dựng ngược do nằm vùi cả đêm – động tác bạn vẫn thường làm trước khi kéo dép lạch phạch qua nhà vệ sinh theo nghi lễ mỗi sáng – bỗng thấy tay trượt vào trống không, lại còn vướng vào một sợi dây thẳng đứng chẳng biết bằng cách nào đã mọc lên từ vị trí cái đầu đã mất tích, loại dây gân mảnh như nhợ mà người ta thường dùng làm dây câu. Bạn thử nắm lấy giật giật. Nó nhúc nhích! Mù mịt như mò mẫm lúc cúp điện, theo bản năng bạn lần tay xuống dần và hoảng vía nhận ra đầu dây hình như mọc ra từ vị trí thực quản của bạn. Còn đầu kia? Dám đánh cuộc đó là câu hỏi chẳng những bật ra ngay tức thì ở dạng ý nghĩ mà còn trào lên ngực làm thanh quản rung lên, thắt lại rồi vỡ thành một tiếng la thất thanh, thuần nguyên âm. Bạn quăng cả hai cánh tay lên không, quơ quào lung tung để mằn cho ra cái gì ở trên đó. Hóa ra nó là một cái bong bóng bay, nếu buông tay nó sẽ nhẹ nhàng tự bung lên, lơ lửng khoảng hơn nửa mét phía trên đầu bạn. Trừ phi bạn muốn thả nó ra còn thì nó luôn luôn đi theo bạn chừng nào mà phần mọc ra không bị khứa đứt. Trong một sát na sinh tử, tiềm thức mách bảo rằng bạn sẽ không ngu gì làm một chuyện như vậy.

Đó là tình cảnh của tôi, một buổi sáng ở Thôn Bọ Ngựa kinh hoàng khám phá ra phần quan trọng nhất của cơ thể đã bị mất. Tôi đã tưởng mình không có óc, hoàn toàn mất cảm giác, câm điếc, mù lòa, bại liệt. Nhưng khi nhận ra mình đang hoảng sợ đến hét ra thành tiếng, đang quýnh quáng mò tìm, đang quay người mòng mòng như con chó rượt vòng vòng để cắn cho được cái đuôi của chính nó, tôi biết chắc như bắp vẫn còn một tổng hành dinh được đặt căn cứ ở đâu đó đang điều khiển toàn bộ phần còn lại. Vậy là tôi tạm yên tâm thở phào hú vía rồi bắt đầu cuộc điều tra phăng lại manh mối mọi sự việc, trong tinh thần cảnh giác cao độ, sao cho trong tiến trình này quả bóng được bảo vệ an toàn tối đa, bởi rõ ràng có một sự liên đới chặt chẽ giữa hai chúng tôi.

Còn nhớ trước đó, khi được vợ chồng người bạn rủ về chơi nhà họ ở miền quê, nơi vừa mới trải qua một trận bão lớn, tôi đã ái ngại đồng thời cảm kích trước lời mời đầy chân tình của họ. Nghĩ rằng tôi đang có trong đầu hình ảnh một ngôi nhà tan hoang đổ nát vì đã đọc trên báo về khu vực bị tàn phá, bạn tôi hân hoan mô tả những căn phòng đã được nhân tiện nhanh chóng sửa chữa, thậm chí tân trang với hệ thống xoa bóp và tẩy rửa hiện đại vừa được lắp đặt trong nhà cầu. Tôi cảm thấy khó từ chối, mà thực sự cũng muốn tạm thời lùa công việc ra sau lưng để bỏ thành phố ít hôm cho đỡ mệt, tất nhiên không phải vì tò mò muốn đã đời với sự tiện nghi.

Đêm đầu tiên ở căn phòng bạn dành cho ở tầng 1, tôi lấn cấn không biết nằm phía nào trên cái giường mênh mông đặt chần vần giữa diện tích 12 mét vuông, trên có trải tấm ra chằng chịt hoa, điểm xuyết thêm một gối nằm có vải bọc in hình một đóa hồng to tướng màu đỏ máu. Bữa cơm tối nhẹ nhàng không thịt cá cùng ly trà thảo mộc hiệu Dr Stuart thơm mùi quế uống cuối buổi đã làm tôi díu mắt khi chỉ mới 8 giờ tối. Xin phép chủ nhà, tôi đã vội vàng lên phòng. Giữa đêm chợt nghe tiếng nhai rào rạo, hai bên mang tai những cánh hoa bỗng bung lớn ra từ gối nằm rồi khép trùm cả phần đầu, tóc và da bị kéo giật kịch liệt, môi má cảm nhận được cả chất mềm và nhớt của cánh hoa đang tiết dịch. Giẫy giụa, la hét, tôi dùng hết sức lực ở phần còn lại của cơ thể để rút đầu ra khỏi cái lỗ đen ngòm hun hút và hôi hám đang càng lúc càng xiết chặt lại như gọng kềm. Trong vô thức tôi vẫn lờ mờ nghĩ mình đang gặp ác mộng, đã có choàng tỉnh vài giây, thở hào hển rồi ngủ thiếp lại không mộng mị cho đến sáng thì phát hiện ra bản thân đã hóa thành hiệp sĩ không đầu.

Sau cơn hoảng loạn như đã nói ở trên, tôi lừ nhừ đứng trước tấm gương trong phòng tắm. Hừ, từ hai con mắt như được vẽ trên quả bóng bằng loại màu nước kém chất lượng, tôi nhìn thấy chính mình không thiếu chi trừ cái thủ cấp. Một trang thanh niên tuấn tú mặc pyjama sọc nhàu nhượi, cánh tay thõng xuôi hai bên hông, bàn tay phải thu lại thành một nắm đấm, bàn tay trái xòe hở như đang lúng túng không biết làm gì với 5 ngón tay. Ngay chỗ cắt rất ngọt ở cổ mọc lên một sợi dây gần như trong veo, chót vót trên đầu dây là một quả bóng xanh indigo hơi ánh bạc, loại sơn bóng có pha nhũ của các hãng xe hơi, đặc biệt giống màu Fiat 500C. Nhìn kỹ thấy tươm tất mắt mũi miệng, nhấp nhô cẩu thả kiểu hình con này con kia mà mấy tay bán bong bóng thường vẽ nguệch ngoạc thần tốc tại chỗ để bán cho trẻ con. Nhìn chính diện phẳng dẹt, nhưng ngó nghiêng lại có độ lồi, trông na ná bức Sleep của Dali, hoặc tệ hơn, giông giống bọn du thủ du thực thường trùm mặt bằng vớ phụ nữ, hoặc chụp kín mũ len có khoét hai lỗ ở mắt, hoặc mang mặt nạ giả da đi cướp cạn ở các nhà băng hay cửa hàng bách hóa của người Châu Á. Trong gương tôi là một gã xấu trai có hai lỗ tai so le hơi lệch xệ bên phải, mắt bụp lạc thần, cánh mũi dày nở to phụp phì như đang cố lấy hơi lên, miệng trễ xuống hình dấu ớ. Tất cả những chỗ có độ cộm đều được bọc bên trong một lớp nhựa mỏng dẻo màu xanh. Nét vẽ vụng nhưng không phải là không chuẩn xác. Nếu với đầy đủ khung xương sọ, tóc tai và cơ mặt, nỗi hoảng kinh và tuyệt vọng của tôi có lẽ cũng chỉ đến thế.

 

Dali-Sleep

Ngủ, tranh Dali

 

Bằng một động tác dứt khoát tôi gõ mạnh lên cánh cửa phòng ngủ bên cạnh của vợ chồng người bạn. Không thấy động tĩnh. Tôi gõ thêm hai lần nữa, đứng chờ rõ lâu. Nhình quanh quất thấy đồng hồ trên tường chỉ 9 giờ 20 sáng. Chà! Mình đã ngủ một giấc ra gì từ 8 giờ tối hôm qua. Hai người này hẳn đã dậy sớm đi bộ ra công viên gần nhà tập càn khôn thập linh như mọi hôm vẫn làm. Tôi quay trở lại phòng, bước qua nhà vệ sinh nơi có cái bồn cầu mới được lắp hệ thống xoa bóp tẩy rửa tối tân, tự nhủ để coi nội tạng hoạt động ra sao. Hệ tiêu hóa và bài tiết bình thường, chỉ có thiếu răng để chà, tóc để chải, râu để cạo, mặt để rửa. Nhìn mớ gương lược kem kiếc, nghĩ, từ nay bọn tên tuổi Colgate, Dentamyl, Aquafresh, Oral-B, Signal và các con tương cận coi như mất một khách hàng.

Sai lầm. Khi tôi bước ra đường trời hơi hanh hanh. Sáng thứ bảy đường sá khá vắng vẻ. Lớp tuyết mỏng hôm qua đang lầy nhầy tan. Xe cộ thưa thớt xẹt tới xẹt lui trên các con đường sạch bong của Thôn Bọ Ngựa. Nhìn kỹ trong xe, trước tay lái – trời đất quỷ thần ơi – là những quả bóng mà sợi dây cột dường như được chỉnh ngắn lại cho vừa tầm nhìn của người lái xe. Chi tiết này quan trọng, tôi sẽ nghiên cứu lại phần mình. Bên kia đường có vài người đi bộ. Một bà cụ lưng hơi cong đang đẩy bằng cả hai tay cái giỏ đi chợ có bánh xe. Lơ lửng phía trên cổ, một quả bóng xám chao tới chao lui như bị gió đẩy. Cách bà cụ dăm thước về phía trước là một thiếu nữ mặc váy hơi ngắn, chân mang vớ len kéo lên tận đầu gối, vai phất phơ một khăn quàng sọc ca-rô trắng đen. Cô ta đang ngắc ngứ lôi theo mình một quả bóng màu vàng cam trên cổ, tay phải kéo xềnh xệch một con chó có bóng nâu líu quíu dưới chân. Nó đang chụm cả bốn cẳng oằn người trì lại làm quả bóng trên cổ bật tới bật lui như gió giật cấp bốn.

Trên xe buýt, ở các tiệm cà-phê, trong siêu thị, đâu đâu cũng thấy bóng. Cả một cái thôn nhỏ rộn rã màu sắc. Mùa đông ở đây không thấy chút ảm đạm. Ngoài mấy cái cây tả tơi sau cơn giông hai tuần trước và lớp tuyết mỏng đang dần rã ra dưới nắng hanh buổi sáng cuối đông, Thôn Bọ Ngựa trông vui tươi như một thành phố du lịch mùa hè. Họ chào hỏi cười nói, âm thanh phát ra lùng bùng, đục và trầm như bị cản bởi lớp nhựa bóng – mà theo quan sát của tôi, có vẻ như có màu sắc hình dạng và độ dày khác nhau tùy theo từng nhân thân.

Chính trong quán cà-phê Góc Phố tôi gặp nàng. Bóng đỏ tía dây ngắn cách cổ 7 phân, khăn choàng len màu trắng, áo khoác đen. Nàng ngồi một mình chiếm cái bàn hai chỗ, mắt đăm đăm nhìn ra cửa kính như đang chăm chú theo dõi hoạt cảnh bên ngoài. Tay họa sĩ bán bong bóng nào đó đã quệt lên mí mắt nàng hai hàng lông mi sậm sì làm tối sầm một phần ba khuôn mặt. Do quán đông khách vào cái giờ ai cũng cần một tách cà-phê nóng, người phục vụ bóng xanh lục đến xin phép nàng cho tôi được ngồi chung. Nàng quay lại làm động tác ngẩng lên nhìn bóng xanh indigo ánh kim rồi gật nhẹ. Quả bóng đỏ hơi chúi tới, đoạn đứng yên. Tôi lọng cọng ngồi xuống, hai tay đặt lên cái bàn trống trơn, 10 ngón đan chặt. Nàng lại ngẩng lên, kiểu người ta nhìn mây đoán mưa, rồi cất giọng mờ mờ như đang bị nhốt trong thùng gỗ:

– Anh chắc hẳn không phải người ở đây?

Tôi có cảm tưởng như mình đang cố kéo hai khóe môi hình dấu ớ lên vài li để xã giao với nàng một nụ cười dấu á hơi càn cạn. Tưởng tượng thôi, chứ có thấy mặt mũi những người xung quanh biểu cảm gì đâu. Có vẻ như họ thể hiện tương quan qua tiếng nói. Tôi đằng hắng lấy giọng, và lần đầu tiên kể từ khi phát giác bị mất đầu, tôi nghe được âm vực của chính mình. Nó điêng điếc như dây đàn bị ém.

– Làm thế nào mà cô biết được hay thật! Tôi chỉ mới đến đây từ chiều hôm qua.

– Ngó cái cách anh thả bóng nghênh ngang tuốt phía trên đủ biết anh chưa quen… tự vận hành. Tôi phải rướn cả người lên mới thấy – nàng cười nhỏ – trên ấy thời tiết ra sao?

– A, tôi cũng có để ý nhưng… a hèm – tôi lại gượng gạo nhếch hai khóe môi lên – mọi thứ đối với tôi vẫn còn đột ngột và mới mẻ quá.

Nàng nới lỏng khăn quàng rồi lấy hai ngón tay giữa và trỏ đặt lên động mạch cổ.

– Anh nhìn đây! Cứ như anh rê chuột máy tính ấy. Tự nhìn vào gương, ấn nhè nhẹ kéo xuống hoặc đẩy lên xong nhả chuột ở vị trí cần thiết. Khi đã thuần thục anh sẽ có thể tự chỉnh tầm nhìn thích hợp. Đường kính cổ 45 phân của anh chỉ cần một đoạn dây 10 đến 12 phân là cân đối. Nhớ trừ hao phần cổ thịt nhô lên nhé.

Tôi bật cười, âm ồm ồm. Đúng lúc ấy bóng xanh lục trở lại đứng chờ, tay lăm lăm cây bút chì và tập giấy nhỏ. Làm giọng khả ái, tôi nói:

– Cho tôi một espresso và một bánh sừng trâu – quay sang nàng tôi hỏi – cô đã gọi món gì chưa?

Bóng đỏ tía khúc khích:

– Tôi đang dùng Dr Stuart’s ginger tea. Ở đây chúng tôi không ăn uống như thế. Anh nhìn quanh thì biết. Mạch dẫn sẽ kích hoạt ngũ quan. Hmmm…ý tôi muốn nói là, trong trường hợp này thực đơn anh gọi sẽ được đưa thẳng vào mạch.

Ngốc thật! Trong đầu, à không, trong bóng, tôi không hề có ý niệm gì về một đời sống không ăn uống mà không chết. Rõ ràng có nghe tiếng lanh canh của ly tách chạm vào nhau, ngửi thấy mùi Arabica thơm nức mũi, mùi bánh nướng bơ làm cồn cào ruột gan; nhưng trong tiếng vĩ cầm dìu dặt làm nền, các quả bóng chỉ đu đưa nhẹ trên những thân thể gần như bất động. Họ ngồi đấy nghe và ngửi, rì rầm trò chuyện và có thể đang tán tụng sắc bóng của nhau, như tôi sắp sửa làm như thế với người phụ nữ không đẹp đang ngồi trước mặt tôi đây. Trong một thoáng mất kiểm soát tôi buột miệng kêu lên:

– Ôi, vậy thì chán chết! Cứ ngồi chơi khơi khơi mà cũng phải trả tiền sao?

Bóng xanh lục nhã nhặn:

– Ông vẫn có thể gọi Arabica, Robusta, Lipton, trà gừng trà táo trà thảo mộc Dr Stuart, hoặc một chocolat nóng, hoặc một croissant hoặc một cái croque-monsieur hoặc….

Tôi cau có:

– Thôi. Cám ơn. Chắc tôi phải ra ngoài cho thoáng. Ở đây ngột ngạt quá.

Vừa nói tôi vừa vội vã đứng dậy bắt tay từ giã bóng đỏ. Bàn tay nàng khô và ấm cho tôi cảm giác thật dễ chịu. Trong đời, tôi đã chạm cơ man là bàn tay; sợ nhất loại nhũn, nhờn, ẩm, nguội ngắt, hờ hững, chiếu lệ. Nhám, cứng, mạnh, dứt khoát đáng tin cậy hơn. Nhưng bàn tay nàng, trời, nó không mềm xèo quặt quẹo như tiểu thư, không thô cứng như một bà nội trợ lam lũ, không mãnh liệt như một phụ nữ độc lập, cũng không yếu xìu như loài nhuyễn thể. Tôi úm cảm giác êm ái ấy trong lòng bàn tay phải, nhốt nó vào túi áo khoác và bước ra cửa.

Bên ngoài nắng đã hơi cao, không khí vẫn se lạnh. Không thể nói là tôi không thấy tiếc cuộc gặp gỡ ngắn ngủi khi quyết định bỏ đi đột ngột, nhưng rõ ràng tôi đã hành xử như một kẻ chẳng ra gì. Bình thường khi có điều chi bận tâm hay ân hận, tôi sẽ cúi gằm mặt lầm lũi đi tìm chỗ vắng vẻ ngồi một mình để gậm nhấm nó, sờ mó nó và thậm chí mửa nó ra để nhai lại như loài ăn cỏ. Giờ đây ngó mà coi, không còn cái đầu để gục gặc lúc lắc, để đồng ý hay phản đối, để thả rơi, cúi gằm hoặc ngã ngửa. Không có thực quản để ăn uống. Không có thanh quản để trầm bổng. Chỉ một sợi dây trong veo làm mạch nối cho hệ thần kinh nằm trong quả bóng bơm đầy khí trơ với những phân tử biết suy nghĩ và cảm xúc. Thật không thể tưởng tượng nổi một điều tương tự như vậy sẽ xảy ra cho phần còn lại của quả địa cầu.

Sực nhớ lời chỉ dẫn của cô gái, tôi định dùng ngón trỏ và ngón giữa thử nhấp vào động mạch cổ để chỉnh tầm nhìn, nhưng rồi sợ vuột mất cái cảm giác đang cất trong túi, tôi giữ nguyên bụm tay trong đó, nghênh ngang để mặc cho gió tha hồ tạt bóng trên cao. Kia rồi, linh tính báo cho biết nàng đang ở phía sau lưng tôi chứ đâu! Tiếng chân bước dồn đoạn chậm lại. Sấn tới ngang phía trái của tôi, bóng đỏ vừa thở hụt vừa nói:

– Anh chớ hoảng.

Tôi làm thinh. Tôi có hoảng không? Ai sẽ không hớt hơ hớt hải trong tình cảnh này chứ? Tôi chưa kịp tìm được lời gì để nói thì nàng bước trờ tới phía trước xoay người đối mặt với tôi khiến tôi phải đứng khựng lại. Dùng hai ngón tay ấm và khô, nàng ấn nhẹ vào cổ tôi rồi di di lần xuống. Va chạm đột ngột giữa hai thứ da thịt làm tôi bấn; cơn chấn động đậu lại rất lâu sau khi nàng đã nhả chuột ra. Sợi dây bị rút ngắn lại và cái tổng hành dinh xanh indigo ánh kim sà xuống thấp cho tôi một cảm giác chưng hửng khó tả. Phần trên cổ như nặng thêm và các giác quan dường như mẫn cảm hơn. Với tầm nhìn thích hợp, tôi ngó sâu vào một phần ba tối thui trên khuôn mặt nàng, chỗ đôi mắt, rồi chết chìm trong đó.

Ở khoảnh khắc khốc liệt không mang ý nghĩa thời gian, như hai con cá bị ngộp hơi, chúng tôi hối hả lôi nhau tới bờ sông gần đấy. Tựa người vào nhau, cả hai ngửa bóng ra, ham hố đớp lấy đớp để mảng không gian mênh mông bên trên. Nắng lọc qua lớp mây xam xám rót xuống một loại ánh sáng kỳ quặc không vui không buồn của buổi tàn đông. Trong nhá nhem hư ảo, chúng tôi ngã vật ra bãi cỏ, xoay người nằm nghiêng đối mặt, bốn bàn tay rịt vào nhau và im thít lắng nghe. Một thứ hạnh phúc êm đềm dâng lên trào xuống, rút ra xa rồi ập òa trên da thịt. Giữa đỉnh điểm của khoái cảm ngụp và trồi, chúng tôi rên lên i ỉ, âm đùng đục như tiếng kêu kiệt quệ của hai con vật đang bị trọng thương. Hai mạch dây kéo dựng đứng hai quả bóng thẳng góc với vết cắt ở cổ. Cách cơ thể chỉ vài tấc, đỏ tía phập phồng khí hê-li trong khi indigo chao qua chao lại như diều sắp băng.

Chúng tôi giữ tư thế đó không biết bao lâu trong khi bầu trời càng lúc càng sà xuống thấp. Chiều đang nghiêng, thả rơi một màn bóng tối mong mỏng. Phựt! Vào cái lúc bất ngờ nhất hai mạch nối cùng đứt phăng quăng chúng tôi lên trong trạng thái phi trọng lực. Bên dưới, trên bãi cỏ đã ươn ướt sương, hai thân thể nằm cong queo bất động, vẫn ở vị trí đối mặt, với bốn bàn tay níu rịt, cổ bị cắt lìa, y hệt một cảnh phim máu me của Quantin Tarantino.

Phất phơ cùng đỏ tía, tôi đưa mắt nhìn bao quát. Rải rác và lơ lửng, những quả bóng đủ các sắc độ từng đôi chấp chới bên nhau. Dưới kia, Thôn Bọ Ngựa đã lấp lánh đèn. Cảnh tượng nhắc tôi nhớ lại cuốn phim ngắn 34 phút của Albert Lamorisse thực hiện năm 1956 với cảnh cuối khiến hàng triệu triệu người xem phải thổn thức: cơ man là bóng và bóng thoát ra từ các khung cửa sổ của thành phố, bay lũ lượt dọc theo những con hẻm nhỏ, nườm nượp tụ về bãi đất trống rồi chụm đầu lại để buông xuống một chùm dây; nơi đó, cậu bé Pascal đã được nhấc bổng lên, rực rỡ cùng cái khinh khí cầu muôn sắc.

 

Bongbay

 

Giờ thì tôi biết rằng khi yêu nhau người ta có thể băng cả mạch dẫn để bay lên cùng ngũ quan bỏ lại phần xác thịt phù hư, với bộ phận sinh dục đã mấy ngàn năm trường kỳ nhiễu sự và vô tích sự. Những cái cổ trụi lủi ấy, liệu có mọc lên mạch dẫn mới với màu bóng khác đi? Hay thân xác rồi sẽ rữa ra ngấm vào đất cho xanh thêm cây cỏ? Mà cần chi phải biết đến những điều ấy chứ!

 

O O O

 

Trên đây là kịch bản cho một clip ngắn cỡ phim Le Ballon Rouge/Quả bóng đỏ của Albert Lamorisse mà cơ sở sản xuất trà đặt hàng để quảng cáo cho nhãn hiệu Dr Stuart, một tên tuổi đã hơn 20 năm lẫy lừng trên thị trường trà thế giới. Slogan dự kiến sẽ là: Hãy tận hưởng cảm giác bay bổng cùng trà thảo mộc của Dr Stuart. Giá 5.89 USD/hộp nặng 37g chứa 15 túi lọc.

 

Apple&Ginger-tua

 

Trần Thị NgH
Bouglione, 08.2013

bài đã đăng của Trần Thị NgH


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch