Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Rơi xuống biển

 

 

Rời khỏi căn lều hắn cắm đầu chạy như đang dự thi chạy tốc độ. Hắn chạy như thể để cho mọi thứ trong đầu lắc lư không chỗ bám víu mà rơi xuống, hắn vẫn cứ chạy như vậy mỗi khi rời khỏi lều, như một thú vui buổi sáng, như một thói quen, người này uống cà phê người kia uống sữa, cũng có người uống rượu buổi sáng.

Nhưng khi đứng lại một chút để thở, cái đầu lại hoạt động. Hắn không thể gạt bỏ suy nghĩ ra khỏi đầu, vì nó là rong là rêu qua ngàn năm bám chặt lấy biển. Giống như một đám mây có một kẽ hở và những hình ảnh hắn muốn che lại, phủ kín, hiện ra trong khoảng giữa của khe hở đó. Đám mây bồng bềnh động đậy tới lui trong khoảng trống, nó không mềm mà sắc cạnh như những mảnh thủy tinh nhọn đâm vào khối óc hắn đang nhũn ra vì đau, vì mệt. Hắn đưa tay ôm đầu, thở hổn hển.

Hắn nhìn qua bên kia đường. Có một cành cây khô nằm trên cỏ. Lượm cành cây này đập một phát vào đầu, những mảnh thủy tinh quái ác kia sẽ rớt đi hết? Nhưng đập thế có đau không? Hắn sợ đau. Cái đau này mình biết là không thể chịu đựng được. Nó sẽ khiến mình tê liệt và chìm đắm trong hoang tưởng, và sẽ làm bất cứ gì mà mình không thể tự chủ. Mình muốn giết nó, mà không thể giết nó. Nó đứng trong bóng tối, nhưng giương đôi mắt xanh lè lạnh lùng độc ác nhìn ra, rình rập từng kẽ hở của suy tưởng, ép buộc chúng đi về một phía nào nó muốn. Hắn căm thù nhưng phải thỏa hiệp để tồn tại gần ba mươi năm trên đời.

Nhưng lẫn lộn trong lớp rêu rong, những con cá đẹp mơn mởn vẫn đang bơi lội trong khoảng biển xanh ngắt, không có chút mùi tanh, mà thơm tho như rong rêu. Hình ảnh xinh đẹp của nó làm hắn ngây người ra, ít ra vẫn còn cái này níu kéo hắn lại, nếu không chắc hắn đã ra đi từ đời kiếp nào. Thỉnh thoảng, hỗn độn và tĩnh lặng, hắn ngồi nhìn chăm chăm vào khoảng không gian xanh màu biển, mơ hồ nhớ lại một điều gì đó, mà có cào cấu xé rách hết mớ tóc trên đầu vẫn không động tịnh mảy may.

Nhưng hôm nay có một cái gì khác hơn. Từ sớm hắn đã cảm thấy có một cái gì đó khác hơn, náo nức, hồi hộp. Vụt một cái, hắn cắm đầu chạy về hướng ngọn hải đăng màu đỏ đang thu hút hắn một cách huyền hoặc. Những suy nghĩ rớt xuống như những bụi những đất hàng chục năm qua ẩn núp quái ác trong cái trí tuệ khô kiệt. Bầu trời xanh như chưa từng xanh hơn. Trước mặt hắn là ngọn hải đăng màu đỏ, như một vết son đỏ chói quệt thẳng đứng lên bầu trời. Lần đầu tiên hắn cảm thấy một cái gì đó xót xa, thôi thúc, chưa từng có. Hắn nhảy lên. Hắn cắm đầu chạy, chạy nhanh hơn những lần trước.

 

Người đàn bà gầy còm vẫn đứng đó từ lúc hắn trong phòng lao ra và chạy như điên về hướng mặt trời mọc. Bà ta đã đứng đó nhiều lần trong nhiều lần hắn chạy vụt đi mà nghĩ rằng không có ai biết mình đang chạy, chắc hắn cũng chẳng cần biết. Một nỗi ray rứt tràn ngập tâm hồn bà như những con sóng biển cứ cồn cào tràn lấp lên mặt cát mỗi lúc, rồi lan nhanh ra, để rồi chìm lấp trong cát. Bà không biết phải làm gì cho hắn. Hắn cũng chẳng bao giờ nói gì với bà. Hắn cũng chẳng bao giờ cần một sự giúp đỡ gì từ nơi bà. Bà chẳng là gì của hắn, chỉ là một người ở bên cạnh, có một nỗi đau giấu giếm từ nhiều ngày tháng cũng chẳng bao giờ nói ra với ai.

Bà không biết mình đứng nơi cửa nhìn theo hướng hắn chạy để làm gì? Hắn chạy đi đâu, có làm gì nguy hiểm không, có hại đến tính mạng không. Vẻ mênh mang trên khuôn mặt hắn, đôi mắt nheo lại như mắt mèo, đôi chân lao vút đi, nhiều lần như vậy, rồi hắn lại lững thững trở về nhà, điềm nhiên như chẳng có điều gì xảy ra, như chưa bao giờ có điều gì làm tổn thương đến cái trí óc lãng đãng của hắn. Một vài lần bà muốn chạy theo, nhưng kịp dằn lại. Chạy theo để làm gì? Hắn coi vậy mà những lúc cần đến sức khỏe thì khỏe kinh người, bà đã từng thấy hắn bê một tảng đá từ sau hốc đá ngoài biển về mà không lộ vẻ chi mệt mỏi. Hắn chưa bao giờ mỉm cười với bà dù nụ cười ngó về phía khác. Nếu làm hắn nổi giận, bà có thể bị thương. Dù gì, bà tự an ủi mình là chưa bao giờ thấy hắn nổi giận, dù với một con còng gió trên bãi mà hắn cố rượt, mãi vẫn không bắt được.

Bà đưa mắt ngó về hướng ngọn hải đăng của biển, nơi duy nhất nơi đây có thể làm cho một đôi chân ngừng lại và một đôi mắt dõi nhìn. Ngọn hải đăng mầu đỏ như đang khóc, như đang rất tê tái trong nắng, cấu xé bám víu mầu mây trắng cách tuyệt vọng. Vào những ngày tuổi trẻ bà đã có lần lê lết tới dưới chân ngọn hải đăng, nghĩ rằng mình có thể chạm tới tiếng ì ầm của biển khơi cô độc, khi tâm hồn bà bị cấu xé tả tơi hàng trăm mảnh đến độ bà cảm thấy mình trần truồng tệ hại. Bà ngồi xuống dưới chân hải đăng, khóc miên man rồi lủi thủi quay lại căn lều tiều tụy ốm đói, chờ đợi lão ngư phủ khô đét đen đủi mặn chát quay về. Rồi bữa cơm dọn ra dưới cây đèn dầu tù mù, cả hai lặng lẽ ăn, chẳng ai nói với ai câu gì, như thể hai hồn ma gặp nhau trong giấc mộng. Rồi cả hai đi ngủ, mạnh ai nấy ngủ, chẳng có chút hồi hộp đợi chờ trong đêm khi giật mình dậy vì tiếng sóng biển rất gần. Bà thỉnh thoảng nghe tiếng hát hoang dại từ bên kia, căn lều của hắn. Những lúc ấy bà biết mình là một người đàn bà, chứ không phải là một hồn ma, lưu lạc từ một nơi nào đó trên địa cầu đến vùng đảo hoang vắng này.

Bà đột nhiên thấy hắn hiện ra ở dãy cát vàng bên kia, thấy hắn tươi cười như vừa khám phá ra điều gì hay ho. Bà nghĩ hắn đang chạy về nhà. Bà thốt nhiên thấy lòng mình cũng vui rộn rã, điều bà chưa từng có bao giờ.

 

Trong lúc cả hai người xuất hiện trong tầm mắt nhau, thì một người thứ ba xuất hiện, lặng lẽ như một bóng ma, còm cõi khô đét mặn chát nước biển. Lão ngư phủ.

Lão xuất hiện phía sau lưng người đàn bà, từ trong lều chui ra, nhìn thấy người đàn bà đang đứng trước cửa nhìn về phía xa, lão cũng nhìn ra phía xa, xem cái gì ở phía xa đó mà người đàn bà đang nhìn, thì ra đó là người đàn ông một ngày nào đó đã trôi tới vùng hoang đảo này trong tình trạng bất thường. Hắn đứng lại ở nơi dãy cát ấy một chút, nheo đôi mắt mèo thủy tinh ngó về hướng nhà. Lão cũng tò mò muốn biết người đàn bà đang nhìn như thế nào, bà ta đang quan sát tổng quát, hay một cái nhìn say đắm, đang chìm đắm trong một giấc mơ mơ màng, nhưng ông ta chỉ nhìn thấy bà phía sau lưng, mà lưng thì không biểu hiện cảm xúc gì. Bà ta chợt có cảm giác có người nhìn mình phía sau, điều này thì dễ biết, do tâm lý bình thường mà người ta gọi là giác quan thứ sáu. Bà quay lại thấy lão. Như đã quen dấu diếm, bà dập tắt ngay cái nhìn mơ màng, như người ta dí đốm lửa vào nước đá. Nhưng chưa chắc là đôi mắt đầy kinh nghiệm của một thủy thủ già hết thời không kịp tóm bắt được.

Hai người nhìn nhau không cảm giác, như từ bấy lâu. Hai kẻ ở chung trong một túp lều gọi là nhà, gặp nhau tình cờ cũng chẳng duyên phận gì đưa đẩy, hai mảnh đời không có chỗ nương náu thì nương náu vào nhau, lão có nhiệm vụ đi câu cá, bắt cá, về bán lại cho đám dân làng lô nhô vài ba túp phía xa rồi họ lại đi lần mò ra những chỗ xa hơn để bán kiếm lời. Có tiền, lão về quăng ra cái bàn gỗ chỉ có ba chân, một chân gãy, cho người đàn bà, nhiệm vụ của bà là đi lần mò xuống xóm mua những cái gì có thể nuôi sống hai người, và gần đây, cho thêm người đàn ông lưu lạc mà lão nhặt về từ bãi biển trong một ngày sương mù, thấy hắn lơ ngơ bước đi trên cát, như trong một câu chuyện hoang đường hiện ra. Kể ra lão cũng có lòng từ tâm, cũng biết rung động trước hoàn cảnh đáng thương của một kiếp người. Người đàn ông trẻ đã nhìn lão bằng đôi mắt vô hồn, không trả lời những câu hỏi cụt ngủn lão hỏi để biết thêm thông tin vì sao hắn có mặt ở đây, trong bộ đồ rách nát, ướt mẹp dán vào da, để hở cả những chỗ cần được che đậy. Lão kéo hắn về, quăng cho những áo quần cũ của lão, tìm vật dụng che cho hắn túp lều ở riêng, gần bên, để ngó chừng hắn, để nuôi hắn, như nuôi một con người bất hạnh đáng thương. Hắn không bao giờ mở miệng nói, gần giống như hai con người đang làm ơn cho hắn, mỗi ngày nhận những thức ăn người đàn bà mang qua để ngay cửa, và tự do mênh mang trong cõi riêng của hắn chẳng ai giới hạn.

Người đàn bà thản nhiên quay lại nơi mà bà ta vừa quay đi, đôi mắt chẳng biểu lộ điều gì. Làm sao ai hiểu bà ta nghĩ gì, có khi chẳng nghĩ gì. Bà ta cũng chẳng quan tâm đến ánh mắt phía sau đang nhìn bà với vẻ căm thù. Chẳng phải là chúng ta đã thỏa thuận với nhau về điều đó, và chẳng phải là chính tôi đã chấp nhận cuộc sống khô khốc như một cành cây gãy, chỉ để từng ngày đi qua con dốc, đi qua bóng nắng, qua chiều mưa, khô cả những giọt lệ?

 

Chuyện chẳng ai biết là có một lần lâu rồi lão ngư phủ vắng nhà, đang lênh đênh đâu đó trên chiếc thuyền con, người đàn bà bỗng nghe tiếng hát nho nhỏ văng vẳng đâu đó mà mới đầu bà nghĩ là bà bị hoang tưởng, bà sống ở đây gần cả một cuộc đời, chưa bao giờ nghe ai hát trong cái không gian chết lặng này. Bà lắng nghe và nghe rõ hơn, giọng hát của một người đàn ông, tiếng hát trầm, đục như khói, lạ lùng, như giọng một ca sĩ thời danh bà nghe lúc chưa tới nơi này, chắc chắn không phải là giọng của một mỹ nhân ngư. Bà bèn đi tìm nơi chốn xuất phát giọng hát đó. Bà bàng hoàng nhìn thấy người đàn ông trong căn lều của hắn, cánh cửa gỗ của căn lều bị xê dịch một bên. Hắn đang đứng quay lưng lại thay quần áo, trên người không có một mảnh vải nào hết, như một pho tượng tạc phía sau lưng với đầy đủ sự gợi cảm của tuổi thanh xuân, với cái eo cứng cáp và một bờ mông tròn phẳng phiu như một đồi cát gợn sóng ở giữa. Trong khi người đàn bà như chết đứng trước pho tượng, pho tượng cũng cảm giác có ai đang nhìn mình, hắn quay lại, một cách hồn nhiên, không nghĩ người đang đứng trước mặt mình là một người đàn bà, cho đến khi bà ta ú ớ kêu lên những tiếng vô nghĩa và quay đi như chạy khỏi căn lều. Người đàn ông vẫn bình thường sau buổi chiều đó, vì chẳng có một cái gì làm cho anh ta bất thường thêm nữa, nhưng từ đó người đàn bà trở nên thất thường.

Lão ngư phủ dần dần, lưu ý đến sự thất thường ấy. Nhưng lão vốn lặng lẽ, nên vẫn lặng lẽ đi về. Chẳng bao giờ lão biểu lộ cho người ta thấy là lão nghĩ gì. Vả lại cũng chẳng có gì bất thường quá. Thất thường của bà ta là thỉnh thoảng cười xa xôi, lôi cái rương cũ lấy bộ đồ màu mè duy nhất hồi xưa mà bà nghĩ để dành nhờ người ta mặc vào cho sau khi chết, ướm vào, mà chẳng có tấm gương nào để soi. Cũng có khi tự nhiên bà chảy nước mắt và quạu quọ vô cớ, dọn bữa ra cho lão mà không ăn chung, nói là mệt. Sau những ngày tháng thất thường, như chu kỳ kinh nguyệt của đàn bà, người đàn bà cũng dần dần trở lại bình thường, nhưng bà ta lại lặng lẽ hơn, ngày càng héo hắt như chiếc bóng thỉnh thoảng soi trên vách ván mỗi tối bên ngọn đèn dầu. Có khi bà ta thổi tắt luôn cả ngọn đèn dầu, ngồi im trong bóng tối, như để chẳng nhìn thấy gì hết ngoài bóng tối, và trong bóng tối một mình, bà ta có thể suy nghĩ mà không bị ai nhòm ngó hay bắt gặp điều gì. Bà ta nghĩ gì chỉ có trời biết.

Trong lúc đi chợ, bà ta cố mua thêm vài trái chuối, trái nho tươi chẳng lấy gì làm tươi, gói kỹ vào tờ giấy, để dưới cái rổ đồ ăn cho người đàn ông và cảm thấy vui khi thu hồi cái rổ về thấy sạch trơn chẳng còn gì hết. Vài ngày khi hắn chạy long nhong đâu đó ngoài biển, bà ta đi qua lấy những áo quần dơ của hắn đem về giặt. Có khi bà đứng mênh mang một lúc nơi cánh cửa, cố gắng thu nhặt lại hình ảnh người đàn ông đang thay đồ đang rời rã ra từng mảnh dù bà đã hết sức cố gắng chụp hình nó và dán vào một góc trí nhớ.

Bà bỗng nhiên hãi sợ khi nghĩ rằng một ngày nào đó hắn sẽ rời bỏ nơi này mà đi, thình lình như khi hắn xuất hiện. Lúc đó, mưa sẽ không còn rơi qua ngọn hải đăng màu đỏ, và sự cạn kiệt sẽ làm khô biển dưới ánh nắng chói chang, vô cảm.

 

Hắn vẫn chạy mênh mang qua bãi cát, để lại những tiếng reo của phi lao và gió. Thật thoải mái, chẳng còn gì ràng buộc. Mình có thể bay như chim được. Cuộc sống thật tuyệt vời khi người ta chẳng còn nghĩ gì. Những con còng heo hút trên bãi biển này có cần nghĩ gì, chúng tung tăng chạy qua lại, đùa giỡn nhau, rồi biến mất như chưa từng hiện hữu, nhưng vẫn còn những con còng khác ra đời và lại tung tăng chạy nhảy, như một làn gió vút qua, như một tiếng cười rơi lại. Hắn chẳng còn có thể, dù cố gắng, nghĩ rằng ngày xưa mình đã từng quen một người con gái, với hắn, có lẽ cô là người đẹp nhất thế giới, cho dù công bình mà nói, cô chẳng đẹp lắm. Hắn đã từng nắm tay cô đi qua những bãi cát, những rừng thông, từng ôm cô vào lòng và hôn cô, chỉ có thế. Đêm về hắn hình dung ra hình ảnh cô đang nằm ngủ giữa một đống chăn gối mềm mại, như một bức tranh, đẹp đến nỗi hắn chỉ muốn đứng đó và nhìn ngắm cho đến khi chết mà chẳng hề đụng chạm đến, sợ vỡ, sợ sự xê dịch làm mất đi vẻ đẹp toàn bích của bức tranh. Người ta nói rằng hắn bị bệnh hoang tưởng, mà chắc là có như thế thật.

Hắn chạy ngang qua túp lều, chạy ngang qua người đàn bà, không hề quay lại, không hề hay biết cái gì đang xảy ra phía sau. Chẳng bao giờ muốn biết hay cần biết, không còn khả năng nhận biết. Điều duy nhất nhận biết trong trí óc hắn bây giờ là một ghềnh đá doi ra phía biển của ngọn hải đăng mầu đỏ, cái ghềnh đá này thỉnh thoảng trở lại trong đầu hắn như một gợi nhớ xa xôi, đôi khi hắn cố gắng lục lọi mà chẳng bao giờ có thể nhớ ra. Những điều đó làm cho hắn nhức đầu, nhưng chưa bao giờ hắn có ý định làm nổ tung đầu óc hắn ra cả. Những hiện tượng ấy xảy ra một lúc, như ngọn lửa thỉnh thoảng bùng lên vì một cơn gió hất ngược đám tro nóng âm ỉ, rồi lại chìm vào tro tàn. Và hắn vẫn hồn nhiên chạy qua tia nhìn khắc khoải của người đàn bà, vượt qua những con còng gió trên bãi.

Người đàn bà chợt có ý nghĩ chạy theo hắn, đây là lần đầu tiên ý nghĩ đó rớt ra khỏi đầu bà ta mà bà ta không có phản ứng chống lại như mọi khi, như một lời gọi mời từ thiên thu, cuốn hút mãnh liệt như sóng thần làm cho những bàn chân tê liệt kinh hãi đến phát cuồng không nhúc nhích nổi, mọi bộ phận trong thân thể đều dựng đứng lên, phất cờ, nhảy múa. Như một người say rượu mà chẳng hề kinh nghiệm, bà líu ríu đi theo tiếng gọi của con sóng thần vĩ đại, chỉ còn kịp làm một việc mà cái trí óc mòn mỏi đau nhức khao khát còn tỉnh táo, quay lại nhìn phía sau. Lão ngư phủ đã đi vào bên trong, giờ này chắc là lão đi ngủ, hôm qua lão đã đi biển về khuya, những con cá còn tươi nằm trong cái bồn nước chen nhau lích kích, chờ bà mang ra chợ.

 

Hắn đã chạy tới mé biển, ngọn hải đăng màu đỏ sát bên chân biển, càng cháy lên chói chang trong nắng. Một niềm phấn khích trong hắn vượt ra khỏi trí, tăng tốc độ bàn chân, như một đứa trẻ đang háo hức lao tới món quà. Hắn cảm thấy như mình đang tìm về lại cõi hoang sơ nào đó trong ký ức mông muội, và thèm khát tan biến. Đã lâu lắm hôm nay mới thấy lũ hải âu bay về đậu trên những rạn đá kêu chíu chít giọng khàn đục, chớn chác bay lên khi tiếng gió bay ngang, tiếng gió biển nôn nao muốn giải thoát. Dưới ghềnh đá, những con sóng chỉ liếm tới từ xa, trôi dạt vài mảnh vụn, vài mảnh rác, thêm trôi dạt một cánh hoa bị dập nát, tả tơi, dập dềnh trên mặt nước cạn queo. Nhiều khi nó trôi tới trôi lui, ngày này qua ngày kia ai biết, vì đảo hoang vu quá, bỗng dưng hôm nay có người nhìn thấy nó, nó vẫn dập dềnh trên làn nước, một người cũng hoang vu như biển khơi, như đảo xa.

Hắn đứng trên ghềnh đá, kinh ngạc cúi nhìn cánh hoa dập nát đang dập dềnh trôi dạt. Ở cuối đường hầm mù mịt dường như có ai thắp lên một đóm lửa, không sáng rực, nhưng vừa đủ sáng để có thể nhìn thấy, chẳng thấy rõ, chỉ thấy mờ mờ, nhưng có thể thấy được. Chẳng có ai hình dung ra nổi, hoặc khoa học có thể chứng minh một điều gì đó ngoạn mục hơn, nhưng cánh hoa trôi giạt có thể minh chứng, nó thắp sáng lên trong đầu óc đã phiêu dạt nhiều năm của chàng trai một nỗi gì đó chỉ có thể gọi tên là niềm nhớ. Phải rồi, hắn vụt nhớ lại, thình lình, cô gái ngày nào trong giấc mơ, chưa bao giờ nắm tay, chưa bao giờ hôn, chỉ nhìn xa, chưa bao giờ nhìn gần, và chỉ hiện ra vào lúc nửa đêm, khi hắn đã mệt nhoài vật lộn với giấc ngủ và thua cuộc. Trong mơ hắn có thể nhìn cô gần hơn, thậm chí sát mặt, môi cận kề, đôi môi hồng như trái táo trong vườn, ngày nào hắn cũng lén ra ghé môi hôn, để nhớ. Hắn cũng nhớ rằng chưa bao giờ cô chủ động tiến lại gần hơn hay biểu lộ một cử chỉ nào gần gũi âu yếm, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt hiền lành pha chút xót thương, mà hắn chẳng bao giờ hiểu được ý nghĩa của cái nhìn ấy.

À, đây rồi, hắn phấn khích cúi nhìn mặt nước, đo lường khoảng cách có thể nhảy xuống, bằng bàn tay nâng niu, nâng cánh hoa đã dập nát chẳng còn hình thù gì nữa. Hắn lại cảm thấy mình bẽn lẽn, rụt rè, như lần đầu nhìn thấy nàng, thất vọng vì bản tính nhút nhát của mình. Hắn hơi rờn rợn dưới bàn chân vì độ cao, thất vọng vì thấy mình chẳng thể nào tiến lại gần hình ảnh thánh thiện ấy. Hắn quay lại nhìn ngọn hải đăng màu đỏ đang cháy hết độ lửa bỏng của nó. Có tiếng kêu trong trí hắn, hãy nhảy xuống, hãy vớt lấy cánh hoa ấy. Chẳng phải tiếng kêu ấy trong trí hắn, mà có lẽ chính hắn đã kêu lên.

 

Từ phía xa, một hai chấm đen lăng quăng trên bãi cát đã rõ dần, đó là người đàn bà và lão ngư phủ, ban đầu người đàn bà chạy trước, nhưng một lát sau chạy chậm lại vì đuối hơi để người đàn ông vượt lên, rồi bà gia tăng tốc lực rượt người đàn ông. Bà dĩ nhiên là chạy không lại ông, nên khoảng cách càng lúc càng xa, nhưng một lát sau người đàn ông vấp phải cái gì đó ngã xuống, lồm cồm ngồi dậy thì người đàn bà lại vượt qua. Chỉ một thời gian ngắn ông ta lại rượt kịp và vượt qua, như là một cuộc thi chạy dành sự sống chết ở phía trước.

Cả hai không nói gì với nhau cả, vì không có thì giờ để nói, nhưng rõ ràng là một cuộc quyết đấu. Người đàn ông cố gắng vượt lên để thực hành ý định của mình, người đàn bà cố vượt lên để níu ông ta lại. Không rõ vì sao họ đang làm việc đó, nhưng khi người đàn bà rời túp lều chạy theo người đàn ông trẻ bị bệnh hoang tưởng, người đàn ông từ trong lều nhìn ra ngay tức khắc rượt theo. Chỉ cần nhìn vào mắt ông ta, người đàn bà hiểu ông ta muốn làm gì. Thay vì chạy trước để tìm kiếm sự hoang tưởng của mình, bây giờ bà ta phải đóng vai trò người rượt theo để ngăn chặn một ý định điên dại.

Bà ta hoàn toàn không ngờ rằng khi bà vừa cất bước để chạy thì lão ngư phủ từ trong lều cũng chạy ra và đuổi theo. Bà cảm thấy một cái gì đó rờn rợn từ sống lưng, điều chưa từng có trong nhiều năm sống chung, cái rợn người đó như là một linh cảm đột ngột, rằng lão đã đọc được những suy nghĩ trong đầu bà ta và biết bà ta đang có ý định làm gì. Bà ta muốn quay lại, nhưng đã trễ, khi người đàn ông đã quyết định phóng lao, thì chẳng điều gì cản lại được ngọn lao. Bà ta bây giờ chỉ còn tuyệt vọng rượt theo ngọn lao mà thôi. Bà vừa chạy vừa khóc, bà không nghĩ là mình còn nước mắt để khóc sau nhiều năm tự chôn mình trong cát cho khô quắt quéo hết mọi cảm xúc. Bà muốn gào lên nhưng biết là lão chẳng còn nghe, tai lão đã điếc, mắt lão đã lòa vì cơn điên giận kinh người, bà muốn van xin, quỳ lạy, nhưng đã quá trễ. Rõ ràng là lão chẳng còn lý trí gì nữa mà cứ vùn vụt lao đi về mục đích mà lão đang phóng tới. Lão đã từng là một kẻ giết người, một gã trốn tù phiêu dạt đến hòn đảo chỉ có mấy người, gặp bà ta trong tình trạng tuyệt vọng vì không còn nơi nào nữa để sống, bà chưa bao giờ nghĩ là lão có chút gì gọi là tình yêu, cho tới hôm nay, khi lão khám phá ra người đàn bà mà lão sống chung mấy năm nay đang chạy theo một gã đàn ông khác, hấp dẫn trăm lần hơn lão, dù gã chưa bao giờ và sẽ không bao giờ biết rằng có một người đàn bà rung động vì mình.

Hắn chợt nghe tiếng chân dồn dập, tiếng chân đánh thức hắn ra khỏi cơn mê. Hắn ngạc nhiên nhìn hai người như là hai ân nhân đã cứu hắn và nuôi sống hắn đang rượt đuổi nhau đến gần mình, thở hổn hển, chưa bao giờ gã nhìn thấy khuôn mặt cả hai ghê gớm đến thế. Hai khuôn mặt đầy kích thích ấy khiến hắn cảm thấy buồn cười hơn là sợ hãi, thây kệ họ làm bất cứ điều gì họ muốn, dù có giết nhau thì cũng chẳng liên hệ gì đến hắn. Hắn quay lại cúi nhìn cánh hoa phiêu dạt tan nát, tả tơi dưới ghềnh đá, mỉm cười với nó một cách hồn nhiên như một đứa trẻ nhìn thấy bình minh.

Đằng sau, bằng một sức mạnh kinh hồn, người đàn bà vượt qua người đàn ông, đứng như một lá chắn giữa lão già còm cõi và bức tượng David trắng tinh. Lão cũng chồm tới như một cơn bão, mà cơn bão thì chỉ có tràn tới, càn quét chứ không thể dừng lại. Hai tay lão giang ra, chới với đẩy đi tất cả những cái gì đang ở trước mắt, và biết rõ, phía sau họ, dưới ghềnh đá, là một bãi đá. Nhưng cũng có thể giả định là người đàn bà né được trong đường tơ kẽ tóc, và lão loạng choạng chệnh hướng pho tượng đang đứng ngây người chiêm ngưỡng tốc độ thần tốc của cơn bão.

Trần Nguyên Đán

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch