Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

đôi môi toan ở lại

 

 

 

khoảng cách giữa lồng ngực và nỗi cùng cực
chiều dài một cánh tay với
bóng người trực giao bóng giày
đôi môi toan ở lại
cố xiềng hạnh phúc vào cổ chân mình
kéo lê sức nặng miễn cưỡng ngày qua ngày trọng đại
một hành tinh khác lăn theo gót-nạm-đinh-linh-tính
màng điềm đạm rớm máu
thắng dây cương trí lực
kìm bầy cảm xúc đang sa sút nước kiệu
em ngã sấp rã rệu
vẫn ôm tâm tưởng tái tạo âm bản anh
hốc hác dần mẫu tình yêu có hậu
vùng tiếc nuối vàng vọt sủi kháng sinh
thân thiệt em ngất ngưởng trong những buổi chiều kênh kiệu với chính mình
mảng nhớ pơ-luya tán mỏng 
pha vào dung cảm ngỡ an thần
lưu vong trong động mạch chủ phủ đầy bụi
em cho nông nổi vào luân hồi chừng phiến đời đăng đẳng
chờ anh vuốt mắt ước chừng
khi nào ta lại yêu như đã từng

 

 

 

.

bài đã đăng của Lưu Diệu Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)