Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Khái Niệm 20, 19, 21
Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Khái Niệm 20, 19, 21

 

 

 

Khái niệm 20

 

Những con bọ cánh cứng bay qua phòng tôi
sự trải nghiệm của cảm giác, ngôn từ thoái hóa
chúng, đậu, trên, nỗi buồn Pasodoble
phản xạ của thời gian, bài thơ co giật
tôi là một bức tường rỗng chứa bóng đêm lỏng
mùi cơn mơ xuất huyết

Tiếng đập cánh thì thầm màu thạch anh
sinh thiết cơn dự cảm, hồi tưởng một giai điệu
cẩn thận như bóng người trên dây
khối áp-xe của hướng chuyển động đỏ dần
nhựa thông loãng, bản phác thảo ký ức dở dang
tôi soi gương mơ hồ ảnh

Âm thanh cuối cùng trong không gian này
từ hơi thở kim loại
căng thẳng như lời ái ân, tôi chìm trong im lặng
tờ ghi chú cho sự vắng mặt của ánh sáng
là cơn sốt đang lan nhẹ dần trong những mũi tên kiệt sức
tôi, sự kết thúc
một dấu chấm phát ban.

 

 

 

Khái niệm 19

 

Những cơn mưa xơ cứng sẽ yên vị ở đó, hoặc ra đi mãi mãi
đại lộ và mùi của biển đã xâm lấn một diện tích đáng kể
trong ngày Chủ nhật, hắn xác tín lại tất cả
gần như là một nỗi buồn được giải mã nguyên vẹn hơn

Hắn đã uống một cốc bia bằng nguyên liệu của của mặt đất
cuộc nói chuyện hoàn chỉnh ngang từ cuống họng
phát tín hiệu vào thời tiết này, một luồng không khí nóng và bầy muỗi cỏ
người ta hát sau những gương mặt nhòe

Rồi đưa tiễn một cái cây bị sét đánh đến cuối con đường
cái bóng bị chiết hết tủy xiêu vẹo như câu thơ trong cơn giông
cơn buồn ngủ và cơn trầm cảm, một dung hợp nhiều màu chảy ngược lên não
mùi thơm cuống quýt của buổi chiều tàn

Một vài dư chấn nhỏ của giọng nói, gãy rè rè
những con chim đánh rơi đường bay giữa ánh sáng thặng dư
bầu trời trở về, cánh cửa trở về, không còn mặt đất
hắn rò rỉ sự im lặng trong cơn rối loạn cảm xúc lưỡng cực màu vàng.

 

 

 

Khái niệm 21

 

Những cánh sen nằm ngoài vỏ não
giữa thời khắc xanh lam, chúng đến đây
bóng tối bạc nhược
thận trọng đi lên từ mắt gỗ, một cơn ngạt thở bí ẩn
tôi sẽ thấy những bàn tay mềm mại nằm trên chiếc đĩa sành
trong cái gạc-măng-giê bị đốt trụi vào năm ngoái
mân mê những hương thơm, giờ của không gian loạn vận động

Tờ nhật báo đưa tin, một mùa Hè bị xâm lấn bởi đợt không khí lạnh
những hàng cây bị đông máu cần mẫn nở ra từng chùm gương mặt
tôi đã khóc suốt đêm bằng cái cuống hoa trong cổ họng
tờ phim chụp cắt lớp của dự báo thời tiết nói rằng tôi sẽ rụng vào ngày mai
trong cơn mộng du được lót êm bằng tóc
những con gián bò qua thân thể tôi
để lại từng vết loét màu nâu

Bằng một hòa âm kim loại
tôi chuyển màu trong đêm
một giấc mơ được hạ huyết áp nhẹ nhàng, thì thầm kỷ niệm
trên đầu lưỡi của mình tôi nở ra sặc sỡ
giọng nói hình ống được gắn vào cẩn thận
tôi sẽ gọi trôi chảy, đầy đủ cái tên bị đánh cắp dở dang
cả sự lãng mạn mắc chứng hoang tưởng bị chìm khuất dưới mặt đất nâu mù lòa

Những gương mặt người rồi tàn trong âm u
con đường bị gạch xóa nham nhở rẽ bùn quay trở lại
tro đen và tàn than, ngôi nhà và giấc ngủ
tôi đã đến gần hơn với cánh sen nằm ngoài vỏ não
giữa thời khắc xanh lam, chúng đến đây.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)