Trang chính » Chuyên Đề, Đàn Ông Email bài này

LÀNG QUÊ CỦA NGUYỄN ĐỨC TÙNG: LÒNG DẠ ĐÀN ÔNG

0 bình luận ♦ 11.04.2013

 

 

LÀNG QUÊ
Nguyễn Đức Tùng

Khi anh trở về
Người vợ đã chết
Vết máu khô trên ngực
Trong bụi tre cú rúc liên hồi
Tiếng thứ nhất: anh không nghe
Tiếng lần thứ hai: anh dừng lại
Tiếng thứ ba: anh lờ mờ nhận ra

Anh đặt thang thuốc bắc lên thềm nhà
Cúi đầu, lùi lại
Rồi nhổ sào

Rời bến.

 

Bài thơ gọn, lời lẽ đơn sơ, mộc mạc rất hợp với đề tựa. Những phác họa hình ảnh, âm thanh tưởng như thoáng qua mà rất rõ nét. Cái dáng cúi đầu lùi lại rồi nhổ sào rời bến chắc cũng giống như Tư Lập(1) mấy bận bỏ rừng tràm muốn đi biệt không về mà vẫn cứ vấn vương. Bài thơ đẹp, đẹp như một sắc đẹp che kín để cho trí tưởng tượng tha hồ vẽ vời. Hoặc nói một cách khác, cái đẹp không ở trong từng lời từng câu mà ở một tổng thể.

Lần đọc thứ nhất, bài thơ như những bước chân khe khẽ, khiến người đọc phải lắng nghe

Lần đọc thứ nhì, người đọc phải ngưng một lúc để nhìn rõ hơn những nét phác đang hình thành một cảnh tượng trong đầu mình

Lần đọc thứ ba, hình như có điều gì không ổn lắm: rằng hay thì thật là hay(2)…

Cái dáng cúi đầu rời bến, có thật là buồn thảm chăng? Một người đi trốn thực tế phũ phàng, những trớ trêu mình không có cách giải quyết và không chịu đựng được. Hay chỉ đơn giản là…chạy trốn? Muốn rũ bỏ những phiền phức sắp đến? Vì không chịu đựng được? Không phải những lý do này không phải là chính đáng, theo thuyết sắc không hoặc xác nhận mức tầm thường rất đỗi tầm thường của con người. Nhưng trong bài thơ này, để có một cái dáng nhổ sào trong đêm ấn tượng ấy, người trong thơ phải là người vô tình và lạnh hơn không khí đêm trong bài thơ, hoặc hơn cái xác có vết máu trên ngực. Vì người chồng (diễn dịch qua hai chữ “người vợ”) hình như muốn trốn bổn phận ma chay, không muốn có mặt trong lễ đưa tang. Tang lễ không cần thiết, vì thân thể trước kia là vợ anh chỉ còn là bọc xương thịt trần tục trong khi linh hồn đã bay mất? Có những văn hóa muốn xác chết phải được đưa về thiên nhiên không phải qua lòng đất mà bằng những mảnh nhỏ thú và chim gặm nhấm, nhưng đấy cũng là một nghi thức tiễn đưa, một chăm sóc và một lời từ giã cuối cùng. Người chồng trong bài thơ, người khi nhận người phụ nữ là vợ đã hứa cho dù không bằng lời lẽ những ân cần bảo bọc nhất định, đã không ở bên người phụ nữ ấy trong phút cuối và khi biết là “chết chắc rồi” thì nhanh chóng nhổ sào? Một cử chỉ gọn gàng, không do dự, và khá ghê rợn. Những câu cuối của bài thơ không còn là cái dáng chịu đựng và đau đớn của người đàn ông, mà là sự uất ức tủi hờn của người phụ nữ xác đang lạnh cùng vết máu khô trên ngực. Hình ảnh nhổ sào rời bến cũng nhắc lại cái phận đáng thương của một người phụ nữ chỉ trông chờ “12 bến nước”. Ôi, biết tìm bến nước nào để xây cái thềm nhà người ta không nhăm nhe chờ cơ hội sớm nhất để rời đi?

 

(1) Truyện Hương Rừng (Sơn Nam)

(2) Truyện Kiều (Nguyễn Du)

bài đã đăng của Tiểu Thư


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)