Trang chính » Chuyên Đề, Đàn Ông Email bài này

BỐ AI HIỂU ĐƯỢC ĐÀN BÀ

0 bình luận ♦ 8.04.2013

Đêm qua ông làm cái gì mà mặt mũi bơ phờ thế? Đừng bảo là còn sức vui thú với vợ nhà nhé, tôi chả tin đâu. Còn dùng đến thuốc thì tôi chắc ông còn phờ phạc gấp mấy nhường này cơ. Ừ, thôi đừng giận, quả tôi có cái tính tươm tướp như bà hàng mắm muối ngoài chợ, hễ mở miệng là ít thấy thơm tho. Để tôi sửa lại thế ngồi thẳng thớm, bộ mặt chăm chú nghe ông kể chuyện lòng nào. Mà lòng luộc xin đừng chín quá, nó hôi ông nhé. Ừ, thôi, nhất định mím môi không nói nữa…

Ông thật là, bạc gần hết đầu mà còn dại thế, cãi nhau với vợ. Vợ chồng cãi nhau thì có thắng cũng thành thua, mà chồng thắng vợ thì thua đậm hơn bao giờ hết. Thắng tay chân nó gọi cảnh sát, thắng lý lẽ nó dằn dỗi không nấu cơm cho mình meo râu chơi. Cái cảnh này tôi còn lạ gì. Rồi lại kéo cả con cái vào. Con nhỏ nó dùng tâm lý chiến cho con sưng mặt với mình, con lớn nó cũng dùng tâm lý chiến dụ con về mắng mỏ mình. Nói đến chính trị thì mấy bà cứ ra mặt ngẩn tò te, nhưng kế sách thủ đoạn còn hơn những tay đầu sỏ thế giới, ông không biết à? Đàn ông chúng mình ưa khoác lác, đọc mưu vanh vách như con nít trả bài: nào dương đông kích tây, tam thập lục kế chi chi đó nhưng chả biết có thực sự biết dùng kế nào không, còn mấy bà cứ lẳng lặng thi hành, chả cần tên với tiếc, miễn là được việc thì thôi. Ông bảo là không phải cãi nhau, mà ông giúp bà ấy giải quyết vấn đề? Ối làng nước ơi, thảo nào bà ấy chẳng nổi đóa lên. Tôi bảo cho ông biết, đàn bà khác chúng ta lắm. Có vấn đề là mình xô vào máy mó cái này, đề nghị cái kia, hoặc bàn cãi làm cách nào cũng nổ như bắp rang, nhưng mà mấy bà không thế đâu. Hồi xưa lúc bà nhà tôi còn sống, khoảng mươi năm đầu tôi cũng theo kiểu như thế: bà ấy than phiền bếp than thì tôi mua bếp dầu, con cái không nghe lời thì tôi lôi ra đánh…nhưng không có lần nào bà ấy thực sự hài lòng. Đánh con bà ấy còn nhào vào không cho, tôi lại cứ tưởng bà ấy muốn dùng kế tay đập tay xoa kiểu ông Nghị của Tất Tố. Sang Mỹ, sống mươi năm ở xứ đàn bà quyết định bỏ chồng nhanh hơn xỉa răng sau khi ăn cơm, có lần tôi ra tay “giải quyết” liền bị bà ấy mắng cho. Hóa ra đàn bà khi than phiền chỉ muốn được lắng nghe, được “thông cảm” theo đúng chữ của bà ấy dùng. Bà bảo thế, tôi biết thế, nhưng đến bây giờ vẫn mù tịt không hiểu “thông cảm” là phải như thế nào. Tôi đoán lắng nghe và thông cảm chỉ là thộn mặt ra và gật gù mấy cái, vì đấy là phản ứng và duy nhất của tôi khi nghe bài giảng đầu tiên và từ đấy trở đi cứ đem ra dùng mãi (vì còn biết cách nào khác nữa đâu) và không bị mắng về chuyện ấy nữa. Cũng may bà ấy nói cho hả rồi im một lúc rồi đi làm chuyện khác, không bao giờ trắc nghiệm xem tôi có thực sự hiểu những gì bà nói không. Theo suy đoán của tôi, đàn bà không thật sự muốn chúng ta hiểu rõ vấn đề của họ, có thể vì nếu chúng ta hiểu họ quá chúng ta sẽ “dàn xếp” họ dễ dàng hơn chăng?

Mà ông ạ, đến khi đàn bà muốn nghe ý kiến của mình lại càng nan giải hơn. Bà nhà tôi có một câu hỏi, cứ nghe là lưỡi tôi đớ lại, chân tay cứng đờ như bị bóng đè. Chỉ có ba chữ ngọt ngào (ông cũng biết, giọng bà ấy trăm phần trăm Hà Thành thuở 36 phố phường, không phải loại Hà Thành cán bộ bây giờ cứ xói lên óc đâu nhé): được không anh? Nếu bà ấy hỏi: được chứ? thì tôi đã mừng rơn trả lời: được quá đi chứ lị, nhưng khi bà ấy thay “chứ”thành “không” thì cả không gian chung quanh là một bãi mìn nhạy hơn bất cứ loại nào bọn kỹ sư đàn ông có thể nghĩ ra được. Kinh khủng nhất là, biết là bãi mìn mà mình phải nhắm mắt đưa chân. Trả lời: không được dĩ nhiên là tung tóe lập tức, không trả lời bà ấy sẽ xem như đồng nghĩa với trả lời không được, mình biết mìn đã nổ đấy nhưng không biết nổ làm sao và sức công phá đến cỡ nào. Chỉ còn cách trả lời: được, nhưng lúc này chữ nói không bằng giọng nói và cách nói. Ngập ngừng, giọng run run, là giả dối. Nhanh, gọn, quả quyết cũng là giả dối, hoặc tệ hơn, trả lời cho qua, cho xong “việc” (chứ không cân nhắc thận trọng như những nghĩa vụ thiêng liêng khác của vai trò người đàn ông, người chồng). Muốn không có cảnh cơm không lành canh không ngọt cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen, tôi phải nhìn ngắm, hay nếm thử, hay lắng nghe theo từng trường hợp, để một phút ngẫm nghĩ, rồi nói, tự tin vừa phải, tỉnh táo vừa phải, ân cần vừa phải: được. Nhiều khi, nhìn mấy đứa con trai bờm đầu vì cứ trả lời sai, tôi cũng muốn dạy cho chúng nó, nhưng dạy chuyện ấy khó lắm ông ạ, vả lại, xưa nay tôi đã quen ra vẻ “chủ gia đình”, nói ra mất mặt quá. Đời mình sang đến Mỹ là đã mất sạch, giờ lại mất thêm chút ảo tưởng trong lòng con cái thì không chịu nổi.

Thôi thế ông về làm lành với vợ đi. Không muốn xin lỗi vì ấm ức “mình có lỗi chi đâu” thì cũng có cách đấy. Về nhà, nếu bà ấy đã quên chuyện hôm qua thì thở ra, lơ luôn, phơi phới bước vào tương lai. Nếu bà ấy chưa quên, ngồi xụ ra một chốc, hỏi xin thuốc vì “tự nhiên thấy mệt, không biếr có phải ốm không”. Bà ấy vẫn không lay chuyển thì mình lại “leo thang”, bỏ cơm, nằm trùm mền rên hừ hừ. Đến khi nào à? Đến khi bà ấy nguôi giận chứ sao nữa? Ông lo không được nhìn nhõi đến à? Đàn bà mềm lòng dễ dụ, ông biết thừa đi rồi. Không thế mà sao chỉ với mấy bài thơ lăng nhăng cộng thêm mực tím là ông đã cuỗm được bà ấy, qua mặt anh chàng thanh tra gì gì đấy cái một? Cứ thuỗn người ra chừng như rũ liệt tay chân, bà ấy sẽ động lòng thương. Thương hại cũng tốt, ông đã không biết cách xử lý, làm cho người ta giận rồi thì có còn hơn không. Chừng nào mà ông nằm đơ ra đấy mà bà chẳng buồn nhìn nhõi mới là thật tiêu tán thoòng đấy ông ạ. Thì chứ gì nữa, ông tưởng tôi xúi dại ông ấy à, kinh nghiệp mài dũa bao nhiêu lần đem ra cho không biếu không đấy, đây không cần cám ơn cám iếc gì đâu, ông giữ lấy cái mạng già sáng sáng uống cà phê với tôi là được rồi.

Đứng dậy đi, tôi trả tiền cà phê cho, đi về cho sớm mà diễn kịch, về trễ mà còn phải thêm màn giả ốm bỏ cơm thì hơi mệt đấy. Còn lầm bầm gì nữa thế kia, không hiểu nổi đàn bà? Ối ông bà ông vải ơi, bụt ơi là bụt, đến bây giờ mới chịu thua, mới nghiệm ra chân lý ấy cơ à? Tôi chả cần biết khoa học sẽ tiến đến đâu, con người sẽ chiếm quyền tạo hóa thế nào, nhưng tôi chắc chân lý ấy sẽ không bao giờ thay đổi. Ông có biết tại sao không bao giờ Thượng Đế nói một lời mà chỉ gầm gừ sấm với chớp không? Nghe kể rằng sau khi Adam mắc nghẹn miếng táo, Adam hỏi Eve: sao mày lại muốn ăn táo? Tại sao là “mày” ư? Vì Adam là nguyên thủy của giống đàn ông, nên cái ngố của Adam cũng “nguyên thủy” bậc nhất không ai sánh bằng. Nhưng để tôi kể tiếp nào. Adam hỏi thế, Eve mỉm cười nửa Điêu Thuyền nửa Mona Lisa, nhún một bên vai trần, tung tăng đi theo con rắn. Adam đến gặp Thượng Đế, thấy mặt ngài nửa tím nửa xanh, nắm tay giơ lên như chực bổ xuống, nhưng vẫn hỏi: sao Eve lại muốn ăn táo? Đáng lẽ Thượng Đế giáng cho Adam một đấm không thấy đường về, nhưng ngài ngẩn ra ngẫm nghĩ, nghĩ mãi, rồi đuổi Adam và Eve ra khỏi vườn địa đàng mà vẫn không trả lời. Ông nghĩ sao? Chẳng lẽ Thượng Đế lại hẹp hòi không cho Adam biết lý do? Adam cùng khuôn mẫu với ngài đấy thôi. Ông hiểu chưa? Adam do ngài tạo ra theo khuôn mẫu của ngài, Adam không biết, ngài cũng không biết. Chắc đến bây giờ ngài vẫn chưa nghĩ ra, nên vẫn còn im lặng. Ông hiểu thêm điều gì chưa? Thượng Đế là đấng tối cao, Eve cũng là tạo tác của ngài, ngài không biết thì Eve cũng chẳng hay. Không có ai hiểu nổi đàn bà.

11/12

bài đã đăng của Bắc Chí


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)