Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tao là nấm mồ của tao

0 bình luận ♦ 22.12.2008

Khi mọi người đều tung hô những vị thánh khuất mặt
tao – một khuôn mặt bằng da bằng thịt lúc nào cũng có thể bị chà đạp
dưới bàn chân của những kẻ có thế quyền và tiền
cố tung hô những thứ cặn bã bị bỏ rơi bên lề đời sống
Khi mọi người vui vẻ đón nhận những gánh nặng
và chịu sống chung với những đống rác đã và đang thối rữa
tao thấy một viễn cảnh trước mắt là tất cả đang dần dà sụp lún trong một nấm mồ vĩ đại
và cố tô xây nấm mồ ấy
tao trần trụi phơi mình – sẵn sàng cho cuộc khủng bố phá sập tất cả mồ mả
bằng cơn bốc đồng và sự khó hiểu của mình
để ngắm nhìn đống tro tàn dưới bàn chân
Khi mọi người có xu hướng bị tâm thần nhiều hơn
tao bị khước từ cái thẩm quyền rao giảng về điều đó
chỉ ở ngoài lề đứng ngắm những lũ điên bảo tồn chân lý
chịu im lặng khi
mọi hình thức của nghệ thuật được gán từ “độc hại”
Khi mọi người cần nuốt chửng một thứ gì đó để khỏi chán chường
để khỏi buồn phiền để mãn nguyện dục tính của mình hay
để bù lấp những gì thành quả mang lại thiếu hụt
tao thấy mọi lợi ích xã hội đều bị tẩm độc
ngay cả khói thuốc lá
mọi người đều cho rằng nó có khả năng thu ngắn tuổi thọ
tao mặc nhiên phả nó liên tục
và cười vào những làn khói thoát ra từ lửa – cái điểm xuát phát của nền văn minh
loài người
tao cười vào khói thoát ra từ lò lửa chiến tranh
cái trò tiêu khiển giết người hàng loạt của con người
để những kẻ thi sĩ trố mắt nhìn đám dân đen trơ xương và thiếu thốn
Khi mọi người cười khinh bỉ nhau vì giá trị của đời sống vạch khuôn lối
tao sống bằng lối nhân sinh quan khác
mặc sức cười nhạo vào những quang vinh và cái đẹp thơ mộng được sùng kính   
vì lẽ tao thấy
những gì được gọi là hoàn hảo đã trở nên nặng nề và rất dễ rơi vỡ
và mọi sự cầu toàn nơi con người đều bóp nghẹt con người
Và những gì thuộc về con người đều hiện diện ở nơi tao
rất khó để mà tao phải thốt  gọi tên chúng
hay xưng hô với chúng thế nào
nhưng khi ngoảnh lại đằng sau mình – những gì bị quên lãng
có sức hút bí ẩn…
và từ đó
những đống đổ nát của các bệ đài
mọc lên cỏ non

Và điều cuối cùng
khi mà mọi người thuộc mọi giới tuyến giao nhau lên án truất quyền của tao
tao trở nên lạc lỏng
và lang thang đến
nơi chốn mà ngục tù dựng lên mọi điều
nơi những linh hồn gục và giãy giụa
trong chán chường và tuyệt vọng
vài thằng bạn bố thí cho tao vài tấm bạt để chôn cất đời mình
tao trở thành nấm mồ của tao.

Sài gòn, 12.2008

bài đã đăng của Michelia


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)