Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

NHỮNG CHÙM NHO DI VẬT

Nó không định giương cánh cung bắn về phía mảnh linh hồnđang rữa mục. Ý niệm của nó luôn xoay quanh những địa tầng. Nỗi nghi hoặc lớn dần trong nó cũng là một loại địa tầng. Những địa tầng ngày càng chôn chặt nó lún sâu hơn. Quanh nó chẳng còn ai dám tin ai, ngờ vực tất cả, thậm chí chẳng còn ai

tô môi son lên những chiếc bệ phóng da người. Ngày tháng cứ qua đi trong tuyệt vọng. Nó nghe phong

phanh tin vợ con nó đã xuống thuyền vượt biển. Một mình nó nằm lại trong ngục thất lớn. Mỗi ngày nó có nhiệm vụ chăn bốn con heo cho những kẻ đã chiến thắng. Mỗi đêm chân nó vẫn phải cùm. Nó cho heo ăn, tắm heo, dọn chỗphân heo vừa thải ra cho những bạn tù khác lấy phân bón rau. Bụng nó luôn cồn cào muôn lời phẫn nộ bởi đói. Lắm lúc nó thấy heo còn sướng hơn nó. Mặt trời cứnhìn lom lom vào nó xám ngoét. Lắm lúc nhìn trời, nhìn lũ chim sẻ đang ríu rít chuyền cành, nó ước mơ chỉ một đôi cánh mong manh thôi. Và từng đêm về, nó vẫn hằng ủ cho mình giấc của loài thú hoang, và những ụ rơm đã nhoi lên từng chóp nấm cổ tích. Những chùm nho hy vọng vẫn đong đưa giấc mộng khuya, những chùm nho nhân bản vẫn thơm lừng tháng ngày quá khứ. Nhưng rồi tiếng kẻng chói buốt mỗi sáng đã cắt sạch những nhánh cành, rụng nát những chùm nho vừa căng mọng chốn thần tiên. Nó dụi mắt thật nhiều lần để nhìn đủ rõ manh áo vá chằng vá đụp, những ngày rách bươn trước mắt, lũ heo đang nhao nháo chờ ăn, và bóng dáng vợ con đã diệu vợi xa …

 

Chu Thụy Nguyên

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)