Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

ở phố sinh từ

 

 

 

Đang lúc này- giữa đêm
sự thực (tiếng chó sủa dưới đường
không nói làm gì) nguyên câu chữ
ngữ nghĩa tự thân hết sức rạch ròi
hiện
trôi ngang mày “một cộng một
bằng hai”

tôi đi hiểu “phải chết đi
để sống lại chăng!” 
liền đầu cổ ngổn ngang 
cụ thể: các ngả đường lớn/nhỏ
mở

- đụ mẹ
mong có chừng nửa chữ
hòng (dẫu lắp bắp) thưa
gửi
với hư vô “rằng
cô đơn đóng băng vầy
sao tưởng tượng táo tợn được!”

hừm!
thay gì phát cử chỉ bất như ý
hoặc rủa câu chữ trên- kia
đồ giẻ rách
rế thủng! tôi lại bảo “yeah
tao đã đi qua đời hai mươi bốn chữ cái
nhá!
đã khéo léo lách khỏi các từ
những con số
nhá!”

ôi- bão táp(!)

nhón lấy bút bẻ
khều giấy xé
trút hết tấc lòng vô trần phòng và  
để i khoảng trống trong đầu
nhủ- giờ trở đi
đừng tốn một giọt mực (bởi giọt mực
giọt máu!) nghĩ là làm

gõ thẳng lên laptop
. . . ngắm thời gian trôi ngang
nhắm coi có các thứ dấm dớ nổi
chìm
nơi dòng sống thì rút vô đấy
làm xiếc . . .

đến đây ai cũng tưởng chấm dứt
nhưng thực tế
nỗi phiền muộn (to đùng) lởn vởn
ối
mà tôi chứ có phải cái thây ma
hở hở chụp
đè!

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)