Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

NHỮNG Ô CỬA SỔ ĐÃ RÊU

* Thân tặng các bạn đang đọc truyện này

 

Cái thị trấn không lớn lắm, nhưng đường phố lại khá rợp bóng cây. Có lẽ vì vậy mà mỗi thời khắc khi thu chết, xác lá vàng, nâu luôn ngập ngụa cả mặt đường. Khung cảnh thiên nhiên bởi thế luôn vô tình không vui, lòng người từ đó cũng buồn hơn. Jackie học dưới Romero một lớp. Romero, người thanh niên gốc Nam Mỹ, to cao, dáng dấp của một nhà thể thao, khá đẹp trai và cương nghị. Jackie, một cô gái da trắng, tóc hung. Nàng thừa kế ở mẹ đôi mắt xanh trong đáy vực đại dương. Cô gái dáng người thon gọn, gương mặt đẹp như một thiên thần, và giọng nói khá dễ thương.
Qua hết những tháng ngày dưới cùng mái trường trung học, họ đã cùng tìm thấy một điểm chung. Họ đã yêu nhau tha thiết, chẳng biết tự bao giờ. Jackie học khá giỏi, Romero không những học giỏi, tánh hiền, lại còn đa tài như chơi giỏi thể thao, đàn hay, và tiếng harmonica ngọt đến thu hút lòng người. Hai người đã cùng nhận ra họ là hình và bóng, họ chẳng thể nào xa rời nhau dù chỉ trong phút giây. Nhà họ cách nhau không xa, chỉ 2 blocks đường thôi. Hằng ngày Romero vẫn thả bộ đến nhà nàng sau giờ tan học. Chàng thích đi bộ để hưởng tất cả những thú vị hai bên đường. Thị trấn nhỏ, nhưng lại có những con đường khá đẹp và im ắng. Cây hai bên đường như luôn chụm đầu vào nhau thầm thì. Romero hầu như nghe rõ tiếng lá cỏ vừa cựa mình, tiếng quả thông khô vừa rụng, mùi nhựa ngo phảng phất, cơn gió len nhẹ hơi lạnh vào người. Ngôi nhà Jackie đang ở cùng ba mẹ và đứa em trai là một ngôi nhà nhỏ, khá xinh xắn. Vuông cỏ phía trước nhỏ vừa, trồng toàn Lavender màu tím, khiến ngôi nhà xinh xắn nhưng lặng lẽ buồn. Cứ mỗi lần đến trước nhà Jackie, Romero thích dừng lại bên ngoài hàng rào mộtlúc, ngước nhìn lên các ô cửa sổ trên phòng ngủ người yêu giây lát. Sau đó chàng cho tay vào túi, rút ra chiếc harmonica xinh xắn mà có lần chính tay Jackie chọn mua làm quà sinh nhật cho Romero. Chỉ một giây lát thôi, Romero sẽ thổi lên một khúc nhạc. Hey Jude, khúc nhạc luôn mang theo kỷ niệm đẹp những ngày đầu yêu nhau của hai người, khúc nhạc bất hủ của ban nhạc The Beatles :
Hey Jude, don’t make it bad
Take a sad song and make it better
Remember to let her into your heart
Then you can start to make it better…
Ô cửa sổ trên tầng hai sau đó sẽ được kéo nhanh lên. Mái tóc mà hung dễ thương sẽ thò ra khỏi cửa sổ, giọng liếng thoắng và nụ cười sẽ nở trên đôi môi luôn xinh xắn. Romero không bao giờ quên những ô cửa sổ màu tím nhạt dễ thương, trên nền vách trắng mênh mang. Những ô cửa sổ nơi hồi hộp đợi chờ được thấy người yêu, sau mỗi dịu khúc.
Thế rồi, suốt hơn một năm sau đó kể từ lúc hai người yêu nhau say đắm, Romero luôn nhớ cồn cào ngôi nhà có những bông hoa Lavender tím, có những ô cửa sổ tím nhạt hẹn hò. Mỗi ngày, cứ có những phút giây rỗi rãnh nào, Romero luôn phóng xe đến nhà người yêu. Đậu xe bên kia đường, ngồi trong xe, hạ cửa kính xuống, tắt máy xe, ngước nhìn lên các ô cửa sổ màu tím nhạt một lúc thật lâu. Chàng từ tốn, lặng lẽ rút chiếc harmonica nhỏ xinh, đầy ắp kỷ niệm từ trong túi mình ra. Chỉ giây lát, khúc Hey Jude được cất tiếng. Hai năm sau đó, Romero có cô bạn học, nhưng không phải bạn gái. Rosa, cô gái dễ thương người da màu gốc Nam Mỹ như chàng. Cứ mỗi lần có dịp chỡ Rosa dạo quanh, Romero luôn lái xe đến nhà người yêu cũ Jackie. Đậu xe bên kia đường, hạ cửa kính, tắt máy xe, ngồi lặng lẽ ngước nhìn lên các ô cửa sổ tím nhạt ở tầng hai. Lặng lẽ rút chiếc harmonica thân thương ra gắn lên môi. Những khoảnh khắc thật tỉnh lặng trôi qua, và bất giác khúc Hey Jude cất lên réo rắc. Hình như mỗi lần như thế luôn có cánh vành khuyên nhỏ chẳng biết từ đâu bay lại, đứng trên cọc rào ngôi nhà toàn Lavender, lắng nghe. Đã bao ngày tháng qua Romero luôn thường xuyên quay lại ngôi nhà, thường xuyên cất giọng dịu khúc Hey Jude, nhưng các ô cửa sổ tầng 2 vẫn luôn đóng im ỉm, chẳng còn thấy tay ai vội kéo cửa lên. Chẳng còn thấy mái tóc hung, lúng liếng thò đầu ra ríu rít nói cười…
Một năm trước đây, giữa lúc hai người đang yêu nhau thật nồng thắm, Jackie đã vĩnh viễn ra đi trong một tai nạn lật xe khi nàng đi thực tập với các bạn cùng lớp ở college. Jackie đã vĩnh viễn không còn trên cõi đời này nữa rồi. Ngôi nhà nhỏ xinh, đầy Lavender tím cùng những ô cửa sổ tím nhạt tầng 2 vẫn còn đó. Romero vẫn mỗi ngày ít nhất một lần đứng lặng lẽ trước ngôi nhà, cho đến tận bây giờ. Khúc Hey Jude một thời của hai người vẫn được thổi lên đều đặn, như một tâm khúc. Các ô cửa sổ tầng 2 nhìn xuống vẫn nguyên đó, nhưng giờ đã rêu…

c h u t h ụ y n g u y ê n

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)