Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 13

 

 

NDSL-10

 

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

(tiếp theo)

7.

Chị Ba Khởi đi chợ về, chưa kịp rửa chân tay, chỉ lấy khăn lau vội mồ hôi trên mặt, miệng đã chót chét trỏng không:

- Trời, bữa nay ngoài chợ thiên hạ đồn rùm beng chuyện thầy Ba mù.

Bà nội đương ngồi bổ cau trên bộ ngựa, dừng tay lại, mắt hom hem:

- Chuyện gì nữa đây?

Chị Ba ra mặt trịnh trọng:

- Nói có thiên địa chứng giám, họ đồn cái bào thai trong bụng con Mừng là của …

Má la hoảng:

- Nè, nói thêm nói bớt, hổng tốt đa.

Chị Ba trù trừ:

- Con nghe sao nói vậy mà dì Tư.

Bà nội cúi mặt, bổ tiếp mớ cau tươi, miệng nhóp nhép không răng:

- Cái bụng tao từ bữa đó tới nay, hễ nghĩ tới là sanh nghi. Ai cũng nói, cái tướng thẩy ngó bộ dữ dằn vậy chớ hiền khô. Tình thiệt mà nói, đố ai lường được cái thói trăng hoa của đờn ông. Chỉ tội cho con Mừng, đã xấu xí lại na thêm đứa con, làm sao kiếm chồng? Mà nghe đâu nó là cháu gái của thầy Ba … Thiệt, ác nhơn gì đâu!

Chú Năm Tự đứng lóng nhóng gần đó, xen vô:

- Hổng phải cháu chít gì đâu nội, người dưng nước lã lạt nhách hà.

Chị Ba Khởi hỏi gặn:

- Sao chú biết?

- Chính miệng con Mừng kể cho tui nghe mà.

Bà nội thở ra như trút gánh lo:

- Thôi, cũng đỡ tủi cho đứa nhỏ sau nầy.

Chị Ba Khởi chợt cười ngúc ngắc:

- Đã có lần tui tính xúi chú Ba nó xáp vô con Mừng đó chớ.

Chú ba kêu "trời" hớt hải, mặt mày sượng trân, làm mọi người cười rần. Giây sau, chú ngâm nga trả đũa:

- Muốn ăn gắp bỏ cho người. Người không thèm gắp, cả đời nằm co.

Chị Ba có vẻ như bị trúng hồng tâm, đỏ mặt, ngoe nguẩy bước lại lốc xốc mớ nồi niêu trên sạp, đáy lòng dây dấy bâng khuâng. Nhiều lúc chị ngẫm lại thân phận, cũng ở đợ cũng đơn chiếc lại thêm cảnh xa lắc xa lơ nơi sanh đẻ mà không khỏi bi luỵ. Lâu rồi, chị không về lại đất Hàm Tân. Cái xứ nước lợ khô cằn đó, giờ ra sao? Còn họ hàng thân thích của chị, ai còn ai mất? Thuở đó chị đâu muốn lìa quê. Ngặt nỗi bà mẹ ghẻ ác nghiệt và người cha nhu nhược không che chở nổi đứa con gái duy nhất. Chị đành chèo chống trốn nhà trong một đêm tối trời. Con Vá chột mắt ngũng ngoẵng theo tiễn chân chị cho tới miễu Bà Đá ngả ba sông mới thôi. Suốt đời chị không bao giờ quên hồi chó tru thống thiết đêm bỏ làng ra đi.

Chị chèo miết, vô hướng, mặt mày đầm đìa nước mắt nước mũi. Rựng sáng, chị lủi xuồng vô ngàm sông lờ mờ hơi sương, ngủ quên một mạch. Lúc nghe tiếng quạ khàn khạc từng chặp, chị mở mắt thì nắng đã chan lửa nhức nhối rặng trâm bầu bên kia sông. Không một hơi gió. Chị vốc nước rửa mặt, lấy đồ ăn thức uống trong giỏ ra, nhai uể oải. Bầy quạ trâu vẫn oang oác trên cao. Chị ngửng đầu. Đâu chừng chục con đang liệng vòng chập chờn chéo trời xanh lắt lảy, không một vẩy mây. Tràng âm thanh nối nhau, tiếng đục tiếng trong, nghe như báo động, đe doạ. Lũ chim quỷ sứ nầy, chị biết, chực rình rập rứt rỉa xác thú vật rữa thúi.

Thốt nhiên chị đâm hoảng. Nơi nầy là đâu vậy, chị chưa một lần đặt chân tới? Chị ngoảnh nhìn dáo dác. Giác ngọ khen khét hơi khói. Vắng hoe. Chỉ mình chị bên dải sông hẹp với bầy quạ trồi hụp trên đỉnh trời trong vắt. Chị chụp cái nón lá, nghiêng vành che nửa mặt, bươn dầm ra mặt nước rợn nắng sóng sánh. Chèo khoan khoải được quãng ngắn, chị có cảm tưởng như đang lộ diện nguyên hình sát rạt bên dưới bầy quạ trâu đảo cánh trên cao. Phía bờ trên kia, có luồng khói xám bốc cuồn cuộn, tản mác loang loáng thinh không. Chắc có ai đương đốt rạ, chị nghĩ thầm. Bộ trời hành hay sao mà nhè trưa trờ trưa trật ra ruộng đốt rạ vầy nè? Ngó khói, áng chừng gần lắm. Chị Ba cắm sào, lên bờ, trực chỉ hướng khói.

Cảnh tượng lạ lẫm. Chị lần chần đứng bên lùm cây, sửng mắt ngó. Độ chục người già trẻ đang xúm xít quanh đống củi chụm phừng phực lửa ngọn. Ai cũng bận quần áo trắng. Ngó kỹ, thấy có người chít khăn. Chị Ba ngờ ngợ. Khoảnh khắc lửa yếu ngọn, chị nhận ra … Trời ơi, trên đống củi, lồ lộ cái xác người bó vải vắt ngang. Chị Ba úp tay lên ngực dằn xúc động. Tiếng củi lửa phừng phực, răng rắc. Rồi tràng kinh kệ xướng lên rầm rì. Chị nhớ tới điều dị đoan, ra đường thấy đám ma chay, ắt gặp lành. Không dưng hai mắt chị hoen ướt. Nỗi sợ hãi tan biến, chị bước lại, đứng cách đám thiêu người một đoạn ngắn. Vài khuôn mặt trẻ con rón rén quay ngó. Có đứa nhoẻn miệng cười vô tư. Chị Ba thẩn thơ hồi tưởng quãng quá khứ mình. Thời ấu thơ lạt lẽo nơi đất ruộng mặn ngọt bất phân. Bè bạn đôi ba đứa da dẻ mốc thít phèn chua. Thỉnh thoảng cả nhà lại túm tíu dắt nhau vô rừng dừa nước tránh Tây ruồng. Con chó Vá lủm chủm bơi theo xuồng. Xui xẻo sao, nó bị cây chĩa vô đầu phun máu dầm dề. Không chết, nhưng chột mắt từ đó. Rồi má chị lâm bệnh nặng. Mỗi chiều bìm bịp chằm chặp gọi nước lên, má vật người cầm cập trong nóng ngoài lạnh. Rước thầy tới thì hay má bị ma ám, tại vô rừng khuấy động đất linh. Bùa ngải, cúng tế liên miên cũng không dứt. Hơn năm sau, má qua đời. Hôm đám tang má trời nắng chang chang. Chị Ba đâu chừng sáu, bảy tuổi đứng bên miệng huyệt. Áo quan là bốn mảnh gỗ tạp của hãng cưa thí cho ba chắp đóng sơ sài. Sư chú thỉnh tới còn trẻ măng, tụng kinh vấp váp. Chị còn nhớ lõm bõm: "Đời người nước chảy huê trôi. Cửa sanh cửa tử tơi bời khổ đau. Thốt nhiên đứt đoạn cùng nhau. Cũng đành phận số biết sao mà lường …"

Lẽ đó mà chị Ba không cầm được nước mắt khi chứng kiến cảnh tượng trưa nay. Chị như bị trời trồng, đứng chết trâng cho tới lúc củi lửa rụi tàn. Một người lấy xẻng xúc vài nhúm tro trút vô hũ, đậy nắp, cúi đầu dẫn bước. Đám đông lặng lẽ nối đuôi. Chị Ba là người sau cùng, cách đoàn người vài thước tây. Được một đỗi, có người đàn bà dừng chân, chờ chị tới gần, cất giọng sẽ sàng:

- Chị làm ơn cho biết có thân thích chi với người quá cố?

Chị Ba chắp tay, nói không nghĩ ngợi:

- Tui là bạn. Lâu rồi không gặp …

Người kia rầu rầu:

- Giờ thì coi như không còn. Tui xin thay mặt tang gia, cám ơn chị đã tới đưa đám. Tiện đây, mời chị tới nhà dùng bữa ma chay đạm bạc.

Qua cách nói, chị Ba nhận biết người đàn bà là kẻ có học chữ. Chị đâm ra lúng túng:

- Tui từ … từ … Hàm Tân tình cờ tạt ngang vậy thôi.

Người kia chưng hửng, giây sau mới hỏi:

- Ủa, chị định đi đâu?

Chị Ba nói đại:

- Về Ngàm Long.

- Ngàm Long lận à? Còn xa lắm.

Chị Ba ngần ngừ:

- Cũng … cũng … chưa chắc.

Người đàn bà lạ ngước mặt, nheo mắt dõi theo đoàn tang lễ lầm lũi dọc trên bờ ruộng mấp mô, xa dần. Giọng bà trở nên kể lể:

- Thầy cúng gieo quẻ chọn giờ lành. Người quá cố trối trăng, muốn được hoả táng. Ra huyện quà cáp con gà giò mới được phép, nhưng phải kiếm chỗ đất cao ráo để ngừa lửa bén. Thời khí nầy, lỡ cháy lan là coi như mạt vận.

- Thú thiệt với chị, tui lạc đường, ghé lại cốt để hỏi.

Nét mặt người đàn bà trong giây lát rực lên thứ ánh sáng linh diệu, ấm áp như ngọn đèn dẫn lối trong đêm mịt mùng. Chị Ba muốn tỏ rõ tình huống cho bà nghe, nhưng chị có linh cảm, bà đã thấu hiểu sự tình. Còn đang dụ dự thì người đàn bà đã cất giọng nhân ái:

- Chị cầm cọng nhang với cái hộp quẹt máy nầy, lúc khởi dầm, đốt nó lên, chèo tới lúc nhang tàn thì dừng tay. Chỗ đó là nơi trú thân thiệt sự của chị.

Nói rồi bà quay lưng lẹ bước cho kịp chuỗi người lúc thúc đàng xa kia.

Chị Ba cầm mấy thứ bà đưa, đứng chết lặng một đỗi mới hoàn hồn. Nắng vẫn chan lửa quanh quất, nhưng chị cảm thấy mình mẩy mát rượi như có cơn mưa đầu mùa vừa tưới tẩm. Chị lẩn thẩn trở lại chỗ cắm xuồng, làm y lời người lạ dặn dò, chèo miết theo sợi khói dẫn đường.

Lúc nhang khói lãng đãng lịm tắt, chị dừng tay rũ rượi, ngước mặt ngó thì thấy ngôi nhà lợp ngói bên dòng sông, cạnh vườn cây êm ả xoã bóng mát. Chị giơ tay lau mồ hôi tươm hột trên trán, cắm xuồng bên cầu ván chắp khúc, lẫm chẫm bước lên …

 

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)