Rơi tự do
Hồ Chí Bửu
♦ 1 bình luận ♦
19.12.2008
tặng XH
anh là gã hát rong
mà lúc nào cũng buộc phải mang khẩu trang
nên trong một cơn say nhừ tử
tự cắt lấy thanh quản mình
anh là chiếc lá
cho gió cuốn muôn chiều
không là viên đá cuội
buộc phải rơi đúng mục tiêu
thơ không phải là con trâu
mà xỏ mũi dắt về phía nào cũng được
thơ không phải là lương y
mà bốc thuốc theo toa
làm thơ không giống như làm tình
sao lúc nào cũng phải làm cho em vừa ý?
một điều anh không thể giấu em
anh làm thơ bởi không biết làm gì khác
sự linh hiển muộn màng
anh tìm thấy trong thơ
hãy trả anh về làm chiếc lá thu phai
và cho nó rơi tự do…
bài đã đăng của Hồ Chí Bửu
- Tại sao? ♦ Tức mình ♦ Buổi tối nhớ em ♦ Trời mưa - 07.07.2010
- Ngồi với bạn hiền ♦ Đi chợ ♦ Lối mòn - 23.06.2010
- Mê lộ... - 07.05.2010
- THƠ TÌNH HỒ CHÍ BỬU - 01.12.2009
- Gởi Người Chưa Lần Diện Kiến – tập thơ Hồ Chí Bửu - 28.06.2009
- Rơi tự do - 19.12.2008

‘Thơ không giống như làm tình.’ Theo thiển ý, nếu làm tình thì trong lúc phóng tinh chỉ là một sát na giác ngộ, sát na ấy hoàn toàn là vô ngôn, mà thơ cũng là cảnh giới cao nhất của ngôn ngữ, cũng gần với vô ngôn, gần với im lặng sấm sét. Có thể nói, thơ cũng là cảnh giới gần với cú phóng tinh, nó chỉ khác nhau ở cấp bậc, tức là thơ thì còn ngôn ngữ, phóng tinh thì vô ngôn, nhưng vô cùng ngắn ngủi, còn giác ngộ là tuyệt đối im lặng thiên thu…
Phần Góp Ý/Bình Luận