Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Nàng ăn cái đần độn của hắn

 

 

 

trên mảnh vụn của trăng li ti
(mà chính nó còn không hiểu bao giờ nó mới chết)
người đàn bà dội từng gáo nước lên mông
nàng rửa ráy sự giận hờn bằng bàn tay thấp thỏm

sống và chia chác sự ngu muội hàng ngàn năm
nàng có một ông chồng mặt béo bụng béo và cái miệng nhai không nghỉ
mà như vậy nàng mới có cơm ăn
nàng ăn cái đần độn của hắn
còn hắn thì ăn cắp tiết trinh nàng

hôm qua mùa đông kéo về một cơn mơ trắng
tuyết lùng bùng bay qua núm vú hồng hào của nàng
những sợi tóc thả xuôi trên triền ngực khao khát
gió của hoang sơ lướt qua làn da sởn gai
nàng mong đợi một ngày được tự do

tổ tiên nàng đáng thương mà cũng đáng kính phục
những thế kỷ trôi qua họ luôn chống một cái gì đó
họ chống mãi chống mãi
bây giờ thì sự chửi là vô ích là tội nghiệp

người đàn bà kỳ cọ sự chua chát
bằng những mảnh trăng li ti
vỡ nát.

 

 

 

.

bài đã đăng của Âu Thị Phục An


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)