Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Một ngày cận ngày giáng sinh

 

 

 

đương càm ràm- đời người
thiệt
ngắn quá (người tính
chả qua trời tính) thì một tiếng vang

rất khẽ 
từ góc gian bếp bên phải
con nhện bắn đường tơ
và đu vèo về phía góc tay trái 
gian bếp

tôi ngước lên
trước mặt hai vắt mì gói trong tô
chưa chín tới

thấy chắc bụng 

bước ra hướng cửa 
tiện tay bưng tô mì 
ngó
mới đó nhện thắt xong màng lưới

phát reo lên “. . . quỉ thần
thiên địa ôi
đã tháng lụn năm tàn
hừm!” 

nói cho ngay
mọi run rủi xảy
diễn
trên số phận trong tích tắc
thấy rõ liền
tỉ như: ở đây hiện vẫn tôi với gian bếp
lạnh lẽo(!)
. . .
gieo người đánh “phịch” xuống ghế
cần chi triết lý dông dài
lia mắt bốn phía
mồm đọc “mồ cha con bướm trắng 
                          mồ mẹ con ong vàng 
                          khen ai uốn lưỡi cho nàng nói chua”*

 

*ca dao việt nam

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)