Liên văn bản số 1
Một thể loại văn học mới bắt nguồn từ lí luận của deconstruction. Từ phê bình tới sáng tác…
.
INTERTEXT No 1
.
1.
Cụ Nguyễn Du rằng : “Hồng nhan tự nghìn xưa,
Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu.”
.
2.
Trên trời cao… những vì sao lấp lánh
Ẩn hiện nổi trôi… những cuộc đời.
Về một kiếp hồng nhan bèo bọt
Gió bạo tàn thổi tan mạch yếm
Bụi hồng bay tới trời cao
Hóa thân thành ngôi sao thao thức.
Một kiếp đời người
Một cõi lòng ta
Buồn đau cũng là một.
Đêm nay ta mời trời cao uống rượu
Ta cùng nhau với những số phận hồng nhan.
Bụi hồng bay vào mắt,
Lệ đọng trên môi,
Cả trời sao ướt nhòa.
.
3.
Truyền thuyết kể lại rằng vào cái thời nào đó trên vùng núi Tây Tạng huyền bí có một vị Latma đời thứ năm thường lui tới một quán rượu dưới chân núi để giải sầu với gái giang hồ. Câu chuyện xảy ra không hề được ghi chép trong kinh sử nhưng dân gian cứ mãi truyền tụng những bài thơ bất hủ của ngài trong lúc trà dư tửu hậu. Như đây là bài thơ ông viết tặng cô điếm Haka:
“Ta vốn chẳng tồn tại
Mà vẫn cứ phải nói là ta
Những nghịch lí hiển nhiên như vậy
Mà có ai hiểu đâu…
Và cũng chẳng có ai
Hiểu được
Nỗi lòng của ta.
Ôi, lại là ta!
Haka ơi, em có biết?
Trong tâm hồn em, ta tìm thấy sự tinh khiết
Vì ta chẳng thể tìm thấy nó
Trong tâm hồn đã biến mất của ta.
Haka ơi, rót rượu nữa đi!
Chỉ khi say ta mới tìm thấy bản thể
Vì lúc tỉnh ta chẳng thấy nó đâu
Bản thể của ta là do em đánh thức.
Haka ơi, hãy chạm vào ta!
Để ta biết mình đã không ham muốn
Khi ta ham muốn được mơn trớn cùng em.
Để ta hiểu thế nào là ham muốn.
Haka ơi, ta đã hiểu nỗi khổ đau.
Khi xa em ta như mất hồn trong phòng nguyện
Ta là kẻ tội đồ trước tượng Đức Phật từ bi
Tứ diệu đế đến đây ta đã hiểu.
Haka này, ta sẽ lựa chọn sống kiếp sống nhân gian
Đó là vì em, một hồng nhan trôi nổi
Bản lai của ta sẽ theo em lao vào trần thế.
Ôi trần gian,
Ta đã nợ ngươi một người con gái chốn lầu xanh.”
Sau đó vị Latma này rời bỏ cung điện Potala để nhập vào trần thế.
.
4.
Sau khi Judas ra ngoài, không khí ngột ngạt bao trùm khắp phòng ăn. Mary Magdelene mắt hoe đỏ kêu khó thở, chóng mặt và buồn nôn, xin phép trở về phòng ngủ trước. Jesus buồn rầu bảo các đồ đệ còn lại trở về phòng nghỉ ngơi, còn bản thân đến chúc mẹ ngủ ngon rồi lê từng bước mệt nhọc về phòng ngủ của mình. Tiếng gián chạy xộn xạo khắp phòng như trêu tức tiếng thở dài não nề khó nhọc của Ngài. Lũ tôi tớ hôi thối của Satan! Ngài có thể giẫm nát chúng, những con gián yếu đuối bẩn thỉu, nhưng ngài chẳng còn tâm trí nào để mà suy nghĩ về hành động hèn mọn đó. Ngài nhìn bóng tối chập chờn ma quái bên ngoài cửa sổ. Những hình thù kì dị thoắt ẩn thoắt hiện, một tên quỷ ba sừng nhe răng nanh dớt dãi tùm lum, một con cừu chột mắt loang lổ máu, một thiên thần gẫy cánh lông rơi lả tả, một con rắn quằn quại bị chặt thành nhiều đoạn, một đứa trẻ giãy giụa bị dốc nguợc đầu xuống đất…
Tiếng nấc nghẹn ngào từ phòng bên cạnh vọng sang làm tan vỡ những hình thù đó. Jesus biết Mary Magdelene đang khóc vì cái gì.
Ôi Mary, mới hai năm trước thôi nàng vẫn còn là một cô điếm lẳng lơ, coi tiền bạc và lạc thú là lẽ sống. Nàng thức dậy trong da thịt và đi ngủ trong thịt da. Nàng nằm trên những đồng tìên vàng và nằm dưới những ngón tay của đàn ông. Nàng rên rỉ những âm thanh của bản năng sâu thẳm. Nàng dâm loạn. Nàng vui tươi. Nàng tự do…Còn gìơ đây nàng thức dậy trong cầu nguyện và đi ngủ trong nguyện cầu. Nàng rên rỉ những âm thanh của đức tin khắc khoải. Nàng sùng đạo. Nàng lo lắng. Nàng giữ mình…Vì tình yêu nàng đánh đổi tất cả.
Jesus khóc.
Lũ gián sợ quá, trốn đi lúc nào chẳng hay…
Không ai trong chúng ta có thể dám nghĩ rằng người học trò yêu quí nhất của Jesus Christ, rằng người con dâu thảo hiền của Đấng Chúa Trời đã từng là một cô điếm. Những con người hèn mọn như chúng ta đây còn lâu mới hiểu hết sự vĩ đại của Jesus Christ. Phải, chúng ta tầm thường lắm!
.
5.
Đã lâu lắm rồi, vào cái thời đại của những câu chuyện trong “Nghìn lẻ một đêm”, xuất hiện một tên ăn mày tên là Samah ở thành Baghdad. Hắn đã lang thang qua biết bao nhiêu vùng đất, đã chứng kiến biết bao sự việc, đã nghe biết bao câu chuyện kể dân gian. Đã ba ngày đến Baghdad rồi mà vẫn chưa ai cho hắn ăn một bữa cơm hay ban phát cho hắn một đồng dinar nào. Baghdad là thành phố giàu có nhất xứ sở nhưng người dân ở đây mới keo kiệt làm sao. Hắn lả đi vì đói trước một thánh đường của thành phố, miệng vẫn lẩm bẩm cầu nguyện. Trong giấc mơ hắn thấy Đấng Allah hiện ra với quầng sáng bao quanh. Ngài chạm tay vào vào trán Samah và nói rằng: “Hãy cho mọi người biết những gì con biết! “…
Lúc tỉnh dậy Samah thấy có mấy cô gái ngồi trước mặt. Hắn hỏi:
- Tôi đang ở đâu thế này? Các cô là ai?
- Anh đang ở trong nhà thổ. Bọn em là gái điếm. Có một người đàn ông bế anh đến đây, đưa cho bọn em một túi tiền vàng rồi bảo bọn em phải chăm sóc anh.
- Ông ta đâu?
- Ông ta đi rồi. Ông ta quan hệ thế nào với anh?
- Tôi cũng không biết, có lẽ là…Mà thôi, tôi muốn ăn một chút gì đó…
- Anh không biết ông ta à?
- Có chứ. Ông ta giao cho tôi một việc rất quan trọng.
- Là chủ nhân của anh?
- …Ừ!…
Trong bữa ăn, Samah hỏi các cô điếm:
- Này, các cô thích nghe chuyện gì? Tôi sẽ có rất nhiều chuyện hay để kể cho các cô nếu các cô cho tôi ở đây.
Một cô trông chững chạc hơn cả trả lời:
- Bọn em tiếp khách cả ngày, chỉ có lúc trước khi đi ngủ là rỗi rãi chơi đùa một chút. Nếu chuyện của anh hay bọn em sẽ giành thời gian đó cho những câu chuyện của anh.
Một cô trông có vè thông minh thỏ thẻ nói:
- Em chưa bao giờ ra khỏi Baghdad, em muốn nghe kể về những miền đất lạ.
Một cô khác trông tinh nghịch nói:
- Em muốn nghe kể về cuộc sống lang thang của anh, chắc thú vị lắm nhỉ.
Một cô có đôi mắt ướt lúc nào cũng như cười, rụt rè hỏi:
- Anh có thể kể về những chuyện dâm đãng không?
Samah bật cười:
- Tôi sẽ phục vụ mọi yêu cầu của các cô.
Rồi nhìn về phía cô gái có đôi mắt ướt át dâm đãng, hắn hỏi
- Cô tên là gì?
- Em tên là Seherazad.
- Cái tên thật đẹp.
Buổi tối hôm đó các cô gái tụ tập quanh Samah háo hức ngóng chờ các câu chuyện của một kẻ hành khất. Samah ngẩng mặt lên trời nói:
- Lạy Allah, con xin bắt đầu sứ mạng của mình.
Nhìn quanh các cô gaí vẫn còn đang ngơ ngác, Samah tiếp tục nói:
- Hỡi các cô gái đáng yêu của ta, các cô sinh ra trên đời là để hiểu rõ về đàn ông và phải giúp đỡ họ, làm cho họ vui vẻ sung sướng, đó là nhiệm vụ cao quí mà Đấng Allah vĩ đại đã giao phó cho các cô. Các cô phải lấy làm tự hào về nghề nghiệp của mình. Bởi vì trong đời sống của người đàn ông có rất nhiều điêù phải lo lắng, như tiền bạc, sự nghiệp, danh vọng, gia đình, con cái,… nên họ phải tìm chỗ vui chơi giải trí cho quên đi phần nào những gánh nặng của cuộc sống. Không phải tự nhiên mà Allah đã ban phát cho các cô khả năng múa hát, kể chuyện cũng như các kĩ năng tình dục làm cho đàn ông đê mê đến tận xương tuỷ. Đó là ý muốn của ngài để các cô chăm sóc đàn ông thật tốt, rồi từ đó họ vui vẻ xây dựng xã hội phồn thịnh hơn, họ càng thêm tin tưởng vào sự dẫn đường chỉ lối của Allah. Những ngươì vợ không được ban phát những khả năng đó của các cô, vì vậy mà họ tụ tập với nhau để chia sẻ những tức tối về các cô. Họ ghen tị với các cô, và tất nhiên tôi biết, các cô cũng chăng ưa gì họ, cũng chẳng thích thú gì khi làm vợ chỉ của một người. Nhưng các cô có biết rằng Allah sáng tạo ra phụ nữ với hai chức năng: sinh con cái và chăm sóc đàn ông, chức năng thứ nhất Ngài giao cho họ, chức năng thứ hai giao cho các cô. Vậy nên khi cái từ “phụ nữ” được đọc lên thì nó đã bao hàm hai nghĩa: “Mẹ” và “Điếm”. Rất ít người hiểu được điều đó, không ngoại trừ cả những bậc quân vương oai danh bốn bể. Toàn bộ các câu chuyện của tôi bắt đầu từ sự thiếu hiểu biết đó, sự thiếu hiểu biết ý nghĩa của từ “phụ nữ”, của một ông vua. Câu chuyện của tôi sẽ dài lắm đấy, có lẽ sẽ được kể trong một nghìn lẻ một đêm chứ chẳng chơi…
.
6.
Vào cái thời xa xưa ấy, cái thời mà Alexandros đại đế cùng đoàn quân viến chinh vĩ đại đang hành quân trên sa mạc để tiến đến chinh phục Ấn Độ. Có một con cừu cái rất đẹp xuất hiện trong đàn cừu của một người chăn cừu dọc đường hành quân. Lông nó mượt và trắng tinh như không hề bị vấy bẩn bởi cát bụi sa mạc. Đôi mắt nó thật là trong trẻo và quyến rũ dưới hàng mi cong vút. Một người lính trong đội quân hậu cần tên là Tholet đã nhận ngay ra vẻ đẹp thần thánh đó nơi con vật và bí mật mua nó, sát nhập vào bầy cừu của đoàn quân viễn chinh. Hắn rất yêu quí con vật, chia một nửa suất ăn của bản thân cho cừu và tối đến cho nó ngủ cùng với hắn. Trong giấc mơ Tholet thấy nữ thần Artemit hiện ra trước mặt hắn và bảo:
- – Này Tholet, rất cám ơn ngươi đã cứu mạng tì nữ của ta đang bị cha ta là Zeus Toàn Năng trừng phạt biến thành cừu vì tội làm vỡ cốc rượu trong một bữa tiệc của các vị thần. Nếu như ngươi yêu quý nó thì hãy coi nó như vợ của ngươi. Nó sẽ trở lại hình dạng người sau một trăm lần làm tình với đàn ông, đó là vì cha ta không muốn nó trở lại thành hình người nên mới nguyền như vậy. Nó rất đẹp và hơn nữa con cái của ngươi có thể lên trên đỉnh núi Olympia để phục vụ các thần linh. Hãy làm theo những gì trái tim ngươi mách bảo!
Tholet sực mình tỉnh dậy thì thấy con cừu cái đang dụi mồm vào ngực mình. Hắn ngửi thấy một mùi thơm cuốn hút khó tả tỏa ra từ con vật và dương vật của hắn cương lên. Như một kẻ mộng du, hắn cởi quần ra rồi thâm nhập vào cơ thể của con cừu cái.
Một tuần trôi qua, đêm nào Tholet cũng ân ái với vị thần-cừu. Còn những người lính khác thì nghe thấy tiếng cừu kêu rất lạ, giống như tiếng người rên rỉ. Đêm hôm đó bọn họ đột nhập vào lều của Tholet và vô cùng kinh ngạc khi thấy Tholet đang làm tình say sưa với một con cừu. Nhưng tiếng rên rỉ của con cừu và mùi hương hấp dẫn của nó cũng làm họ mê sảng luôn. Chúng kéo Tholet ra, trói chặt vào cột rồi thay nhau hãm hiếp con cừu. Chúng hả hê thỏa mãn như đang nếm mùi thắng trận vì đã ba năm rồi chúng không làm chuyện ân ái. Đến tên thứ chín mươi ba vừa xong thì con cừu biến thành một cô gái đẹp như một vị nữ thần. Cả bọn sửng sốt không nói nên lời. Cô gái chạy đến tháo dây cho Tholet rồi cả hai cùng bay lên về phía đỉnh núi Olympia. Cô gái còn nói vọng lại: “Cám ơn các ngươi đã giải thoát cho ta nhanh hơn dự kiến!”
Bọn lính càng há mồm to hơn, không đơn giản vì ngạc nhiên mà vì nhục nhã. Chúng không hề có phản ứng gì trước cơn bão cát sa mạc đang cuồn cuộn trước mặt…
Và con cừu cái đó được dân gian tôn vinh là vị nữ thần Prostitute, có nhiệm vụ che chở cho những cô gái điếm.
.
7.
Có người khách hỏi Trang Tử: “Tại sao có câu hồng nhan bạc mệnh?”. Trang Tử vuốt râu, mỉm cười trả lời:
- Người ta tôn sùng hoa sen vì mặc dù nó mọc lên từ bùn hôi nhưng hương thơm của nó lại thanh tao và thoát tục hơn bất cứ loại hoa nào khác. Nếu không có bùn hôi tanh thì sao có hương thơm kì diệu của hoa sen? Nếu không có độc ác xấu xa thì sao thấy được lương thiện. Nếu không có đau khổ sao thấy được hạnh phúc. Nếu không có bóng tối sao thấy được ánh sáng… Sen thơm và bùn hôi phải đi cùng với nhau như thể hai mặt của một hiện tượng, cũng như hồng nhan và bạc mệnh vậy. Tính chất “hồng nhan” và tính chất “bạc mệnh” chỉ là cái vẻ biểu hiện ra ngoài của một hiện tượng mà người ta định danh là “hồng nhan bạc mệnh”, và hai mặt biểu hiện đó không thể tách rời nhau ra được như dương với âm vậy.
- Khoan đã, người khách ngắt lời, thế có nhiều trường hợp phụ nữ vất vả nhưng lại xấu xí thì sao?
- Ha ha, Trang Tử cười sảng khoái, thế có những phụ nữ xinh đẹp mà hưởng số hạnh phúc như các hoàng hậu, vương phi thì sao? Ngôn từ vốn là tương đối mà chúng ta lại cố tình hiểu nó là tuyệt đối, thực ra là tự đánh lừa bản thân.
- Chi bằng ta quay lại xuất phát từ đầu với câu hỏi “Thế nào là hồng nhan, thế nào là bạc mệnh? “. Tiên sinh có thể định nghĩa chúng đựơc không?
- Không! Không ai có thể định nghĩa được ngôn từ. Ngươi nên nhớ rằng người phụ nữ xấu xí mà bất hạnh thì không được người đời gọi là “bạc mệnh”, người phụ nữ đẹp mà hạnh phúc cũng không được gọi là “hồng nhan”. Mà thế nào là phụ nữ đẹp, thế nào là phụ nữ xấu? Tất cả chỉ là tâm cảnh ngôn từ mà thôi!
- “Tâm cảnh ngôn từ”? Tại hạ không hiểu! Tiên sinh ngộ chữ rồi!
.
8.
Xưa tại vùng Hàng Châu ở Trung Hoa có một nàng kĩ nữ nổi tiếng tên là Triệu Thuý Hoa, sắc đẹp tuyệt trần mà tài ca hát thì có một không hai. Các công tử phong lưu giàu có xa gần đổ xô đến để mong được cùng nàng liếc mắt đưa tình, cợt má đùa môi cho thoả thích.
Ngày nọ, có một thầy tướng số tên là Đại Hiệp vốn là học trò của Trần Đoàn đi qua Hàng Châu vì nghe tiếng tăm của nàng Thuý Hoa mà ghé chơi. Sau khi quan sát dung mạo và nghe tiếng nói của nàng ông ta giật mình. Ông đã tìm thấy đệ nhất quý tướng trên khuôn mặt, dáng đi, giọng nói của Thuý Hoa. Với tướng mạo và cốt cách phi phàm như vậy thì nàng phải làm vương phi hoặc chí ít là nhất phẩm phu nhân mới phải. Có lí đâu một đại quý tướng như vậy lại đem thân làm kiếp sống ca nhi cho thiên hạ mua vui. Lẽ nào những lời chỉ dạy của sư phụ và những kinh nghiệm của ông lại sai lầm? Không, không thể nào. Nhất định trên cơ thể của Thuý Hoa phải có phá tướng nào đó.
Đại Hiệp bèn lấy hết số tiền đi đường của mình để mua Thuý Hoa trong một đêm hy vọng được nhìn tường tận khuyết điểm nào đó trên cơ thể của nàng. Mặc dù đã nhiều năm đoạn tuỵêt với nhục dục để chú tâm theo học lí số nhưng lần này phần vì muốn kiểm nghiệm một trường hợp rất đặc biệt trong thuật tướng số, phần vì Thuý Hoa quả thực là sắc nước hương trời mà Đaị Hiệp mới đưa ra một quyết định táo bạo như vậy. Quả thực ông không khỏi không động lòng khi nhìn thấy bộ ngực bầu bầu nõn nà, cái eo nhỏ nhắn tròn trịa của nàng. Nàng lả lướt ép mình vào ông, liếc mắt nũng nịu. Hương thơm tự nhiên toả ra từ cơ thể của nàng làm ông chao đảo tinh thần. Đaị Hiệp càng hoang mang hơn bởi tất cả điêù đó đều là quý tướng của phụ nữ. Ông ngẩn người ra một hồi lâu không biết phải làm gì, trong lúc tâm thần đang rối loạn thì Thuý Hoa đã lên giường uốn người khêu gợi, tay tự xoa lên ngực rồi xuống vung kin của mình để lộ một nốt ruồi đỏ chót trên bờ môi lớn của âm hộ. Đại Hiệp chợt reo lên, vui mừng như một đứa trẻ:
- Tìm ra rồi! Chính là nó, nốt ruồi.
Vâng, cái nốt ruồi đó chính là phá tướng duy nhất của Triệu Thuý Hoa, làm cho nàng phải chịu đựng kiếp kỹ nữ nơi lầu xanh thay vì sung sướng nơi hậu cung với biết bao kẻ hầu ngươì hạ. Nhưng nốt ruồi đó cũng báo hiệu rằng nàng sẽ sinh một quý tử thông minh tuyệt thế. Đại Hiệp bấm số và vô cùng sửng sốt khi biết rằng đứa bé đó sẽ được thụ thai vào canh tư đêm nay và mười tháng tám ngày sau sẽ chào đời. Ông nhẹ nhàng đến bên Thuý Hoa…
.
9.
Thúy Hoa, Thúy Vân , Thúy Kiều
Trong ba Thúy ấy Thúy nào yêu hơn?
.
10.
Thúy Kiều hiện đại vẫn hơn!
Kiều bị bắt cóc từ năm mười bốn tuổi trong khi đạp xe từ trường về nhà vào lúc chập choạng tối. Đến khi tỉnh dậy mới biết mình bị bán sang Thái Lan, trong một quán bar trá hình. Các cô gái phục vụ trong quán đều là chị em từ Việt Nam sang, cô thì bị bán, cô thì bị bắt cóc, cô thì tự nguyện. Nhưng tất cả đều bị ngược đãi rẻ rúm, họ bị đánh đập không thương tiếc nếu không nộp đủ 1000 baht mỗi ngày cho chủ quán. Khuôn mặt của họ bị roi vọt. Cơ thể họ bị giày vò. Âm hộ của họ bị tra tấn. Nhân phẩm của họ bị chà đạp. Trái tim cuả họ bị bóp nghẹt. Kinh nguyệt của họ bị ức chế, không thể nào thoát ra được. Họ chỉ biết khóc, khóc và khóc…
.
11.
Những giọt nắng vẫn còn sót lại trên cửa sổ trong buổi hoàng hôn yên ả nơi xứ người. Cô gái nhặt từng giọt nắng lên tay, im lặng nhìn về phía chân trời xa xôi. Quá khứ, tương lai và cả hiện tại của cô đều cùng thấp thoáng hiện hữu nơi xa xôi đó.
Nơi xa xôi đó là gì nhỉ? Đó là những mơ ước của thời thiếu nữ đang bị đốt cháy bởi mặt trời đỏ rực nghiệt ngã. Đó là những cánh chim thương nhớ đang khắc khoải bay khắp thế gian tìm người tình cũ năm nào. Đó là những áng mây trôi nổi như những tấm váy mỏng tang của cô bị xé rách bởi những bàn tay bạo tàn của bọn đàn ông bẩn thỉu. Đó là những tia nắng mang niềm hi vọng yếu ớt cũng tắt dần trong chiều cháy đỏ…
.
12.
Lửa cháy đỏ.
Lửa. Lửa trong bếp đun. Lửa sấm sét. Lửa tình. Lứa trong cô vẫn âm ỉ cháy dưới tận hố sâu của cõi lòng. Cô vẫn mong hết kiếp đoạn trường, mong gặp lại người tình năm xưa. Cô mơ về một căn nhà đơn sơ, gia đình quây quần bên bếp lửa. Trong hang tối này cô cầu xin ông trời gửi cho cô một trái tim Danko. Nó sẽ bốc cháy và dẫn đường cho cô vượt ra khỏi vòng tăm tối ghê tởm này.
.
13.
…Lửa. Kim. Nước. Mộc. Đất. Hỏa. Vàng…
Vàng. Bạc. Đồng. Sắt. Trái tim cô cứng như sắt đá. Phong trần lưu lạc làm cho tim cô trở nên cứng hơn bất cứ thứ gì trên trái đất này, kể cả kim cương. Những người đàn ông nhàm chán vây quanh cô, và chỉ có họ mới vây quanh cô. Chính họ làm cho tim cô trở nên sắt đá. Những lời nói nhạt nhẽo của họ, những động tác nhàm chán của họ, những dòng tinh trùng tanh tưởi của họ như lò rèn, tôi luyện trái tim cô ngày đêm thành một chất cứng rắn hơn mọi chất tồn tại trong thiên nhiên. Cô không cảm thấy hạnh phúc, cũng không cảm thấy khổ đau. Cô cũng chẳng hay trái tim mình đã hóa đá từ lúc nào.
.
14.
Nước. Nước trong hồ. Nước ngoài biển. Nước trong cô. Nước của cô đã cạn kiệt rồi. Nước của cô đã thấm sang da thịt biết bao đàn ông. Chính bọn họ đã hút hết nước của cô. Những tủi hận, đau đớn, nhục nhã làm héo úa cô. Cô vẫn đẹp, cô vẫn dùng nước hoa, cô vẫn còn kinh nguyệt, nhưng cô đã hết nước rồi. Cô cảm thấy rát, cảm thấy đau đớn, cảm thấy cuộc sống cũng khô héo như cô.
.
15.
Cây. Cây sồi trong rừng. Cây lúa trong cánh đồng. Thân hình cô tiều tụy như một cái cây khô trong mùa đông lạnh giá. Tâm hồn cô bị đày đọa nơi ngục tối nên chẳng thể nào quang hợp được. Mặt trời ở đâu? Có thực là có mặt trời hay không? Lá của cô xanh xao, vàng úa. Những vết nứt của thời gian nham nhở trên thân hình cô. Những cành của cô oằn oại vì bị níu kéo, bị trèo, bị đạp. Rồi người ta sẽ chặt cô, sẽ vứt cô vào đống lửa. Cô sẽ cháy xèo xèo. Cô sẽ được hóa kiếp.
.
16.
Đất. Đất trắng. Đất vàng. Đất đen. Da trắng. Da vàng. Da đen. Màu da của cô là màu gì? Không là màu gì cả. Mà màu da nào cũng vậy thôi, đều ở dưới hầm tối thì nào thấy được màu gì. Có chăng chỉ tồn tại một nỗi đau không thể nào giải thoát được. Cô không màu, đời không màu, rượu không màu…
.
17.
Em chuốc rượu cho say cả trời đất,
Anh uống tình tim đập xôn xao.
Trời say vì rượu,
Anh say vì tình.
Rượu ở đây,
Mà tình ở đâu?
Em ở đây,
Mà anh ở đâu?
Đời anh ở đây,
Mà đời em…
Tan tác nơi nào?
Saint Petersburg, tháng 11 năm 2006
Một Danna
bài đã đăng của Một Danna
- Liên văn bản số 2 - 22.10.2010
- một chút về tác phẩm “địa ngục âm nhạc” của Bosch - 05.11.2009
- Đêm trắng - 30.07.2009
- Vẻ đẹp của Thiền - 14.05.2009
- Mỹ Học Pháp Kim Cương - 29.04.2009
- Trước tượng đài Brodsky - 06.06.2008
- Liên văn bản số 1 - 27.04.2008
