Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Trên đường, đâu gần Santa Barbara, & cuộc diễn của Marina Abramovic

 

 

 

gởi anh Nguyễn Xuân Hoàng

 
Nắng bạc duỗi trải, đó đây kẽ nứt hay đường mưa men năm tháng xói lở
đường giữa đồi núi không bóng cây, và đường tự hình thành giữa thung đồi trơ trọc
rồi, đường tự kéo sát lại
một khoảng đâu giữa hai chiếc ghế
giữa là một chiếc bàn
hình chữ nhật, kích thước vừa phải
như Marina Abramovic’ Live at MoMA
M A trên chiếc ghế nguyên vị
của sự chịu đựng thời khắc
của sự chịu đựng nữa, của mắt
trong ánh sáng trưng bày
dù là căn đại sảnh đã tuyệt đối dọn sạch
bên kia là một người
sẽ ngồi vào không chuẩn bị
(ai, lòng bồn chồn nào
mùa thu gặt gì)
đa phần sẽ là một mỉm cười thân thiện
(ít nhiều vì nó thuộc về nghệ-thuật-xích-lại)
Nghĩ cái thấy đầu tiên là sự được gọi là một khuôn mặt
quen thuộc, đã làm như có thấy đâu kia
rồi sau đó, qua cái chao đảo chút gì, là rất thường khi
sự lắc đầu, không phải
vì một sự điều chỉnh lại
hay vì sự bắt đầu đi ra
đi ra khỏi sự tưởng là
đã thấy, không còn thấy
Mỗi người trong đối diện ở MoMA một không gian của mình
(phòng học, studio, ngày hè – là một cách)
mỗi phút một hai vùng trũng thẫm đậm
mỗi giây là một toàn bộ
mỗi đang thấy là một bất chợt nhớ lại, đời kiếp
một căn phòng, một căn phòng sau tuổi nhỏ, bên kia biển, một bệnh viện
hay một vết kéo, một lọ thuốc, trái cam sành
một chiếc bình nước treo
một tiếng hát nho nhỏ
hay một xà lim
hay chiếc khăn màu ủ, tiếng mối mọt ghì siết vào sớ gỗ
hay một bậc thang cấp, một khối mây trưa nổi hình sọ não, một cái khẽ lắc đầu
Nghĩa là hình tượng nào mà
khuôn mặt bên kia đưa trở lại
vừa lập tức đưa trở lại
Rồi sau cùng là
sự  rời bỏ
chiếc ghế đã ngồi
Rời bỏ người-ngồi-đó-muôn-đời-mang-một-khuôn-mặt
người, một mái tóc, bất kể màu nắng
hay chiếc đầu trơn, trong vỏ khăn, bất kể tóc tai
sự di chuyển, chấn động (vách đá, vách tường)
sự  rời bỏ sau tạm gọi là có mặt
sự  rời bỏ, sự di chuyển
(sự di chuyển là tất cả)

 

 

 

.

bài đã đăng của Thường Quán


1 bình luận »

  • Minh Phương viết:

    Bài thơ cảm động quá , đọc để thấy đời mình qua mắt ai …….
    mỗi đang thấy là một bất chợt nhớ lại, đời kiếp
    một căn phòng, một căn phòng sau tuổi nhỏ, bên kia biển, một bệnh viện
    http://www.youtube.com/watch?v=yKw7LuEqUVs

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)