Trang chính » Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

kiêu hãnh

 

DHM_Kieuhanh

 

 

Em đấy à? Thật là trùng lặp!
Tôi đã gặp em đâu đó, hình như trong ánh trăng đêm thì phải. Lúc dưới trăng, em xõa tóc như nàng tiên cá trong cổ tích.
Đêm ấy em đứng dậy, tóc tung bay theo vòng sóng biển, em thiên thần.

Em đấy à? Phật Chúa nơi đâu, thật là khó hiểu!
Lại nhìn thấy em nằm dài trên bãi cát, trời thì chang chang nắng, thân hình em đỏ au, tóc em cháy xém tỏa mùi khét từ gió.
Em ngồi dậy, mặt trời tan trong mắt nâu, em sầu.

Em đấy à? Có còn thiên thanh như ngày xưa áo mới? Em bắt đầu biết tận tụy với niềm đau.
Lòng kiêu hãnh đã bỏ em ra đi, có phải?

Ừ, em.
Tuổi đời của mười ngàn năm trước, thân xác của mười năm thực tại, đem nhân thật nhanh với một vạn niềm vui và chia thật chậm cho một (01) nỗi buồn sẽ thành số 0. Số 0 tròn, tiến và lùi em ạ.

Ừ, em, về mo lưng chừng nửa sáng nửa tối, nửa đời nửa đoạn, nửa âm nửa dương.
Chút ba vương dính vướng nợ đời, em vùi vào trong lòng biển và cát, vùi trong triều cường dang dở và kỷ vật cùng ấn tín không tên.

Ừ, em.
Ngọc ngà tội nợ
Tay ngần trăng đêm
Ngực trần thai thoát
Cặp đùi khép vội mỗi tháng đều đặn ứa ra dòng huyết hồng nguyệt thị chẳng chịu khai hoa.

Thôi thì.
Mượn cớ liếm láp nỗi đau em, nỗi đau của hạnh phúc chín tháng, niềm vui của mười ngày cuối cùng bóc nhụy một em ra.

Má hồng tóc xanh, thời  Internet
Google lớn dần trên màn hình, em ngủ quên trên sóng mạng để  mỗi khi thức dậy bừng lên mấy nén điện ban mai.

Em không biết khóc, không biết ghen, chỉ biết cười. Nhưng em biết mực sóng thủy triều lúc cao lúc thấp, em biết mặt trời cháy nhất vào lúc nào và mặt trăng lạnh lẽo nhất mùa nào.

Em lại đứng dậy
Lần này em chạy, em trốn người, em …trốn em.
Em băng ngang biển
Qua ngút ngàn đại dương
Qua những vĩ tuyến, kinh tuyến, những mùa hè nóng,  đông giá, xuân nồng, thu rã…
 
Em đi ngang qua mặt trời
mặt trời hắt nắng thiêu đốt em
Em vòng về mặt trăng
mặt trăng bỏ bùa vào cốc nước em uống, toàn thân em tê dại đóng băng
Em xoay nửa thân mình về hư vô vụng dại
Em trở về ngày xưa kiêu hãnh

Ngày xưa đây một gã tôi đứng đợi
Ngày xưa đây em đã bỏ tôi đi
Nắng rát vai và trăng vầng quá lạnh
Những cung đường loang loáng  trong chiếc ti vi sắp vỡ tung vì chóng mặt.

Đất trời tối thui
Thùi lùi chắn lối
Xuất hiện một bóng ma chặn lại lòng kiêu hãnh của em.

Thủ phạm chính là tôi
Trước khi em bị ngã lăn xuống

– Ừ, em đấy à? vòng tay ôm, có phải?

bài đã đăng của Đặng Hà My


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch